Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…
Chương 367
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… "Rầm."Lăng Hiểu đẩy cửa phòng học ra, sau đó kéo Mạc Thiên Kiều bị đánh thành đầu heo vào trong."Nào, mọi người vỗ tay, hoan nghênh bạn học Mạc Thiên Kiều về đơn vị!"Lăng Hiểu cười nhẹ nhàng, vừa nói, vừa thả lỏng tay ra."Ầm" một tiếng, Mạc Thiên Kiều bị quẳng ngã trên mặt đất, té ngã thành chữ bát.Toàn bộ học sinh năm nhất:...Giáo sư thích bạo lực!Mẹ, con sợ quá...Chỉ là trốn học thôi mà, không cần thiết phải đánh thành mức này chứ?Các bạn học trong lớp không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy Mạc Thiên Kiều bị đánh thảm như vậy, khuôn mặt sắp biên dạng tới nơi, theo bản năng bọn họ nghĩ rằng là do Lăng Hiểu làm.Lăng Hiểu:...Oan uổng quá đi!Mặc dù mị cũng muốn đánh hắn, nhưng vết thương của hắn không phải bị mị đánh, là do hắn thua lôi đài chiến thôi.Tất nhiên, Lăng Hiểu biết mọi người hiểu lầm, nhưng cô cũng không giải thích gì.Làm giáo viên phải có uy nghiêm của giáo viên, khiến học sinh e sợ, chính là một bản lĩnh......."Đừng giả chết, mau trở về chỗ ngồi đi!"Lăng Hiểu hồi phục tinh thần, nhìn Mạc Thiên Kiều nằm trên đất, cô đá hắn một cái.Mạc Thiên Kiều:...Kéo theo cơ thể bị thương tật, Mạc Thiên Kiều xấu hổ giận dữ bò dậy, chật vật về chỗ của hắn."Tốt, tiết này chỉ còn nửa tiếng đồng hồ."Lăng Hiểu liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay: "Mọi người tiếp tục làm việc đi, chỉ cần không trốn tiết, làm cái gì cũng được nha!"Nói xong, Lăng Hiểu mỉm cười, nụ cười cực kì vô hại hòa nhã.Toàn bộ học sinh:...Không, chúng em không muốn làm gì hết.Chúng em chỉ muốn nghe giảng mà thôi!Lăng Hiểu mỉm cười vô hại, toàn bộ học sinh, tất cả đều im lặng lấy sách lịch sử ra, ngay cả Mạc Thiên Kiều cũng run rẩy lấy sách ra.Đây chính là thời đại của sức mạnh.Mặc dù Mạc Thiên Kiều âm thầm phê bình Lăng Hiểu, nhưng trên đường trở về, hắn chắc chắn giáo sư này rất mạnh.Ít nhất... bản thân không đánh thắng cô.Nếu đánh không lại, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.Lăng Hiểu đứng trên bục giảng, nhìn tất cả học sinh ngoan ngoãn lấy sách ra, cô không nói gì.Các em làm sao thế này?Cho chơi thoải mái sao không chơi đi?Sao lại nhiệt tình với việc học như vậy!Thật ra cô không muốn giảng bài a!Các em có thể phối hợp với cô một chút được không?Lại nói, giữa người với người không tin tưởng nhau thế à?"Cô ơi, chúng em chuẩn bị xong rồi, sắp hết giờ rồi, nhiệm vụ quan trọng, cô bắt đầu giảng bài đi!"Mọi người trong lớp nói, chỉ có bạn học Lương Bất Phàm là nói chậm nhất.Lúc này, bạn học Lương Bất Phàm ngồi ngay ngắn, làm ra dáng học sinh ngoan, vẻ mặt trông chờ nhìn Lăng Hiểu.Lăng Hiểu:...Được rồi, các em thắng rồi."Mọi người mở sách giáo khoa trang..."Lăng Hiểu có chút buồn bực mở giáo trình ra, bắt đầu giảng bài, sau khi trở thành giáo viên, đây là tiết học đầu tiên...Thời gian 30 phút trôi qua nhanh chóng.Lăng Hiểu hiểu rõ lịch sử địa cầu cổ đại, không biết nói hay tới đâu, nhưng ít nhất học sinh cũng nghe hiểu được."Tốt, hôm nay tới đây thôi."Lăng Hiểu đóng giáo trình lại, ngước mắt nhìn các học sinh.Sau đó chuông tan học vang lên."Tan học."Lăng Hiểu nói nhỏ một câu, xoay người rời đi."Cô ơi, quả mắc ca của cô này!"Thằng nhóc Lương Bất Phàm điên cuồng chạy lên, đưa túi hạt trong tay cho Lăng Hiểu."Hô hô."Lăng Hiểu nhịn cười không được: "Cám ơn."Nói xong, Lăng Hiểu cầm túi hạt rồi rời đi....
"Rầm."
Lăng Hiểu đẩy cửa phòng học ra, sau đó kéo Mạc Thiên Kiều bị đánh thành đầu heo vào trong.
"Nào, mọi người vỗ tay, hoan nghênh bạn học Mạc Thiên Kiều về đơn vị!"
Lăng Hiểu cười nhẹ nhàng, vừa nói, vừa thả lỏng tay ra.
"Ầm" một tiếng, Mạc Thiên Kiều bị quẳng ngã trên mặt đất, té ngã thành chữ bát.
Toàn bộ học sinh năm nhất:...
Giáo sư thích bạo lực!
Mẹ, con sợ quá...
Chỉ là trốn học thôi mà, không cần thiết phải đánh thành mức này chứ?
Các bạn học trong lớp không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy Mạc Thiên Kiều bị đánh thảm như vậy, khuôn mặt sắp biên dạng tới nơi, theo bản năng bọn họ nghĩ rằng là do Lăng Hiểu làm.
Lăng Hiểu:...
Oan uổng quá đi!
Mặc dù mị cũng muốn đánh hắn, nhưng vết thương của hắn không phải bị mị đánh, là do hắn thua lôi đài chiến thôi.
Tất nhiên, Lăng Hiểu biết mọi người hiểu lầm, nhưng cô cũng không giải thích gì.
Làm giáo viên phải có uy nghiêm của giáo viên, khiến học sinh e sợ, chính là một bản lĩnh.
......
"Đừng giả chết, mau trở về chỗ ngồi đi!"
Lăng Hiểu hồi phục tinh thần, nhìn Mạc Thiên Kiều nằm trên đất, cô đá hắn một cái.
Mạc Thiên Kiều:...
Kéo theo cơ thể bị thương tật, Mạc Thiên Kiều xấu hổ giận dữ bò dậy, chật vật về chỗ của hắn.
"Tốt, tiết này chỉ còn nửa tiếng đồng hồ."
Lăng Hiểu liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay: "Mọi người tiếp tục làm việc đi, chỉ cần không trốn tiết, làm cái gì cũng được nha!"
Nói xong, Lăng Hiểu mỉm cười, nụ cười cực kì vô hại hòa nhã.
Toàn bộ học sinh:...
Không, chúng em không muốn làm gì hết.
Chúng em chỉ muốn nghe giảng mà thôi!
Lăng Hiểu mỉm cười vô hại, toàn bộ học sinh, tất cả đều im lặng lấy sách lịch sử ra, ngay cả Mạc Thiên Kiều cũng run rẩy lấy sách ra.
Đây chính là thời đại của sức mạnh.
Mặc dù Mạc Thiên Kiều âm thầm phê bình Lăng Hiểu, nhưng trên đường trở về, hắn chắc chắn giáo sư này rất mạnh.
Ít nhất... bản thân không đánh thắng cô.
Nếu đánh không lại, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Lăng Hiểu đứng trên bục giảng, nhìn tất cả học sinh ngoan ngoãn lấy sách ra, cô không nói gì.
Các em làm sao thế này?
Cho chơi thoải mái sao không chơi đi?
Sao lại nhiệt tình với việc học như vậy!
Thật ra cô không muốn giảng bài a!
Các em có thể phối hợp với cô một chút được không?
Lại nói, giữa người với người không tin tưởng nhau thế à?
"Cô ơi, chúng em chuẩn bị xong rồi, sắp hết giờ rồi, nhiệm vụ quan trọng, cô bắt đầu giảng bài đi!"
Mọi người trong lớp nói, chỉ có bạn học Lương Bất Phàm là nói chậm nhất.
Lúc này, bạn học Lương Bất Phàm ngồi ngay ngắn, làm ra dáng học sinh ngoan, vẻ mặt trông chờ nhìn Lăng Hiểu.
Lăng Hiểu:...
Được rồi, các em thắng rồi.
"Mọi người mở sách giáo khoa trang..."
Lăng Hiểu có chút buồn bực mở giáo trình ra, bắt đầu giảng bài, sau khi trở thành giáo viên, đây là tiết học đầu tiên...
Thời gian 30 phút trôi qua nhanh chóng.
Lăng Hiểu hiểu rõ lịch sử địa cầu cổ đại, không biết nói hay tới đâu, nhưng ít nhất học sinh cũng nghe hiểu được.
"Tốt, hôm nay tới đây thôi."
Lăng Hiểu đóng giáo trình lại, ngước mắt nhìn các học sinh.
Sau đó chuông tan học vang lên.
"Tan học."
Lăng Hiểu nói nhỏ một câu, xoay người rời đi.
"Cô ơi, quả mắc ca của cô này!"
Thằng nhóc Lương Bất Phàm điên cuồng chạy lên, đưa túi hạt trong tay cho Lăng Hiểu.
"Hô hô."
Lăng Hiểu nhịn cười không được: "Cám ơn."
Nói xong, Lăng Hiểu cầm túi hạt rồi rời đi....
[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… "Rầm."Lăng Hiểu đẩy cửa phòng học ra, sau đó kéo Mạc Thiên Kiều bị đánh thành đầu heo vào trong."Nào, mọi người vỗ tay, hoan nghênh bạn học Mạc Thiên Kiều về đơn vị!"Lăng Hiểu cười nhẹ nhàng, vừa nói, vừa thả lỏng tay ra."Ầm" một tiếng, Mạc Thiên Kiều bị quẳng ngã trên mặt đất, té ngã thành chữ bát.Toàn bộ học sinh năm nhất:...Giáo sư thích bạo lực!Mẹ, con sợ quá...Chỉ là trốn học thôi mà, không cần thiết phải đánh thành mức này chứ?Các bạn học trong lớp không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy Mạc Thiên Kiều bị đánh thảm như vậy, khuôn mặt sắp biên dạng tới nơi, theo bản năng bọn họ nghĩ rằng là do Lăng Hiểu làm.Lăng Hiểu:...Oan uổng quá đi!Mặc dù mị cũng muốn đánh hắn, nhưng vết thương của hắn không phải bị mị đánh, là do hắn thua lôi đài chiến thôi.Tất nhiên, Lăng Hiểu biết mọi người hiểu lầm, nhưng cô cũng không giải thích gì.Làm giáo viên phải có uy nghiêm của giáo viên, khiến học sinh e sợ, chính là một bản lĩnh......."Đừng giả chết, mau trở về chỗ ngồi đi!"Lăng Hiểu hồi phục tinh thần, nhìn Mạc Thiên Kiều nằm trên đất, cô đá hắn một cái.Mạc Thiên Kiều:...Kéo theo cơ thể bị thương tật, Mạc Thiên Kiều xấu hổ giận dữ bò dậy, chật vật về chỗ của hắn."Tốt, tiết này chỉ còn nửa tiếng đồng hồ."Lăng Hiểu liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay: "Mọi người tiếp tục làm việc đi, chỉ cần không trốn tiết, làm cái gì cũng được nha!"Nói xong, Lăng Hiểu mỉm cười, nụ cười cực kì vô hại hòa nhã.Toàn bộ học sinh:...Không, chúng em không muốn làm gì hết.Chúng em chỉ muốn nghe giảng mà thôi!Lăng Hiểu mỉm cười vô hại, toàn bộ học sinh, tất cả đều im lặng lấy sách lịch sử ra, ngay cả Mạc Thiên Kiều cũng run rẩy lấy sách ra.Đây chính là thời đại của sức mạnh.Mặc dù Mạc Thiên Kiều âm thầm phê bình Lăng Hiểu, nhưng trên đường trở về, hắn chắc chắn giáo sư này rất mạnh.Ít nhất... bản thân không đánh thắng cô.Nếu đánh không lại, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.Lăng Hiểu đứng trên bục giảng, nhìn tất cả học sinh ngoan ngoãn lấy sách ra, cô không nói gì.Các em làm sao thế này?Cho chơi thoải mái sao không chơi đi?Sao lại nhiệt tình với việc học như vậy!Thật ra cô không muốn giảng bài a!Các em có thể phối hợp với cô một chút được không?Lại nói, giữa người với người không tin tưởng nhau thế à?"Cô ơi, chúng em chuẩn bị xong rồi, sắp hết giờ rồi, nhiệm vụ quan trọng, cô bắt đầu giảng bài đi!"Mọi người trong lớp nói, chỉ có bạn học Lương Bất Phàm là nói chậm nhất.Lúc này, bạn học Lương Bất Phàm ngồi ngay ngắn, làm ra dáng học sinh ngoan, vẻ mặt trông chờ nhìn Lăng Hiểu.Lăng Hiểu:...Được rồi, các em thắng rồi."Mọi người mở sách giáo khoa trang..."Lăng Hiểu có chút buồn bực mở giáo trình ra, bắt đầu giảng bài, sau khi trở thành giáo viên, đây là tiết học đầu tiên...Thời gian 30 phút trôi qua nhanh chóng.Lăng Hiểu hiểu rõ lịch sử địa cầu cổ đại, không biết nói hay tới đâu, nhưng ít nhất học sinh cũng nghe hiểu được."Tốt, hôm nay tới đây thôi."Lăng Hiểu đóng giáo trình lại, ngước mắt nhìn các học sinh.Sau đó chuông tan học vang lên."Tan học."Lăng Hiểu nói nhỏ một câu, xoay người rời đi."Cô ơi, quả mắc ca của cô này!"Thằng nhóc Lương Bất Phàm điên cuồng chạy lên, đưa túi hạt trong tay cho Lăng Hiểu."Hô hô."Lăng Hiểu nhịn cười không được: "Cám ơn."Nói xong, Lăng Hiểu cầm túi hạt rồi rời đi....