Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…

Chương 372

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúGiữa trưa võ trường cũng không có nhiều người, chỉ có hai ba con mèo.Dù sao, tất cả mọi người đều muốn ăn cơm."Đến đây!"Giữa võ trường có ba người thiếu niên, vốn dĩ đang lười biếng ngồi quan sát, nhìn thấy mấy người Tư An Bình đến, ba người lập tức ngồi dậy."Em không đến muộn chứ? Anh họ!"Tư An Bình nhìn người đứng đầu, mỉm cười.Ôi chao, ôi?Lăng Hiểu sửng sốt, còn tưởng đi xem kịch, hóa ra lại là người một nhà hả?"Đây là anh họ của tôi, Âu Dương Túy."Lúc này Tư An Bình hơi quay đầu, giới thiệu với mọi người thiếu niên đi đầu là ai.Âu Dương Túy thân hình cao lớn, mặc quần áo đồng phục cấp cao, vẻ ngoài cũng coi như là đẹp mắt, cười rộ lên có cái núm đồng tiền."Xin chào mọi người! Không biết ai là ông chủ Lương nhỉ?"Âu Dương Túy và mấy người tiến lên chào hỏi, ánh mắt liếc một vòng, thời điểm nhìn thấy Lăng Hiểu, ánh mắt dừng một chút.Không thể không nói, Lăng Hiểu đứng chung một chỗ với mấy người học sinh nhìn có vẻ không chênh lệch lắm, chỉ là cách ăn mặc này...Có phần hơi quá."Là em, là em, em là Lương Bất Phàm, hôm nay đặc biệt tới làm quen!"Nghe thấy Âu Dương Túy nói, Lương Bất Phàm ăn đồ ăn vặt xong rồi, hưng phấn tiến lên vài bước."Được, vậy chúng ta bắt đầu đi!"Âu Dương Túy liếc mắt nhìn Lương Bất Phàm một cái, sau đó xoay người nhảy lên lôi đài."Đến đây!"Lương Bất Phàm cũng nhảy lên theo, không ngờ thằng nhóc mập này cũng nhanh nhẹn lắm.Mấy người khác đã an phận ngồi ở khán phòng, Lăng Hiểu cũng vậy.Ban đầu cô còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng thấy Âu Dương Túy và Lương Bất phàm đánh tới đánh lui mấy hiệp, Lăng Hiểu liền biết rồi.Nhìn giống như Âu Dương Túy và Lương Bất Phàm đang tranh đấu, nhưng thằng nhóc cố ý áp chế tu vi, còn nữa, vừa tỷ thí vừa quan sát các khuyết điểm trong chiêu thức của Lương Bất Phàm, thuận tiện chỉ dạy!Đây...Nói chính xác hơn là chỉ bảo.Hai người cọ xát hơn mười phút, Lương Bất Phàm cũng hết sức rồi."Không được không được, dừng ở đây thôi!"Hắn ngồi trên mặt đất, miệng thở hổn hển."Thể chất này của em cần phải rèn luyện nhiều hơn! Chỗ tụi anh còn có thực đơn chuyên môn luyện thể chất, ông chủ Lương có muốn thử nghiệm một chút hay không?"Âu Dương Túy dựa một bên, mỉm cười hỏi."Không được không được. Sau này rồi nói đi, đúng rồi, tiền hôm nay em đã chuyển cho Tư An Bình rồi."Lương Bất Phàm thở d0c một hơi, lúc này mới chậm rãi mở miệng.Cái gì gọi là tiêu tiền để bị đánh?Là đây chứ đâu......."Học sinh thời nay thật có đầu óc kinh tế nha!"Lăng Hiểu ngồi trong khán đài, thấp giọng nói.Nghe được lời Lăng Hiểu, Tư An Bình ngồi bên cạnh lập tức sợ hãi: "Cô Lăng, cô đừng báo cáo tụi em nha, tụi em đều là học sinh nghèo, tài nguyên trong học viện vốn không đủ chia cho mọi người, mọi người chỉ có thể nghĩ cách, kiếm thêm chút tiền, mua chút thuốc, nâng cao tu vi thôi!""Yên tâm yên tâm, cô không báo cáo các em đâu, cô chỉ tò mò thôi!"Lăng Hiểu chớp chớp mắt, cười tít mắt nhìn Tư An Bình: "Chỉ dạy người khác một lần, có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"Ách.Tư An Bình đỏ mặt: "Em chỉ là chân chạy vặt, đứng đầu là anh họ, cũng... được tám vạn."Tám vạn?Mặc dù kinh tế hiện tại đã được nâng cao, nhưng thuốc tăng cường nâng lực và thể chất cũng lên đến mấy vạn, mà...Chỉ làm một chút việc liền kiếm được tám vạn, hốt một đống lớn nha!

Edit: cầm thú

Giữa trưa võ trường cũng không có nhiều người, chỉ có hai ba con mèo.

Dù sao, tất cả mọi người đều muốn ăn cơm.

"Đến đây!"

Giữa võ trường có ba người thiếu niên, vốn dĩ đang lười biếng ngồi quan sát, nhìn thấy mấy người Tư An Bình đến, ba người lập tức ngồi dậy.

"Em không đến muộn chứ? Anh họ!"

Tư An Bình nhìn người đứng đầu, mỉm cười.

Ôi chao, ôi?

Lăng Hiểu sửng sốt, còn tưởng đi xem kịch, hóa ra lại là người một nhà hả?

"Đây là anh họ của tôi, Âu Dương Túy."

Lúc này Tư An Bình hơi quay đầu, giới thiệu với mọi người thiếu niên đi đầu là ai.

Âu Dương Túy thân hình cao lớn, mặc quần áo đồng phục cấp cao, vẻ ngoài cũng coi như là đẹp mắt, cười rộ lên có cái núm đồng tiền.

"Xin chào mọi người! Không biết ai là ông chủ Lương nhỉ?"

Âu Dương Túy và mấy người tiến lên chào hỏi, ánh mắt liếc một vòng, thời điểm nhìn thấy Lăng Hiểu, ánh mắt dừng một chút.

Không thể không nói, Lăng Hiểu đứng chung một chỗ với mấy người học sinh nhìn có vẻ không chênh lệch lắm, chỉ là cách ăn mặc này...

Có phần hơi quá.

"Là em, là em, em là Lương Bất Phàm, hôm nay đặc biệt tới làm quen!"

Nghe thấy Âu Dương Túy nói, Lương Bất Phàm ăn đồ ăn vặt xong rồi, hưng phấn tiến lên vài bước.

"Được, vậy chúng ta bắt đầu đi!"

Âu Dương Túy liếc mắt nhìn Lương Bất Phàm một cái, sau đó xoay người nhảy lên lôi đài.

"Đến đây!"

Lương Bất Phàm cũng nhảy lên theo, không ngờ thằng nhóc mập này cũng nhanh nhẹn lắm.

Mấy người khác đã an phận ngồi ở khán phòng, Lăng Hiểu cũng vậy.

Ban đầu cô còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng thấy Âu Dương Túy và Lương Bất phàm đánh tới đánh lui mấy hiệp, Lăng Hiểu liền biết rồi.

Nhìn giống như Âu Dương Túy và Lương Bất Phàm đang tranh đấu, nhưng thằng nhóc cố ý áp chế tu vi, còn nữa, vừa tỷ thí vừa quan sát các khuyết điểm trong chiêu thức của Lương Bất Phàm, thuận tiện chỉ dạy!

Đây...

Nói chính xác hơn là chỉ bảo.

Hai người cọ xát hơn mười phút, Lương Bất Phàm cũng hết sức rồi.

"Không được không được, dừng ở đây thôi!"

Hắn ngồi trên mặt đất, miệng thở hổn hển.

"Thể chất này của em cần phải rèn luyện nhiều hơn! Chỗ tụi anh còn có thực đơn chuyên môn luyện thể chất, ông chủ Lương có muốn thử nghiệm một chút hay không?"

Âu Dương Túy dựa một bên, mỉm cười hỏi.

"Không được không được. Sau này rồi nói đi, đúng rồi, tiền hôm nay em đã chuyển cho Tư An Bình rồi."

Lương Bất Phàm thở d0c một hơi, lúc này mới chậm rãi mở miệng.

Cái gì gọi là tiêu tiền để bị đánh?

Là đây chứ đâu.

......

"Học sinh thời nay thật có đầu óc kinh tế nha!"

Lăng Hiểu ngồi trong khán đài, thấp giọng nói.

Nghe được lời Lăng Hiểu, Tư An Bình ngồi bên cạnh lập tức sợ hãi: "Cô Lăng, cô đừng báo cáo tụi em nha, tụi em đều là học sinh nghèo, tài nguyên trong học viện vốn không đủ chia cho mọi người, mọi người chỉ có thể nghĩ cách, kiếm thêm chút tiền, mua chút thuốc, nâng cao tu vi thôi!"

"Yên tâm yên tâm, cô không báo cáo các em đâu, cô chỉ tò mò thôi!"

Lăng Hiểu chớp chớp mắt, cười tít mắt nhìn Tư An Bình: "Chỉ dạy người khác một lần, có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"

Ách.

Tư An Bình đỏ mặt: "Em chỉ là chân chạy vặt, đứng đầu là anh họ, cũng... được tám vạn."

Tám vạn?

Mặc dù kinh tế hiện tại đã được nâng cao, nhưng thuốc tăng cường nâng lực và thể chất cũng lên đến mấy vạn, mà...

Chỉ làm một chút việc liền kiếm được tám vạn, hốt một đống lớn nha!

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúGiữa trưa võ trường cũng không có nhiều người, chỉ có hai ba con mèo.Dù sao, tất cả mọi người đều muốn ăn cơm."Đến đây!"Giữa võ trường có ba người thiếu niên, vốn dĩ đang lười biếng ngồi quan sát, nhìn thấy mấy người Tư An Bình đến, ba người lập tức ngồi dậy."Em không đến muộn chứ? Anh họ!"Tư An Bình nhìn người đứng đầu, mỉm cười.Ôi chao, ôi?Lăng Hiểu sửng sốt, còn tưởng đi xem kịch, hóa ra lại là người một nhà hả?"Đây là anh họ của tôi, Âu Dương Túy."Lúc này Tư An Bình hơi quay đầu, giới thiệu với mọi người thiếu niên đi đầu là ai.Âu Dương Túy thân hình cao lớn, mặc quần áo đồng phục cấp cao, vẻ ngoài cũng coi như là đẹp mắt, cười rộ lên có cái núm đồng tiền."Xin chào mọi người! Không biết ai là ông chủ Lương nhỉ?"Âu Dương Túy và mấy người tiến lên chào hỏi, ánh mắt liếc một vòng, thời điểm nhìn thấy Lăng Hiểu, ánh mắt dừng một chút.Không thể không nói, Lăng Hiểu đứng chung một chỗ với mấy người học sinh nhìn có vẻ không chênh lệch lắm, chỉ là cách ăn mặc này...Có phần hơi quá."Là em, là em, em là Lương Bất Phàm, hôm nay đặc biệt tới làm quen!"Nghe thấy Âu Dương Túy nói, Lương Bất Phàm ăn đồ ăn vặt xong rồi, hưng phấn tiến lên vài bước."Được, vậy chúng ta bắt đầu đi!"Âu Dương Túy liếc mắt nhìn Lương Bất Phàm một cái, sau đó xoay người nhảy lên lôi đài."Đến đây!"Lương Bất Phàm cũng nhảy lên theo, không ngờ thằng nhóc mập này cũng nhanh nhẹn lắm.Mấy người khác đã an phận ngồi ở khán phòng, Lăng Hiểu cũng vậy.Ban đầu cô còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng thấy Âu Dương Túy và Lương Bất phàm đánh tới đánh lui mấy hiệp, Lăng Hiểu liền biết rồi.Nhìn giống như Âu Dương Túy và Lương Bất Phàm đang tranh đấu, nhưng thằng nhóc cố ý áp chế tu vi, còn nữa, vừa tỷ thí vừa quan sát các khuyết điểm trong chiêu thức của Lương Bất Phàm, thuận tiện chỉ dạy!Đây...Nói chính xác hơn là chỉ bảo.Hai người cọ xát hơn mười phút, Lương Bất Phàm cũng hết sức rồi."Không được không được, dừng ở đây thôi!"Hắn ngồi trên mặt đất, miệng thở hổn hển."Thể chất này của em cần phải rèn luyện nhiều hơn! Chỗ tụi anh còn có thực đơn chuyên môn luyện thể chất, ông chủ Lương có muốn thử nghiệm một chút hay không?"Âu Dương Túy dựa một bên, mỉm cười hỏi."Không được không được. Sau này rồi nói đi, đúng rồi, tiền hôm nay em đã chuyển cho Tư An Bình rồi."Lương Bất Phàm thở d0c một hơi, lúc này mới chậm rãi mở miệng.Cái gì gọi là tiêu tiền để bị đánh?Là đây chứ đâu......."Học sinh thời nay thật có đầu óc kinh tế nha!"Lăng Hiểu ngồi trong khán đài, thấp giọng nói.Nghe được lời Lăng Hiểu, Tư An Bình ngồi bên cạnh lập tức sợ hãi: "Cô Lăng, cô đừng báo cáo tụi em nha, tụi em đều là học sinh nghèo, tài nguyên trong học viện vốn không đủ chia cho mọi người, mọi người chỉ có thể nghĩ cách, kiếm thêm chút tiền, mua chút thuốc, nâng cao tu vi thôi!""Yên tâm yên tâm, cô không báo cáo các em đâu, cô chỉ tò mò thôi!"Lăng Hiểu chớp chớp mắt, cười tít mắt nhìn Tư An Bình: "Chỉ dạy người khác một lần, có thể kiếm được bao nhiêu tiền?"Ách.Tư An Bình đỏ mặt: "Em chỉ là chân chạy vặt, đứng đầu là anh họ, cũng... được tám vạn."Tám vạn?Mặc dù kinh tế hiện tại đã được nâng cao, nhưng thuốc tăng cường nâng lực và thể chất cũng lên đến mấy vạn, mà...Chỉ làm một chút việc liền kiếm được tám vạn, hốt một đống lớn nha!

Chương 372