Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…

Chương 385

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúNgười khác đến trường đòi tiền.Các người đến trường đòi chết sao?Lăng Hiểu nhìn bệnh nhân khắp phòng học, khuôn mặt đen thui.Mặc dù nói cố gắng tu luyện là tốt, ra sức cố gắng cũng rất tốt, nhưng các người không màn sống chết cầu bị đánh, thể loại gì thế hả?Lăng Hiểu đột nhiên có cảm giác, đám học sinh này...Bị bóp méo hết rồi.Hiện tại quay về chính lộ, không biết có còn kịp hay không?Nửa tiếng sau.Phòng học lớp một năm nhất."Chậm!""Qúa chậm rồi!""Vẫn quá chậm, hôm nay em không ăn sáng hay sao? Không có chút sức lực gì cả, nắm đấm mềm nhũn như vậy!"Khoảng đất trống phía sau phòng học, Lăng Hiểu vẫn tiếp tục chỉ dạy học sinh tu hành.Bóng dáng lắc lư, cục gạch bay lượn.Hiện trường cực kì náo nhiệt!Bạch Trăn: Ha ha.Không muốn mầm non tương lai chệch hướng à?Lăng Hiểu: Ta muốn nha!Nhưng mà...Ta không kìm chế được ký thác trên người!Nói ra ngươi sẽ không tin, cục gạch của ta, nó có suy nghĩ của riêng nó.Cục gạch: OiiO......Nói chung, tiết này vẫn rất thuận lợi.Lăng Hiểu giảng dạy nửa tiết lịch sử, lại dùng nửa tiết còn lại chỉ dạy võ đạo.Dù sao học sinh có được võ kỹ đặc biệt chỉ là số ít, sự thực chứng minh, học sinh trong học viện võ đạo Phương Đường đều là võ giả bình thường, cũng chỉ học tập võ kỹ căn bản trong học viện.Cho nên hôm nay Lăng Hiểu đã tính trước, sẽ không có cảnh lật xe.Ừm, chiếc xe đã rời khỏi nhà trẻ, ổn định được một chút.Hết một tiết, các học sinh còn chưa thỏa mãn, nhưng Lăng Hiểu rất đúng giờ thu dọn đồ đạc rời đi.Sẽ không lố giờ.Đây là tố chất căn bản của giáo viên!......"Nghe nói chưa? Học sinh năm nhất năm nay nghe nói đều là kẻ điên! Trên khóa võ kỹ của thầy Mạc, nghe nói đều đổ máu!""Chuyện này đâu chỉ là nghe nói, tôi còn nhìn thấy nữa, hơn hai mươi học sinh, giống như tự mình hại mình, các người nói coi học viện có nên mở lớp huấn luyện tư tưởng không? Tôi cảm thấy có chút không nhẫn tâm!"Lăng Hiểu:...Chờ tới trưa, Lăng Hiểu từ văn phòng đi ra ngoài đi dạo, kết quả nghe thấy cuộc trò chuyện như trên.Bọn họ nói...Chính là mấy đứa trẻ năm nhất đúng không?Đám trẻ kia, thật sự điên cuồng như vậy sao?Lăng Hiểu theo bản năng muốn đi qua phía phòng học xem thử, kết quả đến dãy phòng học, phát hiện không thấy một học sinh năm nhất nào hết.Đúng rồi, buổi sáng tiết cuối cùng của bọn họ là khóa võ kỹ.Chẳng lẽ đi tới võ trường rồi hả?Lăng Hiểu vội vàng đi qua võ trường, quả nhiên nhìn thấy bóng hình quen thuộc trên lôi đài.Trên lôi đài người bị đánh đến mức toàn thân chảy máu, không phải Mạc Thiên Kiều thì là ai?"Chịu thua đi."Đối kháng với Mạc Thiên Kiều chính là một học sinh năm ba, tu vi tứ trọng đỉnh phong, có vẻ vô cùng nhuần nhuyễn.Trâu bò, mấy năm nay gặp không ít.Nhưng kiểu bò điên như Mạc Thiên Kiều, còn là điên nguyên một đám, hắn là gặp lần đầu."Không thể chịu thua!""Đánh gãy răng hắn!""Học trưởng, anh đừng khách khí, cứ ra sức chà đạp cậu ấy đi!""Đúng, đánh ác vào, đừng do dự!"Dưới lôi đài một đám học sinh năm nhất vây xem, tất cả đều la to, cảm xúc dâng cao.Học trưởng:...Rốt cuộc Mạc Thiên Kiều này đã làm chuyện tán tận lương tâm gì, lại bị người ta oán hận như vậy?Học trưởng năm ba do dự một chút, nhìn đến thân hình toàn máu run lẩy bẩy của người đối diện, bị đánh đến mức ánh mắt sưng híp thành một đường thẳng nhỏ, trong mắt còn có nước mắt kích động.Các bạn học.Mọi người vất vả rồi!Các bạn... đều là người tốt!Tôi sẽ cố gắng!Tôi nhất định sẽ cố gắng.... tiến bộ!

Edit: cầm thú

Người khác đến trường đòi tiền.

Các người đến trường đòi chết sao?

Lăng Hiểu nhìn bệnh nhân khắp phòng học, khuôn mặt đen thui.

Mặc dù nói cố gắng tu luyện là tốt, ra sức cố gắng cũng rất tốt, nhưng các người không màn sống chết cầu bị đánh, thể loại gì thế hả?

Lăng Hiểu đột nhiên có cảm giác, đám học sinh này...

Bị bóp méo hết rồi.

Hiện tại quay về chính lộ, không biết có còn kịp hay không?

Nửa tiếng sau.

Phòng học lớp một năm nhất.

"Chậm!"

"Qúa chậm rồi!"

"Vẫn quá chậm, hôm nay em không ăn sáng hay sao? Không có chút sức lực gì cả, nắm đấm mềm nhũn như vậy!"

Khoảng đất trống phía sau phòng học, Lăng Hiểu vẫn tiếp tục chỉ dạy học sinh tu hành.

Bóng dáng lắc lư, cục gạch bay lượn.

Hiện trường cực kì náo nhiệt!

Bạch Trăn: Ha ha.

Không muốn mầm non tương lai chệch hướng à?

Lăng Hiểu: Ta muốn nha!

Nhưng mà...

Ta không kìm chế được ký thác trên người!

Nói ra ngươi sẽ không tin, cục gạch của ta, nó có suy nghĩ của riêng nó.

Cục gạch: OiiO

......

Nói chung, tiết này vẫn rất thuận lợi.

Lăng Hiểu giảng dạy nửa tiết lịch sử, lại dùng nửa tiết còn lại chỉ dạy võ đạo.

Dù sao học sinh có được võ kỹ đặc biệt chỉ là số ít, sự thực chứng minh, học sinh trong học viện võ đạo Phương Đường đều là võ giả bình thường, cũng chỉ học tập võ kỹ căn bản trong học viện.

Cho nên hôm nay Lăng Hiểu đã tính trước, sẽ không có cảnh lật xe.

Ừm, chiếc xe đã rời khỏi nhà trẻ, ổn định được một chút.

Hết một tiết, các học sinh còn chưa thỏa mãn, nhưng Lăng Hiểu rất đúng giờ thu dọn đồ đạc rời đi.

Sẽ không lố giờ.

Đây là tố chất căn bản của giáo viên!

......

"Nghe nói chưa? Học sinh năm nhất năm nay nghe nói đều là kẻ điên! Trên khóa võ kỹ của thầy Mạc, nghe nói đều đổ máu!"

"Chuyện này đâu chỉ là nghe nói, tôi còn nhìn thấy nữa, hơn hai mươi học sinh, giống như tự mình hại mình, các người nói coi học viện có nên mở lớp huấn luyện tư tưởng không? Tôi cảm thấy có chút không nhẫn tâm!"

Lăng Hiểu:...

Chờ tới trưa, Lăng Hiểu từ văn phòng đi ra ngoài đi dạo, kết quả nghe thấy cuộc trò chuyện như trên.

Bọn họ nói...

Chính là mấy đứa trẻ năm nhất đúng không?

Đám trẻ kia, thật sự điên cuồng như vậy sao?

Lăng Hiểu theo bản năng muốn đi qua phía phòng học xem thử, kết quả đến dãy phòng học, phát hiện không thấy một học sinh năm nhất nào hết.

Đúng rồi, buổi sáng tiết cuối cùng của bọn họ là khóa võ kỹ.

Chẳng lẽ đi tới võ trường rồi hả?

Lăng Hiểu vội vàng đi qua võ trường, quả nhiên nhìn thấy bóng hình quen thuộc trên lôi đài.

Trên lôi đài người bị đánh đến mức toàn thân chảy máu, không phải Mạc Thiên Kiều thì là ai?

"Chịu thua đi."

Đối kháng với Mạc Thiên Kiều chính là một học sinh năm ba, tu vi tứ trọng đỉnh phong, có vẻ vô cùng nhuần nhuyễn.

Trâu bò, mấy năm nay gặp không ít.

Nhưng kiểu bò điên như Mạc Thiên Kiều, còn là điên nguyên một đám, hắn là gặp lần đầu.

"Không thể chịu thua!"

"Đánh gãy răng hắn!"

"Học trưởng, anh đừng khách khí, cứ ra sức chà đạp cậu ấy đi!"

"Đúng, đánh ác vào, đừng do dự!"

Dưới lôi đài một đám học sinh năm nhất vây xem, tất cả đều la to, cảm xúc dâng cao.

Học trưởng:...

Rốt cuộc Mạc Thiên Kiều này đã làm chuyện tán tận lương tâm gì, lại bị người ta oán hận như vậy?

Học trưởng năm ba do dự một chút, nhìn đến thân hình toàn máu run lẩy bẩy của người đối diện, bị đánh đến mức ánh mắt sưng híp thành một đường thẳng nhỏ, trong mắt còn có nước mắt kích động.

Các bạn học.

Mọi người vất vả rồi!

Các bạn... đều là người tốt!

Tôi sẽ cố gắng!

Tôi nhất định sẽ cố gắng.... tiến bộ!

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: cầm thúNgười khác đến trường đòi tiền.Các người đến trường đòi chết sao?Lăng Hiểu nhìn bệnh nhân khắp phòng học, khuôn mặt đen thui.Mặc dù nói cố gắng tu luyện là tốt, ra sức cố gắng cũng rất tốt, nhưng các người không màn sống chết cầu bị đánh, thể loại gì thế hả?Lăng Hiểu đột nhiên có cảm giác, đám học sinh này...Bị bóp méo hết rồi.Hiện tại quay về chính lộ, không biết có còn kịp hay không?Nửa tiếng sau.Phòng học lớp một năm nhất."Chậm!""Qúa chậm rồi!""Vẫn quá chậm, hôm nay em không ăn sáng hay sao? Không có chút sức lực gì cả, nắm đấm mềm nhũn như vậy!"Khoảng đất trống phía sau phòng học, Lăng Hiểu vẫn tiếp tục chỉ dạy học sinh tu hành.Bóng dáng lắc lư, cục gạch bay lượn.Hiện trường cực kì náo nhiệt!Bạch Trăn: Ha ha.Không muốn mầm non tương lai chệch hướng à?Lăng Hiểu: Ta muốn nha!Nhưng mà...Ta không kìm chế được ký thác trên người!Nói ra ngươi sẽ không tin, cục gạch của ta, nó có suy nghĩ của riêng nó.Cục gạch: OiiO......Nói chung, tiết này vẫn rất thuận lợi.Lăng Hiểu giảng dạy nửa tiết lịch sử, lại dùng nửa tiết còn lại chỉ dạy võ đạo.Dù sao học sinh có được võ kỹ đặc biệt chỉ là số ít, sự thực chứng minh, học sinh trong học viện võ đạo Phương Đường đều là võ giả bình thường, cũng chỉ học tập võ kỹ căn bản trong học viện.Cho nên hôm nay Lăng Hiểu đã tính trước, sẽ không có cảnh lật xe.Ừm, chiếc xe đã rời khỏi nhà trẻ, ổn định được một chút.Hết một tiết, các học sinh còn chưa thỏa mãn, nhưng Lăng Hiểu rất đúng giờ thu dọn đồ đạc rời đi.Sẽ không lố giờ.Đây là tố chất căn bản của giáo viên!......"Nghe nói chưa? Học sinh năm nhất năm nay nghe nói đều là kẻ điên! Trên khóa võ kỹ của thầy Mạc, nghe nói đều đổ máu!""Chuyện này đâu chỉ là nghe nói, tôi còn nhìn thấy nữa, hơn hai mươi học sinh, giống như tự mình hại mình, các người nói coi học viện có nên mở lớp huấn luyện tư tưởng không? Tôi cảm thấy có chút không nhẫn tâm!"Lăng Hiểu:...Chờ tới trưa, Lăng Hiểu từ văn phòng đi ra ngoài đi dạo, kết quả nghe thấy cuộc trò chuyện như trên.Bọn họ nói...Chính là mấy đứa trẻ năm nhất đúng không?Đám trẻ kia, thật sự điên cuồng như vậy sao?Lăng Hiểu theo bản năng muốn đi qua phía phòng học xem thử, kết quả đến dãy phòng học, phát hiện không thấy một học sinh năm nhất nào hết.Đúng rồi, buổi sáng tiết cuối cùng của bọn họ là khóa võ kỹ.Chẳng lẽ đi tới võ trường rồi hả?Lăng Hiểu vội vàng đi qua võ trường, quả nhiên nhìn thấy bóng hình quen thuộc trên lôi đài.Trên lôi đài người bị đánh đến mức toàn thân chảy máu, không phải Mạc Thiên Kiều thì là ai?"Chịu thua đi."Đối kháng với Mạc Thiên Kiều chính là một học sinh năm ba, tu vi tứ trọng đỉnh phong, có vẻ vô cùng nhuần nhuyễn.Trâu bò, mấy năm nay gặp không ít.Nhưng kiểu bò điên như Mạc Thiên Kiều, còn là điên nguyên một đám, hắn là gặp lần đầu."Không thể chịu thua!""Đánh gãy răng hắn!""Học trưởng, anh đừng khách khí, cứ ra sức chà đạp cậu ấy đi!""Đúng, đánh ác vào, đừng do dự!"Dưới lôi đài một đám học sinh năm nhất vây xem, tất cả đều la to, cảm xúc dâng cao.Học trưởng:...Rốt cuộc Mạc Thiên Kiều này đã làm chuyện tán tận lương tâm gì, lại bị người ta oán hận như vậy?Học trưởng năm ba do dự một chút, nhìn đến thân hình toàn máu run lẩy bẩy của người đối diện, bị đánh đến mức ánh mắt sưng híp thành một đường thẳng nhỏ, trong mắt còn có nước mắt kích động.Các bạn học.Mọi người vất vả rồi!Các bạn... đều là người tốt!Tôi sẽ cố gắng!Tôi nhất định sẽ cố gắng.... tiến bộ!

Chương 385