Edit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng…

Chương 435

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: Hồ ly lông xùSau khi ăn uống no nê, Lăng Hiểu nghiêm túc mở khóa nhiệm vụ tiếp theo.Lúc này, nội dung nhiệm vụ mới đang dần hiện lên trước mắt Lăng Hiểu ——Công tác thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》Nội dung công việc: Cố gắng hết sức trợ giúp Âu Dương Túy thành tài!Giới thiệu nội dung kịch tình: Không có (Mời nhân viên tự mình tìm hiểu)Lưu ý đặc biệt: Kiểm tra thấy điểm công trạng của NPC cao cấp 107 lớn hơn 0, có thể lựa chọn sử dụng 10 điểm công trạng để đổi lấy một lần giới thiệu nội dung kịch tình.Lăng Hiểu nhìn chằm chằm nhật kí NPC của mình một lúc.Cái nhiệm vụ mới này, nhìn tên, hẳn là một thế giới tốt đẹp nhỉ?Có ăn có uống.Mị thích!Không hề do dự ký tên mình xuống, Lăng Hiểu đang ngập tràn hi vọng với công việc ở thế giới mới.Vậy mà...Nhiệm vụ này phát triển vượt ngoài sức tưởng tượng của Lăng Hiểu.**Trong thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》 ——Đại Trinh quốc, trấn Đào Nguyên, ngoại ô kinh thành.Một bé gái khóc oe oe chào đời.Không sai, Lăng Hiểu chào đời rồi.Kiếp này, mặc dù nàng không sinh ra trong gia đình đại phú đại quý, nhưng Lăng gia ở trấn Đào Nguyên cũng được coi là khá giả. Nàng không chỉ có phụ mẫu yêu thương mà còn có hai vị huynh trưởng anh tuấn tài giỏi.Lăng Hiểu: Không tệ, không tệ.Nhiệm vụ lần này sẽ thuận lợi... nhỉ.Ba năm sau, Lăng Hiểu đã biết nói, biết đi, nhưng thân thể lại nhỏ hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, còn thường xuyên bị bệnh.Nàng, bẩm sinh đã yếu ớt.Lại qua thêm năm năm.Hai vị công tử Lăng gia đều có công danh, Lăng gia ngày càng giàu có, nhưng thân thể Lăng Hiểu lại càng ngày càng kém đi.Thời gian trôi nhanh như nước chảy, khi Lăng Hiểu mười ba tuổi, cuối cùng nàng cũng không vượt qua được cái giá lạnh của mùa đông năm đó.Cứ như vậy... qua đời.Lăng Hiểu:!!!!Thưa quý vị, mọi người không nhìn nhầm đâu ——Lăng Hiểu, nàng treo máy rồi!Khi trút hơi thở cuối cùng, Lăng Hiểu cảm thấy không thể tin được, mình... cứ như vậy mà chết á?Nó cũng... Quá nhanh, quá dễ dàng vậy?Còn mục tiêu nhiệm vụ của ta thì sao?Cái thế giới này đến đây là kết thúc rồi á?Đang lúc Lăng Hiểu vẫn còn sững sờ, nàng cảm giác mọi thứ xung quanh phát sinh biến hóa.Nàng chưa thoát khỏi thế giới này.Nàng thấy mình biến thành một hồn ma, nhưng lại bị mắc kẹt ở một nơi.Chỗ đó, là phần mộ của nàng.Đại ca và nhị ca đã mời một thầy phong thủy giỏi nhất, chọn cho nàng ngôi mộ tốt nhất.Chỉ hy vọng rằng nàng ở dưới đó có thể sống tốt, kiếp sau có thể đầu thai tốt hơn.Chỉ là mọi người không biết, linh hồn Lăng Hiểu vẫn luôn ở đó.Có lẽ hiện giờ nàng cũng được gọi là... Linh hồn?Tận mắt nhìn người thân thờ cúng nàng, tận mắt chứng kiến phần mộ của mình xanh cỏ.Linh hồn này... quá nhàm chán a!Lăng gia càng trở nên phú quý và có địa vị thì phần mộ của Lăng Hiểu cũng càng ngày càng lớn hơn.Chỉ là... Không có ai nhìn thấy Lăng Hiểu, Lăng Hiểu cũng không thể rời khỏi phần mộ của mình quá xa.Lăng Hiểu quá buồn chán, quá nhàn rỗi, ngày ngày du đãng quanh nghĩa trang với hy vọng có thể đụng phải một hoặc hai cái đồng loại.Nói không chừng gom được đủ ba người, à không, ba linh hồn, còn có thể chơi đấu địa chủ.Nhưng hóa ra, Lăng Hiểu đã suy nghĩ quá nhiều.Cái thế giới này, cũng chẳng huyền bí như nàng tưởng tượng.Cả nghĩa trang, chỉ có mỗi nàng lạc loài.Thật cô đơn.Thật hiu quạnh.Thật muốn chết a.À, đúng rồi, nàng đã chết.Chết nữa là hồn phi phách tán.Lăng Hiểu buồn bực đến nỗi chỉ muốn đánh cho bản thân một gạch.Cái đáng nói là, đạo cụ độc quyền của nàng, viên gạch không bao giờ mòn còn có kim cài áo học bá vẫn còn ở đây.Nhưng trong tình trạng hiện giờ, Lăng Hiểu cầm hai đạo cụ này cũng chẳng có tác dụng gì.Cứ như vậy, trải qua hai năm nhàm chán buồn tẻ, Lăng Hiểu phát hiện linh hồn mình có thể từ từ hấp thụ tinh hoa của ánh trăng, thụ động tiến hành tu luyện.Tu luyện càng sâu, linh hồn Lăng Hiểu cũng dần biến hóa, từng bước ngưng tụ.Chỉ có điều, vẫn chẳng có ai nhìn thấy nàng như cũ.Chớp mắt một cái.Ba mươi năm trôi qua!

Edit: Hồ ly lông xù

Sau khi ăn uống no nê, Lăng Hiểu nghiêm túc mở khóa nhiệm vụ tiếp theo.

Lúc này, nội dung nhiệm vụ mới đang dần hiện lên trước mắt Lăng Hiểu ——

Công tác thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》

Nội dung công việc: Cố gắng hết sức trợ giúp Âu Dương Túy thành tài!

Giới thiệu nội dung kịch tình: Không có (Mời nhân viên tự mình tìm hiểu)

Lưu ý đặc biệt: Kiểm tra thấy điểm công trạng của NPC cao cấp 107 lớn hơn 0, có thể lựa chọn sử dụng 10 điểm công trạng để đổi lấy một lần giới thiệu nội dung kịch tình.

Lăng Hiểu nhìn chằm chằm nhật kí NPC của mình một lúc.

Cái nhiệm vụ mới này, nhìn tên, hẳn là một thế giới tốt đẹp nhỉ?

Có ăn có uống.

Mị thích!

Không hề do dự ký tên mình xuống, Lăng Hiểu đang ngập tràn hi vọng với công việc ở thế giới mới.

Vậy mà...

Nhiệm vụ này phát triển vượt ngoài sức tưởng tượng của Lăng Hiểu.

**

Trong thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》 ——

Đại Trinh quốc, trấn Đào Nguyên, ngoại ô kinh thành.

Một bé gái khóc oe oe chào đời.

Không sai, Lăng Hiểu chào đời rồi.

Kiếp này, mặc dù nàng không sinh ra trong gia đình đại phú đại quý, nhưng Lăng gia ở trấn Đào Nguyên cũng được coi là khá giả. Nàng không chỉ có phụ mẫu yêu thương mà còn có hai vị huynh trưởng anh tuấn tài giỏi.

Lăng Hiểu: Không tệ, không tệ.

Nhiệm vụ lần này sẽ thuận lợi... nhỉ.

Ba năm sau, Lăng Hiểu đã biết nói, biết đi, nhưng thân thể lại nhỏ hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, còn thường xuyên bị bệnh.

Nàng, bẩm sinh đã yếu ớt.

Lại qua thêm năm năm.

Hai vị công tử Lăng gia đều có công danh, Lăng gia ngày càng giàu có, nhưng thân thể Lăng Hiểu lại càng ngày càng kém đi.

Thời gian trôi nhanh như nước chảy, khi Lăng Hiểu mười ba tuổi, cuối cùng nàng cũng không vượt qua được cái giá lạnh của mùa đông năm đó.

Cứ như vậy... qua đời.

Lăng Hiểu:!!!!

Thưa quý vị, mọi người không nhìn nhầm đâu ——

Lăng Hiểu, nàng treo máy rồi!

Khi trút hơi thở cuối cùng, Lăng Hiểu cảm thấy không thể tin được, mình... cứ như vậy mà chết á?

Nó cũng... Quá nhanh, quá dễ dàng vậy?

Còn mục tiêu nhiệm vụ của ta thì sao?

Cái thế giới này đến đây là kết thúc rồi á?

Đang lúc Lăng Hiểu vẫn còn sững sờ, nàng cảm giác mọi thứ xung quanh phát sinh biến hóa.

Nàng chưa thoát khỏi thế giới này.

Nàng thấy mình biến thành một hồn ma, nhưng lại bị mắc kẹt ở một nơi.

Chỗ đó, là phần mộ của nàng.

Đại ca và nhị ca đã mời một thầy phong thủy giỏi nhất, chọn cho nàng ngôi mộ tốt nhất.

Chỉ hy vọng rằng nàng ở dưới đó có thể sống tốt, kiếp sau có thể đầu thai tốt hơn.

Chỉ là mọi người không biết, linh hồn Lăng Hiểu vẫn luôn ở đó.

Có lẽ hiện giờ nàng cũng được gọi là... Linh hồn?

Tận mắt nhìn người thân thờ cúng nàng, tận mắt chứng kiến phần mộ của mình xanh cỏ.

Linh hồn này... quá nhàm chán a!

Lăng gia càng trở nên phú quý và có địa vị thì phần mộ của Lăng Hiểu cũng càng ngày càng lớn hơn.

Chỉ là... Không có ai nhìn thấy Lăng Hiểu, Lăng Hiểu cũng không thể rời khỏi phần mộ của mình quá xa.

Lăng Hiểu quá buồn chán, quá nhàn rỗi, ngày ngày du đãng quanh nghĩa trang với hy vọng có thể đụng phải một hoặc hai cái đồng loại.

Nói không chừng gom được đủ ba người, à không, ba linh hồn, còn có thể chơi đấu địa chủ.

Nhưng hóa ra, Lăng Hiểu đã suy nghĩ quá nhiều.

Cái thế giới này, cũng chẳng huyền bí như nàng tưởng tượng.

Cả nghĩa trang, chỉ có mỗi nàng lạc loài.

Thật cô đơn.

Thật hiu quạnh.

Thật muốn chết a.

À, đúng rồi, nàng đã chết.

Chết nữa là hồn phi phách tán.

Lăng Hiểu buồn bực đến nỗi chỉ muốn đánh cho bản thân một gạch.

Cái đáng nói là, đạo cụ độc quyền của nàng, viên gạch không bao giờ mòn còn có kim cài áo học bá vẫn còn ở đây.

Nhưng trong tình trạng hiện giờ, Lăng Hiểu cầm hai đạo cụ này cũng chẳng có tác dụng gì.

Cứ như vậy, trải qua hai năm nhàm chán buồn tẻ, Lăng Hiểu phát hiện linh hồn mình có thể từ từ hấp thụ tinh hoa của ánh trăng, thụ động tiến hành tu luyện.

Tu luyện càng sâu, linh hồn Lăng Hiểu cũng dần biến hóa, từng bước ngưng tụ.

Chỉ có điều, vẫn chẳng có ai nhìn thấy nàng như cũ.

Chớp mắt một cái.

Ba mươi năm trôi qua!

[Quyển 2] Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcTruyện Hài Hước, Truyện Hệ ThốngEdit: Quàng Thượng Mỗi thế giới đều không thiếu thiên tài. Thiên tài có ở mọi nơi nhưng con cưng của Thiên đạo lại chỉ có một người. Cho nên phần lớn thiên tài đều trở thành đá kê chân cho nam chủ con cưng của Thiên đạo. Rất không may, ca ca của Lăng Hiểu là Lăng Tiêu chính là một minh chứng sống. Lăng Tiêu thân là đại sư huynh của Tử Trúc Lâm, sau khi gia nhập Tử Trúc Lâm thì hắn chỉ chuyên tâm vào tu luyện, vốn dĩ nên có một lần thành tựu đến kinh động trời đất. Nam chủ đại nhân Sở Phàm vào lúc này lại ngang nhiên xuất hiện, hơn nữa còn gia nhập vào một môn phái đối đầu với Tử Trúc Lâm-- Ngọc Đan Môn Hai tông môn ta tranh ngươi đoạt, vì cướp đoạt vị trí đệ nhất ở liên minh Bách Tông mà không tiếc tay lập giấy sinh tử. Mà người quyết đấu cuối cùng lại chính là Lăng Tiêu cùng Sở Phàm. Rất nhiều kịch bản nam chủ đã cho chúng ta thấy, thiên tài dù lợi hại tới đâu cũng không đánh thắng nổi một cái bug. Đối mặt với nam chủ bàn tay vàng, mở bug, có quang hoàn thì cuối cùng Lăng Tiêu cũng… Edit: Hồ ly lông xùSau khi ăn uống no nê, Lăng Hiểu nghiêm túc mở khóa nhiệm vụ tiếp theo.Lúc này, nội dung nhiệm vụ mới đang dần hiện lên trước mắt Lăng Hiểu ——Công tác thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》Nội dung công việc: Cố gắng hết sức trợ giúp Âu Dương Túy thành tài!Giới thiệu nội dung kịch tình: Không có (Mời nhân viên tự mình tìm hiểu)Lưu ý đặc biệt: Kiểm tra thấy điểm công trạng của NPC cao cấp 107 lớn hơn 0, có thể lựa chọn sử dụng 10 điểm công trạng để đổi lấy một lần giới thiệu nội dung kịch tình.Lăng Hiểu nhìn chằm chằm nhật kí NPC của mình một lúc.Cái nhiệm vụ mới này, nhìn tên, hẳn là một thế giới tốt đẹp nhỉ?Có ăn có uống.Mị thích!Không hề do dự ký tên mình xuống, Lăng Hiểu đang ngập tràn hi vọng với công việc ở thế giới mới.Vậy mà...Nhiệm vụ này phát triển vượt ngoài sức tưởng tượng của Lăng Hiểu.**Trong thế giới: 《Cẩm y ngọc thực》 ——Đại Trinh quốc, trấn Đào Nguyên, ngoại ô kinh thành.Một bé gái khóc oe oe chào đời.Không sai, Lăng Hiểu chào đời rồi.Kiếp này, mặc dù nàng không sinh ra trong gia đình đại phú đại quý, nhưng Lăng gia ở trấn Đào Nguyên cũng được coi là khá giả. Nàng không chỉ có phụ mẫu yêu thương mà còn có hai vị huynh trưởng anh tuấn tài giỏi.Lăng Hiểu: Không tệ, không tệ.Nhiệm vụ lần này sẽ thuận lợi... nhỉ.Ba năm sau, Lăng Hiểu đã biết nói, biết đi, nhưng thân thể lại nhỏ hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, còn thường xuyên bị bệnh.Nàng, bẩm sinh đã yếu ớt.Lại qua thêm năm năm.Hai vị công tử Lăng gia đều có công danh, Lăng gia ngày càng giàu có, nhưng thân thể Lăng Hiểu lại càng ngày càng kém đi.Thời gian trôi nhanh như nước chảy, khi Lăng Hiểu mười ba tuổi, cuối cùng nàng cũng không vượt qua được cái giá lạnh của mùa đông năm đó.Cứ như vậy... qua đời.Lăng Hiểu:!!!!Thưa quý vị, mọi người không nhìn nhầm đâu ——Lăng Hiểu, nàng treo máy rồi!Khi trút hơi thở cuối cùng, Lăng Hiểu cảm thấy không thể tin được, mình... cứ như vậy mà chết á?Nó cũng... Quá nhanh, quá dễ dàng vậy?Còn mục tiêu nhiệm vụ của ta thì sao?Cái thế giới này đến đây là kết thúc rồi á?Đang lúc Lăng Hiểu vẫn còn sững sờ, nàng cảm giác mọi thứ xung quanh phát sinh biến hóa.Nàng chưa thoát khỏi thế giới này.Nàng thấy mình biến thành một hồn ma, nhưng lại bị mắc kẹt ở một nơi.Chỗ đó, là phần mộ của nàng.Đại ca và nhị ca đã mời một thầy phong thủy giỏi nhất, chọn cho nàng ngôi mộ tốt nhất.Chỉ hy vọng rằng nàng ở dưới đó có thể sống tốt, kiếp sau có thể đầu thai tốt hơn.Chỉ là mọi người không biết, linh hồn Lăng Hiểu vẫn luôn ở đó.Có lẽ hiện giờ nàng cũng được gọi là... Linh hồn?Tận mắt nhìn người thân thờ cúng nàng, tận mắt chứng kiến phần mộ của mình xanh cỏ.Linh hồn này... quá nhàm chán a!Lăng gia càng trở nên phú quý và có địa vị thì phần mộ của Lăng Hiểu cũng càng ngày càng lớn hơn.Chỉ là... Không có ai nhìn thấy Lăng Hiểu, Lăng Hiểu cũng không thể rời khỏi phần mộ của mình quá xa.Lăng Hiểu quá buồn chán, quá nhàn rỗi, ngày ngày du đãng quanh nghĩa trang với hy vọng có thể đụng phải một hoặc hai cái đồng loại.Nói không chừng gom được đủ ba người, à không, ba linh hồn, còn có thể chơi đấu địa chủ.Nhưng hóa ra, Lăng Hiểu đã suy nghĩ quá nhiều.Cái thế giới này, cũng chẳng huyền bí như nàng tưởng tượng.Cả nghĩa trang, chỉ có mỗi nàng lạc loài.Thật cô đơn.Thật hiu quạnh.Thật muốn chết a.À, đúng rồi, nàng đã chết.Chết nữa là hồn phi phách tán.Lăng Hiểu buồn bực đến nỗi chỉ muốn đánh cho bản thân một gạch.Cái đáng nói là, đạo cụ độc quyền của nàng, viên gạch không bao giờ mòn còn có kim cài áo học bá vẫn còn ở đây.Nhưng trong tình trạng hiện giờ, Lăng Hiểu cầm hai đạo cụ này cũng chẳng có tác dụng gì.Cứ như vậy, trải qua hai năm nhàm chán buồn tẻ, Lăng Hiểu phát hiện linh hồn mình có thể từ từ hấp thụ tinh hoa của ánh trăng, thụ động tiến hành tu luyện.Tu luyện càng sâu, linh hồn Lăng Hiểu cũng dần biến hóa, từng bước ngưng tụ.Chỉ có điều, vẫn chẳng có ai nhìn thấy nàng như cũ.Chớp mắt một cái.Ba mươi năm trôi qua!

Chương 435