Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 92: Lấy Chiêu Hủy Chiêu
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Trên cái đầu heo nổi lên một màu trắng quỷ dị, giống như là trúng thất tâm phong, tự nhủ: “Giết ta? Tại sao? Nàng không có lí do gì làm như vậy, nàng muốn thay thế ngươi thì tại sao còn muốn giết ta? Đối với nàng, ta không hề có bất kì sự uy h**p nào.”Chữ viết của Tiêu Uyển Chu Minh Tường biết rất rõ, nàng viết chữ rất lơ là, không hề có nhấn mạnh, thói quen là ở chữ cuối cùng thường nhẹ nhàng điểm một dấu chấm, mà bức thư này hắn hoàn toàn không tìm thấy nửa điểm đáng ngờ, rõ ràng là Tiêu Uyển viết.Nhìn vẻ mặt thất thần của Chu Minh Tường, Tiêu Yên không khỏi lên mặt một chút, khả năng bắt chước của nàng đã đạt đến trình độ cao thủ.Tốn năm trăm lượng bạc mới có thể mua được kĩ năng bắt chước này từ hệ thống tỷ, tất nhiên là không hể tìm ra kẽ hở, nếu không chẳng phải là mất trắng nhiều bạc như vậy sao?.Tiêu Yên dùng khăn nhẹ nhàng lau nước trà còn sót lại trên khóe môi, chậm chạp nói: “Uy h**p? Ngươi cảm thấy không có sự uy h**p nhưng người khác thì lại không nghĩ như vậy.”“Có ý gì?” Chu Minh Tường gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, hắn muốn có đáp án từ nàng.“Ngươi là người đọc sách, vậy ngươi đọc sách vì cái gì? Gian khổ học tập mười năm, chẳng lẽ không phải vì một ngày nhất cử thành danh thiên hạ đều biết. Chu thiếu gia tài hoa, nhất định là sang năm sẽ muốn vào kinh đi thi, cũng nhất định là sẽ lấy được công danh, nói không chừng bệ hạ sẽ giữ ngươi ở kinh thành làm quan. Kinh thành nói lớn cũng không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, ai biết được lúc nào sẽ chạm mặt nhau, ngươi nói tâm tư kín đáo lòng dạ độc ác như Triệu thị sẽ để yên cho ngươi?”Chu Minh Tường là một người tự phụ, mặc dù tài năng của hắn cũng bình thường nhưng chuyện này không làm chậm trễ việc hắn tự yêu bản thân a.Lời lẽ của Tiêu Yên không thể không nghe ra sự khen tặng, thật thật đi vào lòng hắn.Chu Mình Tường trầm mặc hồi lâu, tất nhiên là hoàn toàn tin lời nói của Tiêu Yên. Đúng vậy, sang năm hắn muốn vào kinh đi thi, hắn tài hoa hơn người như vậy chắc chắn sẽ được đề tên lên kim bảng, đến lúc đó nhất định sẽ được Hoàng Thượng trọng dụng, rất có thể phát hiện ra tiện nhân Tiêu Uyển kia.Mẹ con bọn họ tất nhiên là sợ sau này bị hắn vạch trần cho nên mới quyết định ra tay trước.Chu Minh Tường nghiến răng, quả thật không hề nghĩ tới đồ đê tiện kia có thể nhẫn tâm như vậy, ngay cả hắn mà cũng có thể xuống tay.Chu Minh Tường mang hận ý thật sâu đối với Tiêu Uyển, hỏi; “Những thứ này làm sao mà ngươi biết được? Ngươi làm cách nào mà biết được bức thư này?”
Trên cái đầu heo nổi lên một màu trắng quỷ dị, giống như là trúng thất tâm phong, tự nhủ: “Giết ta? Tại sao? Nàng không có lí do gì làm như vậy, nàng muốn thay thế ngươi thì tại sao còn muốn giết ta? Đối với nàng, ta không hề có bất kì sự uy h**p nào.”
Chữ viết của Tiêu Uyển Chu Minh Tường biết rất rõ, nàng viết chữ rất lơ là, không hề có nhấn mạnh, thói quen là ở chữ cuối cùng thường nhẹ nhàng điểm một dấu chấm, mà bức thư này hắn hoàn toàn không tìm thấy nửa điểm đáng ngờ, rõ ràng là Tiêu Uyển viết.
Nhìn vẻ mặt thất thần của Chu Minh Tường, Tiêu Yên không khỏi lên mặt một chút, khả năng bắt chước của nàng đã đạt đến trình độ cao thủ.
Tốn năm trăm lượng bạc mới có thể mua được kĩ năng bắt chước này từ hệ thống tỷ, tất nhiên là không hể tìm ra kẽ hở, nếu không chẳng phải là mất trắng nhiều bạc như vậy sao?.
Tiêu Yên dùng khăn nhẹ nhàng lau nước trà còn sót lại trên khóe môi, chậm chạp nói: “Uy h**p? Ngươi cảm thấy không có sự uy h**p nhưng người khác thì lại không nghĩ như vậy.”
“Có ý gì?” Chu Minh Tường gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, hắn muốn có đáp án từ nàng.
“Ngươi là người đọc sách, vậy ngươi đọc sách vì cái gì? Gian khổ học tập mười năm, chẳng lẽ không phải vì một ngày nhất cử thành danh thiên hạ đều biết. Chu thiếu gia tài hoa, nhất định là sang năm sẽ muốn vào kinh đi thi, cũng nhất định là sẽ lấy được công danh, nói không chừng bệ hạ sẽ giữ ngươi ở kinh thành làm quan. Kinh thành nói lớn cũng không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, ai biết được lúc nào sẽ chạm mặt nhau, ngươi nói tâm tư kín đáo lòng dạ độc ác như Triệu thị sẽ để yên cho ngươi?”
Chu Minh Tường là một người tự phụ, mặc dù tài năng của hắn cũng bình thường nhưng chuyện này không làm chậm trễ việc hắn tự yêu bản thân a.
Lời lẽ của Tiêu Yên không thể không nghe ra sự khen tặng, thật thật đi vào lòng hắn.
Chu Mình Tường trầm mặc hồi lâu, tất nhiên là hoàn toàn tin lời nói của Tiêu Yên. Đúng vậy, sang năm hắn muốn vào kinh đi thi, hắn tài hoa hơn người như vậy chắc chắn sẽ được đề tên lên kim bảng, đến lúc đó nhất định sẽ được Hoàng Thượng trọng dụng, rất có thể phát hiện ra tiện nhân Tiêu Uyển kia.
Mẹ con bọn họ tất nhiên là sợ sau này bị hắn vạch trần cho nên mới quyết định ra tay trước.
Chu Minh Tường nghiến răng, quả thật không hề nghĩ tới đồ đê tiện kia có thể nhẫn tâm như vậy, ngay cả hắn mà cũng có thể xuống tay.
Chu Minh Tường mang hận ý thật sâu đối với Tiêu Uyển, hỏi; “Những thứ này làm sao mà ngươi biết được? Ngươi làm cách nào mà biết được bức thư này?”
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Trên cái đầu heo nổi lên một màu trắng quỷ dị, giống như là trúng thất tâm phong, tự nhủ: “Giết ta? Tại sao? Nàng không có lí do gì làm như vậy, nàng muốn thay thế ngươi thì tại sao còn muốn giết ta? Đối với nàng, ta không hề có bất kì sự uy h**p nào.”Chữ viết của Tiêu Uyển Chu Minh Tường biết rất rõ, nàng viết chữ rất lơ là, không hề có nhấn mạnh, thói quen là ở chữ cuối cùng thường nhẹ nhàng điểm một dấu chấm, mà bức thư này hắn hoàn toàn không tìm thấy nửa điểm đáng ngờ, rõ ràng là Tiêu Uyển viết.Nhìn vẻ mặt thất thần của Chu Minh Tường, Tiêu Yên không khỏi lên mặt một chút, khả năng bắt chước của nàng đã đạt đến trình độ cao thủ.Tốn năm trăm lượng bạc mới có thể mua được kĩ năng bắt chước này từ hệ thống tỷ, tất nhiên là không hể tìm ra kẽ hở, nếu không chẳng phải là mất trắng nhiều bạc như vậy sao?.Tiêu Yên dùng khăn nhẹ nhàng lau nước trà còn sót lại trên khóe môi, chậm chạp nói: “Uy h**p? Ngươi cảm thấy không có sự uy h**p nhưng người khác thì lại không nghĩ như vậy.”“Có ý gì?” Chu Minh Tường gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, hắn muốn có đáp án từ nàng.“Ngươi là người đọc sách, vậy ngươi đọc sách vì cái gì? Gian khổ học tập mười năm, chẳng lẽ không phải vì một ngày nhất cử thành danh thiên hạ đều biết. Chu thiếu gia tài hoa, nhất định là sang năm sẽ muốn vào kinh đi thi, cũng nhất định là sẽ lấy được công danh, nói không chừng bệ hạ sẽ giữ ngươi ở kinh thành làm quan. Kinh thành nói lớn cũng không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, ai biết được lúc nào sẽ chạm mặt nhau, ngươi nói tâm tư kín đáo lòng dạ độc ác như Triệu thị sẽ để yên cho ngươi?”Chu Minh Tường là một người tự phụ, mặc dù tài năng của hắn cũng bình thường nhưng chuyện này không làm chậm trễ việc hắn tự yêu bản thân a.Lời lẽ của Tiêu Yên không thể không nghe ra sự khen tặng, thật thật đi vào lòng hắn.Chu Mình Tường trầm mặc hồi lâu, tất nhiên là hoàn toàn tin lời nói của Tiêu Yên. Đúng vậy, sang năm hắn muốn vào kinh đi thi, hắn tài hoa hơn người như vậy chắc chắn sẽ được đề tên lên kim bảng, đến lúc đó nhất định sẽ được Hoàng Thượng trọng dụng, rất có thể phát hiện ra tiện nhân Tiêu Uyển kia.Mẹ con bọn họ tất nhiên là sợ sau này bị hắn vạch trần cho nên mới quyết định ra tay trước.Chu Minh Tường nghiến răng, quả thật không hề nghĩ tới đồ đê tiện kia có thể nhẫn tâm như vậy, ngay cả hắn mà cũng có thể xuống tay.Chu Minh Tường mang hận ý thật sâu đối với Tiêu Uyển, hỏi; “Những thứ này làm sao mà ngươi biết được? Ngươi làm cách nào mà biết được bức thư này?”