Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 97: Trong Phòng Có Mùi Lạ
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Bởi vì Mai quý phi, địa vị Tiêu Yên ở Tiêu phủ nước lên thì thuyền lên, một đường bão tố đến nay đã lên được đỉnh.Từ Tiêu lão gia, cho đến đẳng cấp thấp nhất trong Tiêu phủ là tạp dịch đều đối với nàng nhất mực cung kÍnh, sợ nàng sẽ trả tư thù, không còn người làm nào dám bất kính với nàng.Bài trí trong phòng Tiêu Yên tốt hơn so với trước kia cả vạn lần, ăn và dùng đều là thứ tốt nhất Tiêu phủ, không người nào dám chậm trễ nàng phân nửa.Ước chừng qua mười bảy năm, Tiêu Yên mới hưởng thụ đãi ngộ của dòng nữ chính.Châu báu trang sức đeo tay, tơ lụa chảy cứ vậy tiến vào, Tiêu Yên nhận tất cả, một chữ cảm ơn cũng không nói, những vật này đều là thứ nàng phải có, là Tiêu phủ nợ nàng, nàng việc gì phải cảm ơn.Tiêu Yên nhớ tới mẫu thân chết sớm, nhịn không được mà cảm thán, kì thật nàng đi sớm cũng tốt, đỡ bẩn mắt khi nhìn bọn tiện nhân này.Tiêu Yên trở về phòng, vừa vào đã nghe mùi hương bách hợp thanh nhã.Chỉ là hôm nay không giống mọi ngày, có một mùi rất nhạt, nếu không phải khứu giác Tiêu Yên bây giờ rất nhạy bén, căn bản sẽ ngửi không ra.Kể từ khi biết Triệu thị muốn diệt trừ nàng, lúc nào tinh thần Tiêu Yên cũng khẩn trương, đối với thay đổi nhỏ nhặt cũng không buông tha.Tiêu Yên nhanh chóng lôi Thúy Trúc ra cửa, nói với nha đầu hầu hạ Triệu thị: ” Thu Hồng, ngươi vào nhà mở hết cửa sổ ra, dập tắt hương nhang trong lư hương.”Thu Hồng do dự một chút, dưới ánh mắt bén nhọn của Tiêu Yên rốt cuộc cũng cúi đầu vào nhà.Thúy Trúc thấp giọng hỏi: ” Tiểu thư có điều gì không đúng sao?”.Tiêu Yên không nói, đợi đến lúc hương bách hợp tan hết, mới đi vào, nàng bảo những người khác lui ra, chỉ giữ lại Thúy Trúc.” Thúy Trúc, ngươi cầm Bách hợp hương còn lại trong lư xuất phủ đến Đức Nhân đường tìm vị đại phu họ Lâm, bảo hắn xem một chút thứ này có cái gì không thích hợp.”Thúy Trúc vừa nghe cũng biết việc này nghiêm trọng, dùng giấy bọc lấy một chút cặn, vội vã chạy ra phủ.Tiêu Yên cũng không sợ nha hoàn Triệu thị cài vào đi báo tin cho nàng ta.Bởi vì nàng tốn mười lượng bạc mua của hệ thống tỷ một chai dược có hiệu quả hiếm thấy, Hoa Hương Thảo loại tốt nhất, sau khi những nha đầu kia ngửi được, nếu không có giải dược thì đầu óc luôn hỗn loạn, chỉ nghe lệnh của nàng mà làm việc.
Bởi vì Mai quý phi, địa vị Tiêu Yên ở Tiêu phủ nước lên thì thuyền lên, một đường bão tố đến nay đã lên được đỉnh.
Từ Tiêu lão gia, cho đến đẳng cấp thấp nhất trong Tiêu phủ là tạp dịch đều đối với nàng nhất mực cung kÍnh, sợ nàng sẽ trả tư thù, không còn người làm nào dám bất kính với nàng.
Bài trí trong phòng Tiêu Yên tốt hơn so với trước kia cả vạn lần, ăn và dùng đều là thứ tốt nhất Tiêu phủ, không người nào dám chậm trễ nàng phân nửa.
Ước chừng qua mười bảy năm, Tiêu Yên mới hưởng thụ đãi ngộ của dòng nữ chính.
Châu báu trang sức đeo tay, tơ lụa chảy cứ vậy tiến vào, Tiêu Yên nhận tất cả, một chữ cảm ơn cũng không nói, những vật này đều là thứ nàng phải có, là Tiêu phủ nợ nàng, nàng việc gì phải cảm ơn.
Tiêu Yên nhớ tới mẫu thân chết sớm, nhịn không được mà cảm thán, kì thật nàng đi sớm cũng tốt, đỡ bẩn mắt khi nhìn bọn tiện nhân này.
Tiêu Yên trở về phòng, vừa vào đã nghe mùi hương bách hợp thanh nhã.
Chỉ là hôm nay không giống mọi ngày, có một mùi rất nhạt, nếu không phải khứu giác Tiêu Yên bây giờ rất nhạy bén, căn bản sẽ ngửi không ra.
Kể từ khi biết Triệu thị muốn diệt trừ nàng, lúc nào tinh thần Tiêu Yên cũng khẩn trương, đối với thay đổi nhỏ nhặt cũng không buông tha.
Tiêu Yên nhanh chóng lôi Thúy Trúc ra cửa, nói với nha đầu hầu hạ Triệu thị: ” Thu Hồng, ngươi vào nhà mở hết cửa sổ ra, dập tắt hương nhang trong lư hương.”
Thu Hồng do dự một chút, dưới ánh mắt bén nhọn của Tiêu Yên rốt cuộc cũng cúi đầu vào nhà.
Thúy Trúc thấp giọng hỏi: ” Tiểu thư có điều gì không đúng sao?”.
Tiêu Yên không nói, đợi đến lúc hương bách hợp tan hết, mới đi vào, nàng bảo những người khác lui ra, chỉ giữ lại Thúy Trúc.
” Thúy Trúc, ngươi cầm Bách hợp hương còn lại trong lư xuất phủ đến Đức Nhân đường tìm vị đại phu họ Lâm, bảo hắn xem một chút thứ này có cái gì không thích hợp.”
Thúy Trúc vừa nghe cũng biết việc này nghiêm trọng, dùng giấy bọc lấy một chút cặn, vội vã chạy ra phủ.
Tiêu Yên cũng không sợ nha hoàn Triệu thị cài vào đi báo tin cho nàng ta.
Bởi vì nàng tốn mười lượng bạc mua của hệ thống tỷ một chai dược có hiệu quả hiếm thấy, Hoa Hương Thảo loại tốt nhất, sau khi những nha đầu kia ngửi được, nếu không có giải dược thì đầu óc luôn hỗn loạn, chỉ nghe lệnh của nàng mà làm việc.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Bởi vì Mai quý phi, địa vị Tiêu Yên ở Tiêu phủ nước lên thì thuyền lên, một đường bão tố đến nay đã lên được đỉnh.Từ Tiêu lão gia, cho đến đẳng cấp thấp nhất trong Tiêu phủ là tạp dịch đều đối với nàng nhất mực cung kÍnh, sợ nàng sẽ trả tư thù, không còn người làm nào dám bất kính với nàng.Bài trí trong phòng Tiêu Yên tốt hơn so với trước kia cả vạn lần, ăn và dùng đều là thứ tốt nhất Tiêu phủ, không người nào dám chậm trễ nàng phân nửa.Ước chừng qua mười bảy năm, Tiêu Yên mới hưởng thụ đãi ngộ của dòng nữ chính.Châu báu trang sức đeo tay, tơ lụa chảy cứ vậy tiến vào, Tiêu Yên nhận tất cả, một chữ cảm ơn cũng không nói, những vật này đều là thứ nàng phải có, là Tiêu phủ nợ nàng, nàng việc gì phải cảm ơn.Tiêu Yên nhớ tới mẫu thân chết sớm, nhịn không được mà cảm thán, kì thật nàng đi sớm cũng tốt, đỡ bẩn mắt khi nhìn bọn tiện nhân này.Tiêu Yên trở về phòng, vừa vào đã nghe mùi hương bách hợp thanh nhã.Chỉ là hôm nay không giống mọi ngày, có một mùi rất nhạt, nếu không phải khứu giác Tiêu Yên bây giờ rất nhạy bén, căn bản sẽ ngửi không ra.Kể từ khi biết Triệu thị muốn diệt trừ nàng, lúc nào tinh thần Tiêu Yên cũng khẩn trương, đối với thay đổi nhỏ nhặt cũng không buông tha.Tiêu Yên nhanh chóng lôi Thúy Trúc ra cửa, nói với nha đầu hầu hạ Triệu thị: ” Thu Hồng, ngươi vào nhà mở hết cửa sổ ra, dập tắt hương nhang trong lư hương.”Thu Hồng do dự một chút, dưới ánh mắt bén nhọn của Tiêu Yên rốt cuộc cũng cúi đầu vào nhà.Thúy Trúc thấp giọng hỏi: ” Tiểu thư có điều gì không đúng sao?”.Tiêu Yên không nói, đợi đến lúc hương bách hợp tan hết, mới đi vào, nàng bảo những người khác lui ra, chỉ giữ lại Thúy Trúc.” Thúy Trúc, ngươi cầm Bách hợp hương còn lại trong lư xuất phủ đến Đức Nhân đường tìm vị đại phu họ Lâm, bảo hắn xem một chút thứ này có cái gì không thích hợp.”Thúy Trúc vừa nghe cũng biết việc này nghiêm trọng, dùng giấy bọc lấy một chút cặn, vội vã chạy ra phủ.Tiêu Yên cũng không sợ nha hoàn Triệu thị cài vào đi báo tin cho nàng ta.Bởi vì nàng tốn mười lượng bạc mua của hệ thống tỷ một chai dược có hiệu quả hiếm thấy, Hoa Hương Thảo loại tốt nhất, sau khi những nha đầu kia ngửi được, nếu không có giải dược thì đầu óc luôn hỗn loạn, chỉ nghe lệnh của nàng mà làm việc.