Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 102: Chỉ Sợ Cha Ngu Như Heo

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lý Trường Thuận cảm thấy Tiêu Yên làm như vậy cũng tốt, chặt đứt hết mọi liên lạc với bên ngoài, chặt đứt cái gọi là tình thân huyết thống, sau khi tiến cung người có thể dựa vào chỉ còn lại chủ tử của hắn, nàng sẽ càng vì nương nương mà tận tâm tận lực, cũng dễ dàng hơn để nương nương khống chế.Tiêu lão gia tức giận đến hoa mắt váng đầu, thân thể lung la lung lay, tay run rẩy chỉ vào Tiêu Yên: “Phản, phản rồi….Người đâu, truyền gia pháp…”Ngoài cửa gã sai vặt vừa nghe liền run rẩy, trong lòng không ngừng oán giận, lão gia thật sự là hồ đồ rồi, Lý công công còn đang ngồi ở kia đấy, làm sao hắn dám dùng gia pháp.Nhưng rốt cuộc gã sai vặt là nô tài của Tiêu gia, cho dù vạn lần không muốn, cũng phải lê bước vào trong nhà lấy gia pháp.Ánh mắt Tiêu Yên không có lấy một tia sợ hãi, cái gọi là gia pháp của Tiêu lão gia, không hề đáng sợ.Hiệu quả nàng muốn chính là như thế này, làm cho Tiêu lão gia tức giận mất hết lý trí, làm cho Lý công công thấy được Tiêu gia đối đãi với nàng như thế nào.Lý Trường Thuận không phụ hy vọng của Tiêu Yên, rốt cuộc chậm chạp mở miệng nói: “Tiêu lão gia có biết nhang trong lò này chứa cái gì không?”lời nói không nặng không nhẹ vừa vặn làm cho Tiêu lão gia phục hồi lại tinh thần, vốn là mặt đỏ bừng vì tức giận nhanh chóng đổi màu, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.Thế nhưng hắn không nghe rõ ý tứ trong câu nói, mà ngu ngốc trả lời: “Làm cho công công chê cười, đều do lão phu làm hư nữ nhi này, ngài xem… Nàng không biết tiến thoái như thế, sau khi tiến cung sẽ làm ra việc thất lễ với các quý nhân, lão phu nghĩ hay là mời vài vị ma ma giáo dưỡng đến dạy dỗ nàng, đợi bản tính nàng ôn hòa…rồi tiến cung…”Lý Trường Thuận ngẩng khuôn mặt đắp phấn trắng, nhìn không ra vui buồn: “Vậy sao….Theo lời Tiêu lão gia nói thì lần này lão nô phải tay không hồi cung rồi”Tiêu lão gia ngập ngừng một hồi, thấp thỏm nói: “Vậy cũng không được, không bằng… Không bằng ngài mang Tứ nữ của lão phu tiến cung trước, không phải là lão phu khoe, bốn nữ nhi của ta luận về bản tính hay tướng mạo đều là đứng nhất nhì tại Thanh Châu, tuyệt đối sẽ không gây ra chuyện gì ”.Tiêu Yên giận quá hóa cười, Tiêu lão gia đây là, đây là…thật sự nàng không còn lời nào để nói.Lúc này, không nghĩ làm sao có thể để Lý Trường Thuận không ra tay Tiêu gia, lại có tâm tư muốn đem Tứ nữ của mình tiến cung, thật là… yêu nữ nhi đến sốt ruột a

Lý Trường Thuận cảm thấy Tiêu Yên làm như vậy cũng tốt, chặt đứt hết mọi liên lạc với bên ngoài, chặt đứt cái gọi là tình thân huyết thống, sau khi tiến cung người có thể dựa vào chỉ còn lại chủ tử của hắn, nàng sẽ càng vì nương nương mà tận tâm tận lực, cũng dễ dàng hơn để nương nương khống chế.

Tiêu lão gia tức giận đến hoa mắt váng đầu, thân thể lung la lung lay, tay run rẩy chỉ vào Tiêu Yên: “Phản, phản rồi….Người đâu, truyền gia pháp…”

Ngoài cửa gã sai vặt vừa nghe liền run rẩy, trong lòng không ngừng oán giận, lão gia thật sự là hồ đồ rồi, Lý công công còn đang ngồi ở kia đấy, làm sao hắn dám dùng gia pháp.

Nhưng rốt cuộc gã sai vặt là nô tài của Tiêu gia, cho dù vạn lần không muốn, cũng phải lê bước vào trong nhà lấy gia pháp.

Ánh mắt Tiêu Yên không có lấy một tia sợ hãi, cái gọi là gia pháp của Tiêu lão gia, không hề đáng sợ.

Hiệu quả nàng muốn chính là như thế này, làm cho Tiêu lão gia tức giận mất hết lý trí, làm cho Lý công công thấy được Tiêu gia đối đãi với nàng như thế nào.

Lý Trường Thuận không phụ hy vọng của Tiêu Yên, rốt cuộc chậm chạp mở miệng nói: “Tiêu lão gia có biết nhang trong lò này chứa cái gì không?”

lời nói không nặng không nhẹ vừa vặn làm cho Tiêu lão gia phục hồi lại tinh thần, vốn là mặt đỏ bừng vì tức giận nhanh chóng đổi màu, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Thế nhưng hắn không nghe rõ ý tứ trong câu nói, mà ngu ngốc trả lời: “Làm cho công công chê cười, đều do lão phu làm hư nữ nhi này, ngài xem… Nàng không biết tiến thoái như thế, sau khi tiến cung sẽ làm ra việc thất lễ với các quý nhân, lão phu nghĩ hay là mời vài vị ma ma giáo dưỡng đến dạy dỗ nàng, đợi bản tính nàng ôn hòa…rồi tiến cung…”

Lý Trường Thuận ngẩng khuôn mặt đắp phấn trắng, nhìn không ra vui buồn: “Vậy sao….Theo lời Tiêu lão gia nói thì lần này lão nô phải tay không hồi cung rồi”

Tiêu lão gia ngập ngừng một hồi, thấp thỏm nói: “Vậy cũng không được, không bằng… Không bằng ngài mang Tứ nữ của lão phu tiến cung trước, không phải là lão phu khoe, bốn nữ nhi của ta luận về bản tính hay tướng mạo đều là đứng nhất nhì tại Thanh Châu, tuyệt đối sẽ không gây ra chuyện gì ”.

Tiêu Yên giận quá hóa cười, Tiêu lão gia đây là, đây là…thật sự nàng không còn lời nào để nói.

Lúc này, không nghĩ làm sao có thể để Lý Trường Thuận không ra tay Tiêu gia, lại có tâm tư muốn đem Tứ nữ của mình tiến cung, thật là… yêu nữ nhi đến sốt ruột a

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lý Trường Thuận cảm thấy Tiêu Yên làm như vậy cũng tốt, chặt đứt hết mọi liên lạc với bên ngoài, chặt đứt cái gọi là tình thân huyết thống, sau khi tiến cung người có thể dựa vào chỉ còn lại chủ tử của hắn, nàng sẽ càng vì nương nương mà tận tâm tận lực, cũng dễ dàng hơn để nương nương khống chế.Tiêu lão gia tức giận đến hoa mắt váng đầu, thân thể lung la lung lay, tay run rẩy chỉ vào Tiêu Yên: “Phản, phản rồi….Người đâu, truyền gia pháp…”Ngoài cửa gã sai vặt vừa nghe liền run rẩy, trong lòng không ngừng oán giận, lão gia thật sự là hồ đồ rồi, Lý công công còn đang ngồi ở kia đấy, làm sao hắn dám dùng gia pháp.Nhưng rốt cuộc gã sai vặt là nô tài của Tiêu gia, cho dù vạn lần không muốn, cũng phải lê bước vào trong nhà lấy gia pháp.Ánh mắt Tiêu Yên không có lấy một tia sợ hãi, cái gọi là gia pháp của Tiêu lão gia, không hề đáng sợ.Hiệu quả nàng muốn chính là như thế này, làm cho Tiêu lão gia tức giận mất hết lý trí, làm cho Lý công công thấy được Tiêu gia đối đãi với nàng như thế nào.Lý Trường Thuận không phụ hy vọng của Tiêu Yên, rốt cuộc chậm chạp mở miệng nói: “Tiêu lão gia có biết nhang trong lò này chứa cái gì không?”lời nói không nặng không nhẹ vừa vặn làm cho Tiêu lão gia phục hồi lại tinh thần, vốn là mặt đỏ bừng vì tức giận nhanh chóng đổi màu, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.Thế nhưng hắn không nghe rõ ý tứ trong câu nói, mà ngu ngốc trả lời: “Làm cho công công chê cười, đều do lão phu làm hư nữ nhi này, ngài xem… Nàng không biết tiến thoái như thế, sau khi tiến cung sẽ làm ra việc thất lễ với các quý nhân, lão phu nghĩ hay là mời vài vị ma ma giáo dưỡng đến dạy dỗ nàng, đợi bản tính nàng ôn hòa…rồi tiến cung…”Lý Trường Thuận ngẩng khuôn mặt đắp phấn trắng, nhìn không ra vui buồn: “Vậy sao….Theo lời Tiêu lão gia nói thì lần này lão nô phải tay không hồi cung rồi”Tiêu lão gia ngập ngừng một hồi, thấp thỏm nói: “Vậy cũng không được, không bằng… Không bằng ngài mang Tứ nữ của lão phu tiến cung trước, không phải là lão phu khoe, bốn nữ nhi của ta luận về bản tính hay tướng mạo đều là đứng nhất nhì tại Thanh Châu, tuyệt đối sẽ không gây ra chuyện gì ”.Tiêu Yên giận quá hóa cười, Tiêu lão gia đây là, đây là…thật sự nàng không còn lời nào để nói.Lúc này, không nghĩ làm sao có thể để Lý Trường Thuận không ra tay Tiêu gia, lại có tâm tư muốn đem Tứ nữ của mình tiến cung, thật là… yêu nữ nhi đến sốt ruột a

Chương 102: Chỉ Sợ Cha Ngu Như Heo