Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 108: Thay Đổi Phong Thủy!
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Khẩu khí Lý Trường Thuận lúc này phi thường lớn, đến cả Tam hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử cũng lấy ra.Tiêu lão gia bị hù dọa ngồi phịch một tiếng trên ghế, sắc mặt trắng bệch phờ phạc, đôi môi run rẩy hiện lên màu tím quỷ dị….Tiêu Yên không nói gì cúi đầu nhìn mũi chân, trong lòng hơi ảo não, nếu không phải Lý Trường Thuận nói ra, thiếu chút nữa nàng cũng quên mất Tam và Ngũ hoàng tử.Bọn họ là hai đứa con trai của Mai quý phi, trong nguyên tác có lướt qua hai lần, trên cơ bản hoàn toàn không xuất hiện.Không miêu tả tướng mạo, tính tình cũng không, thậm chí số tuổi cũng không có! A hơn nữa, tên cũng không viết ra.Tiêu Yên thở dài, hi vọng là hai người khéo léo, ngàn vạn đừng là loại được nuông chiều thành Hỗn Thế Ma Vương [ hại đời hại người].Lý Trường Thuân liên tục chỉa mũi đao đả kích Tiêu lão gia, dọa lão sợ đến suýt chết, sau đó dẫn Tiêu Yên ngoan ngoãn nghe lời cáo lui.Ra khỏi đại sảnh, Tiêu Yên nhìn thoáng qua bụi hoa đang lay động ở hướng Tây bắc, khóe môi giương lên nụ cười vui vẻ mê hoặc.Sợ hãi đi, run rẩy đi! Ha!Nếm thử cảm giác bị người kẹp cổ, không thể động đậy, chỉ có thể tuyệt vọng chờ chết là cảm giác gì.Loại cảm giác này nàng đã nếm hết mười bảy năm, cho đến bây giờ buổi tối vẫn chưa từng ngủ ngon, ngày qua ngày đều run sợ trong lòng, sợ một khi không cẩn thận liền bị tiện nhân Triệu thị kia g**t ch*t.Hôm nay, ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, phong thủy thay đổi!Mặc dù Tiêu Yên không biết vận mệnh đang chờ nàng trong nội cung kia như nào, có lẽ tranh đấu lợi hại hơn hiện tại.Nhưng mà…. So với ở Tiêu gia ngày ngày chờ chết vẫn tốt hơn, muốn nắm vận mệnh mình trong tay, có lẽ…. Phải bước từng bước thăm dò mới biết con đường đó đúng hay sai…A! Cảm giác nông nô nổi dậy xướng ca thật là tốt, bị ức h**p hơn mười năm, rốt cuộc cũng nhổ được ngụm ác khí, toàn thân sảng khoái sung sướng a.Sau khi cáo biệt Lý Trường Thuận, Tiêu Yên trở lại tiểu viện của mình.Vừa đẩy cửa ra liền có cảm giác có đồ vật rơi xuống ‘Bịch’ một tiếng, có thứ gì đó bò lên trên người nàng.Tiêu Yên run rẩy cúi đầu, nhìn xuống hông thấy vật nhỏ đang lung lay sắp rớt quấn lấy nàng, khóe miệng giật giật.
Khẩu khí Lý Trường Thuận lúc này phi thường lớn, đến cả Tam hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử cũng lấy ra.
Tiêu lão gia bị hù dọa ngồi phịch một tiếng trên ghế, sắc mặt trắng bệch phờ phạc, đôi môi run rẩy hiện lên màu tím quỷ dị….
Tiêu Yên không nói gì cúi đầu nhìn mũi chân, trong lòng hơi ảo não, nếu không phải Lý Trường Thuận nói ra, thiếu chút nữa nàng cũng quên mất Tam và Ngũ hoàng tử.
Bọn họ là hai đứa con trai của Mai quý phi, trong nguyên tác có lướt qua hai lần, trên cơ bản hoàn toàn không xuất hiện.
Không miêu tả tướng mạo, tính tình cũng không, thậm chí số tuổi cũng không có! A hơn nữa, tên cũng không viết ra.
Tiêu Yên thở dài, hi vọng là hai người khéo léo, ngàn vạn đừng là loại được nuông chiều thành Hỗn Thế Ma Vương [ hại đời hại người].
Lý Trường Thuân liên tục chỉa mũi đao đả kích Tiêu lão gia, dọa lão sợ đến suýt chết, sau đó dẫn Tiêu Yên ngoan ngoãn nghe lời cáo lui.
Ra khỏi đại sảnh, Tiêu Yên nhìn thoáng qua bụi hoa đang lay động ở hướng Tây bắc, khóe môi giương lên nụ cười vui vẻ mê hoặc.
Sợ hãi đi, run rẩy đi! Ha!
Nếm thử cảm giác bị người kẹp cổ, không thể động đậy, chỉ có thể tuyệt vọng chờ chết là cảm giác gì.
Loại cảm giác này nàng đã nếm hết mười bảy năm, cho đến bây giờ buổi tối vẫn chưa từng ngủ ngon, ngày qua ngày đều run sợ trong lòng, sợ một khi không cẩn thận liền bị tiện nhân Triệu thị kia g**t ch*t.
Hôm nay, ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, phong thủy thay đổi!
Mặc dù Tiêu Yên không biết vận mệnh đang chờ nàng trong nội cung kia như nào, có lẽ tranh đấu lợi hại hơn hiện tại.
Nhưng mà…. So với ở Tiêu gia ngày ngày chờ chết vẫn tốt hơn, muốn nắm vận mệnh mình trong tay, có lẽ…. Phải bước từng bước thăm dò mới biết con đường đó đúng hay sai…
A! Cảm giác nông nô nổi dậy xướng ca thật là tốt, bị ức h**p hơn mười năm, rốt cuộc cũng nhổ được ngụm ác khí, toàn thân sảng khoái sung sướng a.
Sau khi cáo biệt Lý Trường Thuận, Tiêu Yên trở lại tiểu viện của mình.
Vừa đẩy cửa ra liền có cảm giác có đồ vật rơi xuống ‘Bịch’ một tiếng, có thứ gì đó bò lên trên người nàng.
Tiêu Yên run rẩy cúi đầu, nhìn xuống hông thấy vật nhỏ đang lung lay sắp rớt quấn lấy nàng, khóe miệng giật giật.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Khẩu khí Lý Trường Thuận lúc này phi thường lớn, đến cả Tam hoàng tử cùng Ngũ hoàng tử cũng lấy ra.Tiêu lão gia bị hù dọa ngồi phịch một tiếng trên ghế, sắc mặt trắng bệch phờ phạc, đôi môi run rẩy hiện lên màu tím quỷ dị….Tiêu Yên không nói gì cúi đầu nhìn mũi chân, trong lòng hơi ảo não, nếu không phải Lý Trường Thuận nói ra, thiếu chút nữa nàng cũng quên mất Tam và Ngũ hoàng tử.Bọn họ là hai đứa con trai của Mai quý phi, trong nguyên tác có lướt qua hai lần, trên cơ bản hoàn toàn không xuất hiện.Không miêu tả tướng mạo, tính tình cũng không, thậm chí số tuổi cũng không có! A hơn nữa, tên cũng không viết ra.Tiêu Yên thở dài, hi vọng là hai người khéo léo, ngàn vạn đừng là loại được nuông chiều thành Hỗn Thế Ma Vương [ hại đời hại người].Lý Trường Thuân liên tục chỉa mũi đao đả kích Tiêu lão gia, dọa lão sợ đến suýt chết, sau đó dẫn Tiêu Yên ngoan ngoãn nghe lời cáo lui.Ra khỏi đại sảnh, Tiêu Yên nhìn thoáng qua bụi hoa đang lay động ở hướng Tây bắc, khóe môi giương lên nụ cười vui vẻ mê hoặc.Sợ hãi đi, run rẩy đi! Ha!Nếm thử cảm giác bị người kẹp cổ, không thể động đậy, chỉ có thể tuyệt vọng chờ chết là cảm giác gì.Loại cảm giác này nàng đã nếm hết mười bảy năm, cho đến bây giờ buổi tối vẫn chưa từng ngủ ngon, ngày qua ngày đều run sợ trong lòng, sợ một khi không cẩn thận liền bị tiện nhân Triệu thị kia g**t ch*t.Hôm nay, ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, phong thủy thay đổi!Mặc dù Tiêu Yên không biết vận mệnh đang chờ nàng trong nội cung kia như nào, có lẽ tranh đấu lợi hại hơn hiện tại.Nhưng mà…. So với ở Tiêu gia ngày ngày chờ chết vẫn tốt hơn, muốn nắm vận mệnh mình trong tay, có lẽ…. Phải bước từng bước thăm dò mới biết con đường đó đúng hay sai…A! Cảm giác nông nô nổi dậy xướng ca thật là tốt, bị ức h**p hơn mười năm, rốt cuộc cũng nhổ được ngụm ác khí, toàn thân sảng khoái sung sướng a.Sau khi cáo biệt Lý Trường Thuận, Tiêu Yên trở lại tiểu viện của mình.Vừa đẩy cửa ra liền có cảm giác có đồ vật rơi xuống ‘Bịch’ một tiếng, có thứ gì đó bò lên trên người nàng.Tiêu Yên run rẩy cúi đầu, nhìn xuống hông thấy vật nhỏ đang lung lay sắp rớt quấn lấy nàng, khóe miệng giật giật.