Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 114: Có Đau Không?

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lệnh Hồ Cẩm Y giống như chó Samoyed cọ cọ bên người Tiêu Yên, ôm eo nàng, mất hứng nói: “Ta nhất định sẽ tìm ngươi, nhưng mà… trước khi đi ta còn phải xử lý chút chuyện, nhớ kỹ ngươi phải chờ ta.” [Nguyệt: ôi hình tượng nam 9 trong lòng ta… hự… hự..]Lúc này hắn giống như rất tức giận: đáng ghét, vì cái gì mà trong nội cung lắm chuyện như vậy, nuôi một đống người ăn không ngồi rồi, một chút tác dụng cũng không có, lần này trở về đem bọ họ vứt hết cho tiểu Lam. [Nguyệt: em gái Tiểu Hồng đó a, còn ai nhớ ko?]Vừa nghĩ tới tiểu Lam, Lệnh Hồ Cẩm Y gấp gáp nói với Tiêu Yên: “Ngươi mang theo tiểu Hồng đi, nó… sẽ bảo vệ ngươi, nếu ai muốn hại ngươi, cứ để tiểu Hồng cắn một nhát.”Trong mắt hắn Tiêu Yên là một nữ nhân yếu ớt, một ngón tay út của người khác cũng có để nghiền nàng nát bấy.Nếu nhưng không để tiểu Hồng đi theo, hắn thực sợ, sau lần từ biệt này sẽ không còn gặp lại nàng nữa.Tiêu Yên động tâm, nàng cúi đầu nhìn tiểu sắc xà đang quấn trên cổ tay, thỉnh thoảng học theo chủ nhân xàm sỡ nàng.Nếu là trước kia khẳng định Tiêu Yên sẽ cự tuyệt không chút nghĩ ngợi, nhưng bây giờ… nàng muốn tiến cung.Hoàng cung là nơi ăn tươi nuốt sống, nếu không có chiêu thức phòng thân, ai biết sẽ rơi vào kết cục như thế nào.Nhưng nếu có tiểu Hồng phòng thân thì lại khác, như vậy ít nhất lúc nàng đấu với ngươi ta sẽ có chút lực lượng, nếu ai dám hạ sát chiêu với nàng, tiểu Hồng sẽ thần không biết quỷ không hay cắn người đó một cái, dù sao hài cốt cũng không còn.Đột nhiên Tiêu Yên nhớ tới một chuyện trọng yếu, nàng ngẩng đầu hỏi: “nhưng vạn nhất tiểu Hồng không cẩn thận cắn ta một nhát thì làm sao giờ?”Tiêu Yên cảm thấy vấn đề này nhất định phải hỏi cho rõ, nếu như nhất thời tiểu Hồng ấm đầu, nhìn không rõ, đi công kích nàng thì làm sao? chẳng lẽ nàng cũng hóa thành vũng máu?Lệnh Hồ Cẩm Y nhìn nàng một hồi, đột nhiên làm ra động tác ngoài dự liệu của Tiêu Yên.Không biết từ đâu hắn lấy ra một cây dao găm sắc bén, không đợi Tiêu Yên ngăn cản, rạch một đường trên cổ tay.Màu đỏ của máu rất nhanh chảy ra mang theo hơi thở ngọt ngào dụ dỗ khiến nàng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.Tiêu Yên bị dọa đến hô gấp: “Này, ngươi làm gì vậy?”Lệnh Hồ Cẩm Y đem máu ở cổ tay đến bên môi Tiêu Yên, “Uống đi… uống máu của ta, cho dù bị tiểu Hồng cắn cũng không bị sao cả.

Lệnh Hồ Cẩm Y giống như chó Samoyed cọ cọ bên người Tiêu Yên, ôm eo nàng, mất hứng nói: “Ta nhất định sẽ tìm ngươi, nhưng mà… trước khi đi ta còn phải xử lý chút chuyện, nhớ kỹ ngươi phải chờ ta.” [Nguyệt: ôi hình tượng nam 9 trong lòng ta… hự… hự..]

Lúc này hắn giống như rất tức giận: đáng ghét, vì cái gì mà trong nội cung lắm chuyện như vậy, nuôi một đống người ăn không ngồi rồi, một chút tác dụng cũng không có, lần này trở về đem bọ họ vứt hết cho tiểu Lam. [Nguyệt: em gái Tiểu Hồng đó a, còn ai nhớ ko?]

Vừa nghĩ tới tiểu Lam, Lệnh Hồ Cẩm Y gấp gáp nói với Tiêu Yên: “Ngươi mang theo tiểu Hồng đi, nó… sẽ bảo vệ ngươi, nếu ai muốn hại ngươi, cứ để tiểu Hồng cắn một nhát.”

Trong mắt hắn Tiêu Yên là một nữ nhân yếu ớt, một ngón tay út của người khác cũng có để nghiền nàng nát bấy.

Nếu nhưng không để tiểu Hồng đi theo, hắn thực sợ, sau lần từ biệt này sẽ không còn gặp lại nàng nữa.

Tiêu Yên động tâm, nàng cúi đầu nhìn tiểu sắc xà đang quấn trên cổ tay, thỉnh thoảng học theo chủ nhân xàm sỡ nàng.

Nếu là trước kia khẳng định Tiêu Yên sẽ cự tuyệt không chút nghĩ ngợi, nhưng bây giờ… nàng muốn tiến cung.

Hoàng cung là nơi ăn tươi nuốt sống, nếu không có chiêu thức phòng thân, ai biết sẽ rơi vào kết cục như thế nào.

Nhưng nếu có tiểu Hồng phòng thân thì lại khác, như vậy ít nhất lúc nàng đấu với ngươi ta sẽ có chút lực lượng, nếu ai dám hạ sát chiêu với nàng, tiểu Hồng sẽ thần không biết quỷ không hay cắn người đó một cái, dù sao hài cốt cũng không còn.

Đột nhiên Tiêu Yên nhớ tới một chuyện trọng yếu, nàng ngẩng đầu hỏi: “nhưng vạn nhất tiểu Hồng không cẩn thận cắn ta một nhát thì làm sao giờ?”

Tiêu Yên cảm thấy vấn đề này nhất định phải hỏi cho rõ, nếu như nhất thời tiểu Hồng ấm đầu, nhìn không rõ, đi công kích nàng thì làm sao? chẳng lẽ nàng cũng hóa thành vũng máu?

Lệnh Hồ Cẩm Y nhìn nàng một hồi, đột nhiên làm ra động tác ngoài dự liệu của Tiêu Yên.

Không biết từ đâu hắn lấy ra một cây dao găm sắc bén, không đợi Tiêu Yên ngăn cản, rạch một đường trên cổ tay.

Màu đỏ của máu rất nhanh chảy ra mang theo hơi thở ngọt ngào dụ dỗ khiến nàng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Tiêu Yên bị dọa đến hô gấp: “Này, ngươi làm gì vậy?”

Lệnh Hồ Cẩm Y đem máu ở cổ tay đến bên môi Tiêu Yên, “Uống đi… uống máu của ta, cho dù bị tiểu Hồng cắn cũng không bị sao cả.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lệnh Hồ Cẩm Y giống như chó Samoyed cọ cọ bên người Tiêu Yên, ôm eo nàng, mất hứng nói: “Ta nhất định sẽ tìm ngươi, nhưng mà… trước khi đi ta còn phải xử lý chút chuyện, nhớ kỹ ngươi phải chờ ta.” [Nguyệt: ôi hình tượng nam 9 trong lòng ta… hự… hự..]Lúc này hắn giống như rất tức giận: đáng ghét, vì cái gì mà trong nội cung lắm chuyện như vậy, nuôi một đống người ăn không ngồi rồi, một chút tác dụng cũng không có, lần này trở về đem bọ họ vứt hết cho tiểu Lam. [Nguyệt: em gái Tiểu Hồng đó a, còn ai nhớ ko?]Vừa nghĩ tới tiểu Lam, Lệnh Hồ Cẩm Y gấp gáp nói với Tiêu Yên: “Ngươi mang theo tiểu Hồng đi, nó… sẽ bảo vệ ngươi, nếu ai muốn hại ngươi, cứ để tiểu Hồng cắn một nhát.”Trong mắt hắn Tiêu Yên là một nữ nhân yếu ớt, một ngón tay út của người khác cũng có để nghiền nàng nát bấy.Nếu nhưng không để tiểu Hồng đi theo, hắn thực sợ, sau lần từ biệt này sẽ không còn gặp lại nàng nữa.Tiêu Yên động tâm, nàng cúi đầu nhìn tiểu sắc xà đang quấn trên cổ tay, thỉnh thoảng học theo chủ nhân xàm sỡ nàng.Nếu là trước kia khẳng định Tiêu Yên sẽ cự tuyệt không chút nghĩ ngợi, nhưng bây giờ… nàng muốn tiến cung.Hoàng cung là nơi ăn tươi nuốt sống, nếu không có chiêu thức phòng thân, ai biết sẽ rơi vào kết cục như thế nào.Nhưng nếu có tiểu Hồng phòng thân thì lại khác, như vậy ít nhất lúc nàng đấu với ngươi ta sẽ có chút lực lượng, nếu ai dám hạ sát chiêu với nàng, tiểu Hồng sẽ thần không biết quỷ không hay cắn người đó một cái, dù sao hài cốt cũng không còn.Đột nhiên Tiêu Yên nhớ tới một chuyện trọng yếu, nàng ngẩng đầu hỏi: “nhưng vạn nhất tiểu Hồng không cẩn thận cắn ta một nhát thì làm sao giờ?”Tiêu Yên cảm thấy vấn đề này nhất định phải hỏi cho rõ, nếu như nhất thời tiểu Hồng ấm đầu, nhìn không rõ, đi công kích nàng thì làm sao? chẳng lẽ nàng cũng hóa thành vũng máu?Lệnh Hồ Cẩm Y nhìn nàng một hồi, đột nhiên làm ra động tác ngoài dự liệu của Tiêu Yên.Không biết từ đâu hắn lấy ra một cây dao găm sắc bén, không đợi Tiêu Yên ngăn cản, rạch một đường trên cổ tay.Màu đỏ của máu rất nhanh chảy ra mang theo hơi thở ngọt ngào dụ dỗ khiến nàng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.Tiêu Yên bị dọa đến hô gấp: “Này, ngươi làm gì vậy?”Lệnh Hồ Cẩm Y đem máu ở cổ tay đến bên môi Tiêu Yên, “Uống đi… uống máu của ta, cho dù bị tiểu Hồng cắn cũng không bị sao cả.

Chương 114: Có Đau Không?