Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 117: Hôn Ta Một Cái

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên khẽ run rẩy, khó khăn mấp máy môi, không vui nói.“Đừng đừng….giết nàng rồi ai hầu hạ ta, trong cung toàn là người xấu, nếu không có người quen giúp đỡ, ta sẽ sớm bị hại chết, ngươi không muốn ta chết, đúng không?”.Tiêu Yên biết rõ, nếu như không thể khiến Lệnh Hồ bỏ đi sát khí, vậy Thúy Trúc còn chưa kịp vào cửa đã biến thành thi thể.Nàng muốn trấn an hắn, đưa tay vuốt lưng hắn như thể đang vuốt lông mèo, nhẹ nhàng v**t v*.Mắt thấy Lệnh Hồ Cẩm Y hòa hoãn lại, nàng càng không ngừng cố gắng.“Từ nhỏ Thúy Trúc đã theo ta, tận tâm tận lực vì ta làm việc, sau khi vào cung, ta vẫn rất cần nàng, nếu ngươi giết nàng, ta biết đi đâu tìm một Thúy Trúc thứ hai.”Sát khí trên người Lệnh Hồ Cẩm Y dần dần tan rã, khôi phục dáng vẻ vô tội, khẽ cắn môi, đưa tay sờ đầu tiểu Hồng, đột nhiên hắn cảm thấy ghen tị với tiểu Hồng vì sau này có thể thường xuyên đi theo bên cạnh nàng.Trong miệng lẩm bẩm: “Đáng ghét….lại muốn ta đi, lần nào ngươi cũng đuổi ta đi.”Ý tứ tràn đầy ủy khuất khiến Tiêu Yên giật giật khóe miệng. rõ ràng người bị uy h**p là nàng, nhưng hắn lại giống như tiểu khí phụ* là sao?. [ * là vợ nhỏ bị bỏ rơi.]Tiêu Yên cảnh báo trong lòng, ngàn lần không nên tính tóan với tiểu hài tử.Sau khi tự nhắc nhở mình, nàng cười ôn nhu dị thường, xoa bóp gò má Lệnh Hồ Cẩm Y, cưng chiều nói:“Không phải ta đuổi ngươi, chỉ là bây giờ không phải lúc nên ở chung, ngoan, ngươi đi đi, ta… ta chờ ngươi ở kinh thành, nhớ kỹ… nhất định phải tìm ta.”Muốn bắt một con hổ rời khỏi địa bàn của ngươi, vậy phải cấp cho nó miếng mồi hấp dẫn hơn.Nàng cảm thấy Lệnh Hồ Cẩm Y muốn ở chung với mình, nên mới nói vậy.Kết quả chứng minh… nàng đúng rồi! quả nhiên Lệnh Hồ Cẩm Y vui vẻ hẳn lên.Hắn chỉ miệng: “vậy… hôn ta một cái, uhm…hôn nơi này, còn có… nơi này.”Chu môi, khép mắt, tựa như hài tử muốn ăn kẹo, vừa thuần khiết lại mị hoặc vô cùng.Tiêu Yên không ngờ Lệnh Hồ Cẩm Y sẽ yêu cầu như thế, nụ cười trên mặt suýt chút không duy trì nổi.

Tiêu Yên khẽ run rẩy, khó khăn mấp máy môi, không vui nói.

“Đừng đừng….giết nàng rồi ai hầu hạ ta, trong cung toàn là người xấu, nếu không có người quen giúp đỡ, ta sẽ sớm bị hại chết, ngươi không muốn ta chết, đúng không?”.

Tiêu Yên biết rõ, nếu như không thể khiến Lệnh Hồ bỏ đi sát khí, vậy Thúy Trúc còn chưa kịp vào cửa đã biến thành thi thể.

Nàng muốn trấn an hắn, đưa tay vuốt lưng hắn như thể đang vuốt lông mèo, nhẹ nhàng v**t v*.

Mắt thấy Lệnh Hồ Cẩm Y hòa hoãn lại, nàng càng không ngừng cố gắng.

“Từ nhỏ Thúy Trúc đã theo ta, tận tâm tận lực vì ta làm việc, sau khi vào cung, ta vẫn rất cần nàng, nếu ngươi giết nàng, ta biết đi đâu tìm một Thúy Trúc thứ hai.”

Sát khí trên người Lệnh Hồ Cẩm Y dần dần tan rã, khôi phục dáng vẻ vô tội, khẽ cắn môi, đưa tay sờ đầu tiểu Hồng, đột nhiên hắn cảm thấy ghen tị với tiểu Hồng vì sau này có thể thường xuyên đi theo bên cạnh nàng.

Trong miệng lẩm bẩm: “Đáng ghét….lại muốn ta đi, lần nào ngươi cũng đuổi ta đi.”

Ý tứ tràn đầy ủy khuất khiến Tiêu Yên giật giật khóe miệng. rõ ràng người bị uy h**p là nàng, nhưng hắn lại giống như tiểu khí phụ* là sao?. [ * là vợ nhỏ bị bỏ rơi.]

Tiêu Yên cảnh báo trong lòng, ngàn lần không nên tính tóan với tiểu hài tử.

Sau khi tự nhắc nhở mình, nàng cười ôn nhu dị thường, xoa bóp gò má Lệnh Hồ Cẩm Y, cưng chiều nói:

“Không phải ta đuổi ngươi, chỉ là bây giờ không phải lúc nên ở chung, ngoan, ngươi đi đi, ta… ta chờ ngươi ở kinh thành, nhớ kỹ… nhất định phải tìm ta.”

Muốn bắt một con hổ rời khỏi địa bàn của ngươi, vậy phải cấp cho nó miếng mồi hấp dẫn hơn.

Nàng cảm thấy Lệnh Hồ Cẩm Y muốn ở chung với mình, nên mới nói vậy.

Kết quả chứng minh… nàng đúng rồi! quả nhiên Lệnh Hồ Cẩm Y vui vẻ hẳn lên.

Hắn chỉ miệng: “vậy… hôn ta một cái, uhm…hôn nơi này, còn có… nơi này.”

Chu môi, khép mắt, tựa như hài tử muốn ăn kẹo, vừa thuần khiết lại mị hoặc vô cùng.

Tiêu Yên không ngờ Lệnh Hồ Cẩm Y sẽ yêu cầu như thế, nụ cười trên mặt suýt chút không duy trì nổi.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên khẽ run rẩy, khó khăn mấp máy môi, không vui nói.“Đừng đừng….giết nàng rồi ai hầu hạ ta, trong cung toàn là người xấu, nếu không có người quen giúp đỡ, ta sẽ sớm bị hại chết, ngươi không muốn ta chết, đúng không?”.Tiêu Yên biết rõ, nếu như không thể khiến Lệnh Hồ bỏ đi sát khí, vậy Thúy Trúc còn chưa kịp vào cửa đã biến thành thi thể.Nàng muốn trấn an hắn, đưa tay vuốt lưng hắn như thể đang vuốt lông mèo, nhẹ nhàng v**t v*.Mắt thấy Lệnh Hồ Cẩm Y hòa hoãn lại, nàng càng không ngừng cố gắng.“Từ nhỏ Thúy Trúc đã theo ta, tận tâm tận lực vì ta làm việc, sau khi vào cung, ta vẫn rất cần nàng, nếu ngươi giết nàng, ta biết đi đâu tìm một Thúy Trúc thứ hai.”Sát khí trên người Lệnh Hồ Cẩm Y dần dần tan rã, khôi phục dáng vẻ vô tội, khẽ cắn môi, đưa tay sờ đầu tiểu Hồng, đột nhiên hắn cảm thấy ghen tị với tiểu Hồng vì sau này có thể thường xuyên đi theo bên cạnh nàng.Trong miệng lẩm bẩm: “Đáng ghét….lại muốn ta đi, lần nào ngươi cũng đuổi ta đi.”Ý tứ tràn đầy ủy khuất khiến Tiêu Yên giật giật khóe miệng. rõ ràng người bị uy h**p là nàng, nhưng hắn lại giống như tiểu khí phụ* là sao?. [ * là vợ nhỏ bị bỏ rơi.]Tiêu Yên cảnh báo trong lòng, ngàn lần không nên tính tóan với tiểu hài tử.Sau khi tự nhắc nhở mình, nàng cười ôn nhu dị thường, xoa bóp gò má Lệnh Hồ Cẩm Y, cưng chiều nói:“Không phải ta đuổi ngươi, chỉ là bây giờ không phải lúc nên ở chung, ngoan, ngươi đi đi, ta… ta chờ ngươi ở kinh thành, nhớ kỹ… nhất định phải tìm ta.”Muốn bắt một con hổ rời khỏi địa bàn của ngươi, vậy phải cấp cho nó miếng mồi hấp dẫn hơn.Nàng cảm thấy Lệnh Hồ Cẩm Y muốn ở chung với mình, nên mới nói vậy.Kết quả chứng minh… nàng đúng rồi! quả nhiên Lệnh Hồ Cẩm Y vui vẻ hẳn lên.Hắn chỉ miệng: “vậy… hôn ta một cái, uhm…hôn nơi này, còn có… nơi này.”Chu môi, khép mắt, tựa như hài tử muốn ăn kẹo, vừa thuần khiết lại mị hoặc vô cùng.Tiêu Yên không ngờ Lệnh Hồ Cẩm Y sẽ yêu cầu như thế, nụ cười trên mặt suýt chút không duy trì nổi.

Chương 117: Hôn Ta Một Cái