Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 120: Xoay Chuyển Thành Nữ Vương

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nếu như lần này thả các nàng ra, đó chính là chôn dưới chân hai trái bom không biết khi nào phát nổ.Cho dù hiện tại không sao, nhưng ai biết một ngày nào đó nó sẽ nổ chết mình, nàng tuyệt không cho phép loại tai họa ngầm này xuất hiện.Tiêu Long chưa tạo thành uy h**p lớn với nàng mà nàng còn ra tay được, càng không nói hai mẹ con buồn nôn tính kế nàng suốt hơn mười năm nay.Cái trán Triệu thị đã dập, bình thường luôn tỏa sáng cao cao tại thượng, giờ này tóc tai tán loạn cực kì chật vật.Thấy Tiêu Yên không phản ứng, trong lòng bà vừa hận vừa sợ.Hận, vì sao Tiêu Yên không chết, hận vì sao vận khí nó tốt như vậy, hận vì sao mình không ra tay từ sớm.Sợ lần này sẽ đi đời nhà ma, sợ dù có cầu tình với Tiêu lão gia cũng không có tác dụng.Triệu thị thật sợ hãi, quỳ lết tới trước mặt Tiêu Yên, dùng sức dập đầu vài cái, run rẩy nói:“Yên nhi, ta thực xin lỗi con, ta chết không tử tế, bị thiên lôi đánh, bị đầu heo công tâm….những năm này vẫn luôn muốn hại con, muốn nhìn con sống không tốt.Nhưng…. con có thể thông cảm cho người làm mẫu thân như ta không, người mẹ nào mà không hy vọng con mình được gả vào nhà tốt, Yên nhi con thiện lương như vậy, thuần khiết như vậy nhất định sẽ hiểu được lòng ta, đúng không?”Triệu thị vốn luôn cho rằng lúc này Tiêu Yên chết chắc rồi, Con Báo Hương là thủ đoạn nàng học được khi còn ở thanh lâu. Rất bí ẩn, khó bị phát hiện, sao có thể ngờ rằng Tiêu Yên lại biết, không những thế còn nháo đến chỗ Lý công công, đáng giận hơn là Lý công công lại muốn Tống đại nhân điều tra vụ này.Tiêu Yên bực mình ngoáy lỗ tai, những lời này sao nghe lại không được tự nhiên vậy nhỉ? Không giống sám hối, mà giống như chỉ trích nàng sao không chết đi?“Theo ý ngươi, bởi vì dòng chính nữ là ta không có mẹ, cho nên bị tiểu thiếp không lên được mặt bàn khi dễ là đáng đời, nên đi tìm chết để giao vị trí này cho con gái ngươi?”“A, còn nữa, ta tuyệt không thiện lương, lại càng không thuần khiết, ta còn phải cảm tạ Nhị di nương, những thứ này đều là ngươi dạy ta.”Vẻ mặt ngu ngơ của Triệu thị làm Tiêu Yên sung sướng cả người, chẳng qua nàng còn cảm thấy chưa đủ.“Ta còn học được một câu nói từ Nhị di nương – đối với địch nhân… nhất định phải hung ác, nếu như có cơ hội đè xuống, liền không cần cho nàng ta cơ hội xoay người.

Nếu như lần này thả các nàng ra, đó chính là chôn dưới chân hai trái bom không biết khi nào phát nổ.

Cho dù hiện tại không sao, nhưng ai biết một ngày nào đó nó sẽ nổ chết mình, nàng tuyệt không cho phép loại tai họa ngầm này xuất hiện.

Tiêu Long chưa tạo thành uy h**p lớn với nàng mà nàng còn ra tay được, càng không nói hai mẹ con buồn nôn tính kế nàng suốt hơn mười năm nay.

Cái trán Triệu thị đã dập, bình thường luôn tỏa sáng cao cao tại thượng, giờ này tóc tai tán loạn cực kì chật vật.

Thấy Tiêu Yên không phản ứng, trong lòng bà vừa hận vừa sợ.

Hận, vì sao Tiêu Yên không chết, hận vì sao vận khí nó tốt như vậy, hận vì sao mình không ra tay từ sớm.

Sợ lần này sẽ đi đời nhà ma, sợ dù có cầu tình với Tiêu lão gia cũng không có tác dụng.

Triệu thị thật sợ hãi, quỳ lết tới trước mặt Tiêu Yên, dùng sức dập đầu vài cái, run rẩy nói:

“Yên nhi, ta thực xin lỗi con, ta chết không tử tế, bị thiên lôi đánh, bị đầu heo công tâm….những năm này vẫn luôn muốn hại con, muốn nhìn con sống không tốt.

Nhưng…. con có thể thông cảm cho người làm mẫu thân như ta không, người mẹ nào mà không hy vọng con mình được gả vào nhà tốt, Yên nhi con thiện lương như vậy, thuần khiết như vậy nhất định sẽ hiểu được lòng ta, đúng không?”

Triệu thị vốn luôn cho rằng lúc này Tiêu Yên chết chắc rồi, Con Báo Hương là thủ đoạn nàng học được khi còn ở thanh lâu. Rất bí ẩn, khó bị phát hiện, sao có thể ngờ rằng Tiêu Yên lại biết, không những thế còn nháo đến chỗ Lý công công, đáng giận hơn là Lý công công lại muốn Tống đại nhân điều tra vụ này.

Tiêu Yên bực mình ngoáy lỗ tai, những lời này sao nghe lại không được tự nhiên vậy nhỉ? Không giống sám hối, mà giống như chỉ trích nàng sao không chết đi?

“Theo ý ngươi, bởi vì dòng chính nữ là ta không có mẹ, cho nên bị tiểu thiếp không lên được mặt bàn khi dễ là đáng đời, nên đi tìm chết để giao vị trí này cho con gái ngươi?”

“A, còn nữa, ta tuyệt không thiện lương, lại càng không thuần khiết, ta còn phải cảm tạ Nhị di nương, những thứ này đều là ngươi dạy ta.”

Vẻ mặt ngu ngơ của Triệu thị làm Tiêu Yên sung sướng cả người, chẳng qua nàng còn cảm thấy chưa đủ.

“Ta còn học được một câu nói từ Nhị di nương – đối với địch nhân… nhất định phải hung ác, nếu như có cơ hội đè xuống, liền không cần cho nàng ta cơ hội xoay người.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nếu như lần này thả các nàng ra, đó chính là chôn dưới chân hai trái bom không biết khi nào phát nổ.Cho dù hiện tại không sao, nhưng ai biết một ngày nào đó nó sẽ nổ chết mình, nàng tuyệt không cho phép loại tai họa ngầm này xuất hiện.Tiêu Long chưa tạo thành uy h**p lớn với nàng mà nàng còn ra tay được, càng không nói hai mẹ con buồn nôn tính kế nàng suốt hơn mười năm nay.Cái trán Triệu thị đã dập, bình thường luôn tỏa sáng cao cao tại thượng, giờ này tóc tai tán loạn cực kì chật vật.Thấy Tiêu Yên không phản ứng, trong lòng bà vừa hận vừa sợ.Hận, vì sao Tiêu Yên không chết, hận vì sao vận khí nó tốt như vậy, hận vì sao mình không ra tay từ sớm.Sợ lần này sẽ đi đời nhà ma, sợ dù có cầu tình với Tiêu lão gia cũng không có tác dụng.Triệu thị thật sợ hãi, quỳ lết tới trước mặt Tiêu Yên, dùng sức dập đầu vài cái, run rẩy nói:“Yên nhi, ta thực xin lỗi con, ta chết không tử tế, bị thiên lôi đánh, bị đầu heo công tâm….những năm này vẫn luôn muốn hại con, muốn nhìn con sống không tốt.Nhưng…. con có thể thông cảm cho người làm mẫu thân như ta không, người mẹ nào mà không hy vọng con mình được gả vào nhà tốt, Yên nhi con thiện lương như vậy, thuần khiết như vậy nhất định sẽ hiểu được lòng ta, đúng không?”Triệu thị vốn luôn cho rằng lúc này Tiêu Yên chết chắc rồi, Con Báo Hương là thủ đoạn nàng học được khi còn ở thanh lâu. Rất bí ẩn, khó bị phát hiện, sao có thể ngờ rằng Tiêu Yên lại biết, không những thế còn nháo đến chỗ Lý công công, đáng giận hơn là Lý công công lại muốn Tống đại nhân điều tra vụ này.Tiêu Yên bực mình ngoáy lỗ tai, những lời này sao nghe lại không được tự nhiên vậy nhỉ? Không giống sám hối, mà giống như chỉ trích nàng sao không chết đi?“Theo ý ngươi, bởi vì dòng chính nữ là ta không có mẹ, cho nên bị tiểu thiếp không lên được mặt bàn khi dễ là đáng đời, nên đi tìm chết để giao vị trí này cho con gái ngươi?”“A, còn nữa, ta tuyệt không thiện lương, lại càng không thuần khiết, ta còn phải cảm tạ Nhị di nương, những thứ này đều là ngươi dạy ta.”Vẻ mặt ngu ngơ của Triệu thị làm Tiêu Yên sung sướng cả người, chẳng qua nàng còn cảm thấy chưa đủ.“Ta còn học được một câu nói từ Nhị di nương – đối với địch nhân… nhất định phải hung ác, nếu như có cơ hội đè xuống, liền không cần cho nàng ta cơ hội xoay người.

Chương 120: Xoay Chuyển Thành Nữ Vương