Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 126

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Triệu thị tóc tai bù xù bị nha dịch đẩy ngang qua xe ngựa cửa Tiêu Yên, thấy được nàng lập túc phát ra tiếng thét chói tai.“Tiêu Yên ngươi chết không tử tế, ta hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho ngươi… Hôm nay ta thất bại, ngày sau kết cục của ngươi còn thảm hơn ta…”Nha dịch vội vàng kéo xích sắt trong tay, dùng vỏ đao cứng rắn đánh mạnh vào sau ót Triệu thị, bụp bụp vài cái Triệu thị mới hôn mê.Nha dịch đá một cước vào đùi Triệu thị, hùng hổ nói: “Ả đàn bà thúi, ầm ỹ cái gì?”Mắng xong lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng với Tiêu Yên.“Xin lỗi Đại tiểu thư, tiểu nhân không biết người đàn bà này chanh chua, để ả ta xông về phía ngài, về hình phòng tiểu nhân nhất định giúp gài dạy dỗ ả thật tốt.”Tiêu Yên cười nhẹ, nhìn qua Thúy Trúc, nàng lập tức hiểu, từ trong túi lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng bạc từ cửa sổ vươn ra nhét vào trong tay nha dịch.Cười dài nói: “Vậy làm phiền tiểu ca giúp đỡ, những thứ này tiểu ca cầm uống rượu, ngươi đừng khách khí.”Thúy Trúc gằn mạnh hai chữ ‘giúp đỡ’, xem ra ánh mắt Triệu thị thật tinh.Nha dịch là ai, nói như vậy hắn nghe mà không hiểu mới lạ.Hắn cũng không từ chối, đem ngân phiếu nhét vào trong ngực: “Đa tạ tiểu thư ban thưởng, ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không… Xảy ra sự cố, tiểu nhân cáo lui trước.”Tiêu Yên gật đầu, Thúy Trúc buông màn xuống.Tiêu Yên hài lòng sờ sờ tiểu Hồng đang nhu thuận trên cổ tay, tâm tình cũng tốt lên, tuồng diễn của mẹ con Triệu thị cuối cùng cũng hạ màn.Dưới sự trợ giúp của nàng, Tiêu Uyển đã chính thức bước ra nội dung vợ kịch trong nguyên tác, về sau trên đường không còn hai địch nhân âm hiểm, đi cũng dễ hơn một chút.Thúy Trúc hỏi: “Tiểu thư, tại sao phải đưa tiền cho nha dịch kia? Không phải người lại mềm lòng chứ.”Tiêu Yên búng trán nàng một cái: “Tiểu thư nhà ngươi là loại người lưu lại hậu hoạn cho mình sao?”“Vậy tại sao a? Năm mươi lượng không phải là con số nhỏ.”Thúy Trúc lại càng không hiểu, theo lý thuyết thì tiểu thư nhà nàng đang chiếm thượng phong tuyệt đối.Tống đại nhân không dám vì mẹ con Triệu thị mà đắc tội nàng, huống chi còn có Chu lão gia ở một bên xem chừng, cho dù hắn muốn khoan dung, cũng phải xem Chu lão gia có chịu bỏ qua hay không.

Triệu thị tóc tai bù xù bị nha dịch đẩy ngang qua xe ngựa cửa Tiêu Yên, thấy được nàng lập túc phát ra tiếng thét chói tai.

“Tiêu Yên ngươi chết không tử tế, ta hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho ngươi… Hôm nay ta thất bại, ngày sau kết cục của ngươi còn thảm hơn ta…”

Nha dịch vội vàng kéo xích sắt trong tay, dùng vỏ đao cứng rắn đánh mạnh vào sau ót Triệu thị, bụp bụp vài cái Triệu thị mới hôn mê.

Nha dịch đá một cước vào đùi Triệu thị, hùng hổ nói: “Ả đàn bà thúi, ầm ỹ cái gì?”

Mắng xong lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng với Tiêu Yên.

“Xin lỗi Đại tiểu thư, tiểu nhân không biết người đàn bà này chanh chua, để ả ta xông về phía ngài, về hình phòng tiểu nhân nhất định giúp gài dạy dỗ ả thật tốt.”

Tiêu Yên cười nhẹ, nhìn qua Thúy Trúc, nàng lập tức hiểu, từ trong túi lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng bạc từ cửa sổ vươn ra nhét vào trong tay nha dịch.

Cười dài nói: “Vậy làm phiền tiểu ca giúp đỡ, những thứ này tiểu ca cầm uống rượu, ngươi đừng khách khí.”

Thúy Trúc gằn mạnh hai chữ ‘giúp đỡ’, xem ra ánh mắt Triệu thị thật tinh.

Nha dịch là ai, nói như vậy hắn nghe mà không hiểu mới lạ.

Hắn cũng không từ chối, đem ngân phiếu nhét vào trong ngực: “Đa tạ tiểu thư ban thưởng, ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không… Xảy ra sự cố, tiểu nhân cáo lui trước.”

Tiêu Yên gật đầu, Thúy Trúc buông màn xuống.

Tiêu Yên hài lòng sờ sờ tiểu Hồng đang nhu thuận trên cổ tay, tâm tình cũng tốt lên, tuồng diễn của mẹ con Triệu thị cuối cùng cũng hạ màn.

Dưới sự trợ giúp của nàng, Tiêu Uyển đã chính thức bước ra nội dung vợ kịch trong nguyên tác, về sau trên đường không còn hai địch nhân âm hiểm, đi cũng dễ hơn một chút.

Thúy Trúc hỏi: “Tiểu thư, tại sao phải đưa tiền cho nha dịch kia? Không phải người lại mềm lòng chứ.”

Tiêu Yên búng trán nàng một cái: “Tiểu thư nhà ngươi là loại người lưu lại hậu hoạn cho mình sao?”

“Vậy tại sao a? Năm mươi lượng không phải là con số nhỏ.”

Thúy Trúc lại càng không hiểu, theo lý thuyết thì tiểu thư nhà nàng đang chiếm thượng phong tuyệt đối.

Tống đại nhân không dám vì mẹ con Triệu thị mà đắc tội nàng, huống chi còn có Chu lão gia ở một bên xem chừng, cho dù hắn muốn khoan dung, cũng phải xem Chu lão gia có chịu bỏ qua hay không.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Triệu thị tóc tai bù xù bị nha dịch đẩy ngang qua xe ngựa cửa Tiêu Yên, thấy được nàng lập túc phát ra tiếng thét chói tai.“Tiêu Yên ngươi chết không tử tế, ta hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho ngươi… Hôm nay ta thất bại, ngày sau kết cục của ngươi còn thảm hơn ta…”Nha dịch vội vàng kéo xích sắt trong tay, dùng vỏ đao cứng rắn đánh mạnh vào sau ót Triệu thị, bụp bụp vài cái Triệu thị mới hôn mê.Nha dịch đá một cước vào đùi Triệu thị, hùng hổ nói: “Ả đàn bà thúi, ầm ỹ cái gì?”Mắng xong lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng với Tiêu Yên.“Xin lỗi Đại tiểu thư, tiểu nhân không biết người đàn bà này chanh chua, để ả ta xông về phía ngài, về hình phòng tiểu nhân nhất định giúp gài dạy dỗ ả thật tốt.”Tiêu Yên cười nhẹ, nhìn qua Thúy Trúc, nàng lập tức hiểu, từ trong túi lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng bạc từ cửa sổ vươn ra nhét vào trong tay nha dịch.Cười dài nói: “Vậy làm phiền tiểu ca giúp đỡ, những thứ này tiểu ca cầm uống rượu, ngươi đừng khách khí.”Thúy Trúc gằn mạnh hai chữ ‘giúp đỡ’, xem ra ánh mắt Triệu thị thật tinh.Nha dịch là ai, nói như vậy hắn nghe mà không hiểu mới lạ.Hắn cũng không từ chối, đem ngân phiếu nhét vào trong ngực: “Đa tạ tiểu thư ban thưởng, ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không… Xảy ra sự cố, tiểu nhân cáo lui trước.”Tiêu Yên gật đầu, Thúy Trúc buông màn xuống.Tiêu Yên hài lòng sờ sờ tiểu Hồng đang nhu thuận trên cổ tay, tâm tình cũng tốt lên, tuồng diễn của mẹ con Triệu thị cuối cùng cũng hạ màn.Dưới sự trợ giúp của nàng, Tiêu Uyển đã chính thức bước ra nội dung vợ kịch trong nguyên tác, về sau trên đường không còn hai địch nhân âm hiểm, đi cũng dễ hơn một chút.Thúy Trúc hỏi: “Tiểu thư, tại sao phải đưa tiền cho nha dịch kia? Không phải người lại mềm lòng chứ.”Tiêu Yên búng trán nàng một cái: “Tiểu thư nhà ngươi là loại người lưu lại hậu hoạn cho mình sao?”“Vậy tại sao a? Năm mươi lượng không phải là con số nhỏ.”Thúy Trúc lại càng không hiểu, theo lý thuyết thì tiểu thư nhà nàng đang chiếm thượng phong tuyệt đối.Tống đại nhân không dám vì mẹ con Triệu thị mà đắc tội nàng, huống chi còn có Chu lão gia ở một bên xem chừng, cho dù hắn muốn khoan dung, cũng phải xem Chu lão gia có chịu bỏ qua hay không.

Chương 126