Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 162: Si Tâm Vọng Tưởng 1
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Edit: Hạ UyểnMôi đỏ mọng kiều diễm, thu thủy tiễn đồng, yêu kiều không nói, đưa tình ẩn tình, nếu ở trước mắt thú nam, nhất định sẽ nhiệt huyết sôi trào.Nha… Cỡ nào nhu nhược, cỡ nào kiều mị a, hẳn là được người nâng ở lòng bàn tay, coi chừng che chở.Tiêu Yên nhạy cảm nghe được đối diện truyền đến rất nhiều âm thanh nuốt nước miếng, trên người lập tức ra khỏi một tầng thắc mắc.Dù cho Lâu Tâm Nguyệt trong lòng lửa giận ngập trời cũng không thể làm gì, người ta như vậy bày tỏ sự khâm phục đối với nàng, nàng có thể như thếnào, có thể như thế nào?Chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Cô nương quá khiêm nhường, ta bất quá chỉ là xem qua một vài sách cơ bản mà thôi.”Lâu Tâm Nguyệt liếc mắt nhìn Mạc Đình Ca ở đối diện thấy hắn vẫn còn đang chăm chú vào Tiêu Yên, nói:“Vừa rồi thấy cô nương với một công tử nói chuyện, dám hỏi một câu, ngươi có cùng công tử đó quen biết?”“Đã gặp mặt hai lần.”Không quen, cũng không có ý định tiếp tục quen.“Ta ngược lại cùng công tử đó quen biết nhiều năm, hắn là người rất tốt, không bằng hôm nào chúng ta cùng nhau tụ tập.”Tiêu Yên mặt lạnh, ái chà, định làm mối cho mình đây!Làm cho nàng đưa ánh mắt chuyển dời đến Mạc Đình Ca, không đi tranh Duệ Vương phi?Tiêu Yên rất rối ren, nội dung vở kịch hôm nay đều có các vị nam nữ chủ, vì sao cùng với nguyên tác nàng xem lại không giống.Trong nguyên tác nói Lâu Tâm Nguyệt cùng Mạc Đình Ca được cho thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, hai nhà sớm đã có ý tứ làm đám hỏi, theo lý thuyết, Lâu Tâm Nguyệt cần phải đối với Mạc Đình Ca có vài phần thích a.Hôm nay vì Duệ vương, lại tình nguyên đưa người vào tay Mạc Đinh Ca, chẳng lẽ Duệ vương mới là người trong lòng Lâu Tâm Nguyệt thích nhất?Đầu óc Tiêu Yên có chút loạn, nhưng bây giờ còn không phải là thời điểm nghĩ những thứ này, nàng uyển chuyển:“Thế thì không cần, ta không có cùng công tử sơ giao, hôm nay ở trong cung, không tiện cùng ngoại nam lui tới.”Mục đích rất đơn thuần, ngoại trừ Duệ vương, tuyệt đối không thèm nam nhân khác, ngươi dừng hi vọng đi.Lâu Tâm Nguyệt nắm tay thật chặt, xem ra nữ nhân này là quyết tâm muốn cùng nàng tranh giành cái ghế Duệ Vương phi, liền nói:“Cô nương biết mục đích Hoàng Thượng cử hành yến hội là gì không?”“Chẳng lẽ Lâu cô nương không biết?”Mục đích của yến hội này, tất cả mọi người có lòng dạ đều biết rõ, cần gì nói lại.Chúng ta là đối thủ, đối thủ sao, ta biết chứ.Gò má Lâu Tâm Nguyệt ửng hồng, cúi đầu hờn dỗi:“Ta đã ở cùng với Duệ vương, hắn là người rất tốt, rất ôn nhu săn sóc, nữ tử nào có thể lấy hắn, thật sự là phúc phận đã tu luyện từ đời trước.”
Edit: Hạ Uyển
Môi đỏ mọng kiều diễm, thu thủy tiễn đồng, yêu kiều không nói, đưa tình ẩn tình, nếu ở trước mắt thú nam, nhất định sẽ nhiệt huyết sôi trào.
Nha… Cỡ nào nhu nhược, cỡ nào kiều mị a, hẳn là được người nâng ở lòng bàn tay, coi chừng che chở.
Tiêu Yên nhạy cảm nghe được đối diện truyền đến rất nhiều âm thanh nuốt nước miếng, trên người lập tức ra khỏi một tầng thắc mắc.
Dù cho Lâu Tâm Nguyệt trong lòng lửa giận ngập trời cũng không thể làm gì, người ta như vậy bày tỏ sự khâm phục đối với nàng, nàng có thể như thế
nào, có thể như thế nào?
Chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Cô nương quá khiêm nhường, ta bất quá chỉ là xem qua một vài sách cơ bản mà thôi.”
Lâu Tâm Nguyệt liếc mắt nhìn Mạc Đình Ca ở đối diện thấy hắn vẫn còn đang chăm chú vào Tiêu Yên, nói:
“Vừa rồi thấy cô nương với một công tử nói chuyện, dám hỏi một câu, ngươi có cùng công tử đó quen biết?”
“Đã gặp mặt hai lần.”
Không quen, cũng không có ý định tiếp tục quen.
“Ta ngược lại cùng công tử đó quen biết nhiều năm, hắn là người rất tốt, không bằng hôm nào chúng ta cùng nhau tụ tập.”
Tiêu Yên mặt lạnh, ái chà, định làm mối cho mình đây!
Làm cho nàng đưa ánh mắt chuyển dời đến Mạc Đình Ca, không đi tranh Duệ Vương phi?
Tiêu Yên rất rối ren, nội dung vở kịch hôm nay đều có các vị nam nữ chủ, vì sao cùng với nguyên tác nàng xem lại không giống.
Trong nguyên tác nói Lâu Tâm Nguyệt cùng Mạc Đình Ca được cho thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, hai nhà sớm đã có ý tứ làm đám hỏi, theo lý thuyết, Lâu Tâm Nguyệt cần phải đối với Mạc Đình Ca có vài phần thích a.
Hôm nay vì Duệ vương, lại tình nguyên đưa người vào tay Mạc Đinh Ca, chẳng lẽ Duệ vương mới là người trong lòng Lâu Tâm Nguyệt thích nhất?
Đầu óc Tiêu Yên có chút loạn, nhưng bây giờ còn không phải là thời điểm nghĩ những thứ này, nàng uyển chuyển:
“Thế thì không cần, ta không có cùng công tử sơ giao, hôm nay ở trong cung, không tiện cùng ngoại nam lui tới.”
Mục đích rất đơn thuần, ngoại trừ Duệ vương, tuyệt đối không thèm nam nhân khác, ngươi dừng hi vọng đi.
Lâu Tâm Nguyệt nắm tay thật chặt, xem ra nữ nhân này là quyết tâm muốn cùng nàng tranh giành cái ghế Duệ Vương phi, liền nói:
“Cô nương biết mục đích Hoàng Thượng cử hành yến hội là gì không?”
“Chẳng lẽ Lâu cô nương không biết?”
Mục đích của yến hội này, tất cả mọi người có lòng dạ đều biết rõ, cần gì nói lại.
Chúng ta là đối thủ, đối thủ sao, ta biết chứ.
Gò má Lâu Tâm Nguyệt ửng hồng, cúi đầu hờn dỗi:
“Ta đã ở cùng với Duệ vương, hắn là người rất tốt, rất ôn nhu săn sóc, nữ tử nào có thể lấy hắn, thật sự là phúc phận đã tu luyện từ đời trước.”
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Edit: Hạ UyểnMôi đỏ mọng kiều diễm, thu thủy tiễn đồng, yêu kiều không nói, đưa tình ẩn tình, nếu ở trước mắt thú nam, nhất định sẽ nhiệt huyết sôi trào.Nha… Cỡ nào nhu nhược, cỡ nào kiều mị a, hẳn là được người nâng ở lòng bàn tay, coi chừng che chở.Tiêu Yên nhạy cảm nghe được đối diện truyền đến rất nhiều âm thanh nuốt nước miếng, trên người lập tức ra khỏi một tầng thắc mắc.Dù cho Lâu Tâm Nguyệt trong lòng lửa giận ngập trời cũng không thể làm gì, người ta như vậy bày tỏ sự khâm phục đối với nàng, nàng có thể như thếnào, có thể như thế nào?Chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Cô nương quá khiêm nhường, ta bất quá chỉ là xem qua một vài sách cơ bản mà thôi.”Lâu Tâm Nguyệt liếc mắt nhìn Mạc Đình Ca ở đối diện thấy hắn vẫn còn đang chăm chú vào Tiêu Yên, nói:“Vừa rồi thấy cô nương với một công tử nói chuyện, dám hỏi một câu, ngươi có cùng công tử đó quen biết?”“Đã gặp mặt hai lần.”Không quen, cũng không có ý định tiếp tục quen.“Ta ngược lại cùng công tử đó quen biết nhiều năm, hắn là người rất tốt, không bằng hôm nào chúng ta cùng nhau tụ tập.”Tiêu Yên mặt lạnh, ái chà, định làm mối cho mình đây!Làm cho nàng đưa ánh mắt chuyển dời đến Mạc Đình Ca, không đi tranh Duệ Vương phi?Tiêu Yên rất rối ren, nội dung vở kịch hôm nay đều có các vị nam nữ chủ, vì sao cùng với nguyên tác nàng xem lại không giống.Trong nguyên tác nói Lâu Tâm Nguyệt cùng Mạc Đình Ca được cho thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, hai nhà sớm đã có ý tứ làm đám hỏi, theo lý thuyết, Lâu Tâm Nguyệt cần phải đối với Mạc Đình Ca có vài phần thích a.Hôm nay vì Duệ vương, lại tình nguyên đưa người vào tay Mạc Đinh Ca, chẳng lẽ Duệ vương mới là người trong lòng Lâu Tâm Nguyệt thích nhất?Đầu óc Tiêu Yên có chút loạn, nhưng bây giờ còn không phải là thời điểm nghĩ những thứ này, nàng uyển chuyển:“Thế thì không cần, ta không có cùng công tử sơ giao, hôm nay ở trong cung, không tiện cùng ngoại nam lui tới.”Mục đích rất đơn thuần, ngoại trừ Duệ vương, tuyệt đối không thèm nam nhân khác, ngươi dừng hi vọng đi.Lâu Tâm Nguyệt nắm tay thật chặt, xem ra nữ nhân này là quyết tâm muốn cùng nàng tranh giành cái ghế Duệ Vương phi, liền nói:“Cô nương biết mục đích Hoàng Thượng cử hành yến hội là gì không?”“Chẳng lẽ Lâu cô nương không biết?”Mục đích của yến hội này, tất cả mọi người có lòng dạ đều biết rõ, cần gì nói lại.Chúng ta là đối thủ, đối thủ sao, ta biết chứ.Gò má Lâu Tâm Nguyệt ửng hồng, cúi đầu hờn dỗi:“Ta đã ở cùng với Duệ vương, hắn là người rất tốt, rất ôn nhu săn sóc, nữ tử nào có thể lấy hắn, thật sự là phúc phận đã tu luyện từ đời trước.”