Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 184

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên thở một hơi, sửa sang lại vẻ mặt, tinh thần phấn chấn, thuận tay vuốt phẳng y phục.Há…lại đến lúc tỷ ra sân.Cả sảnh đang cười to, Tiêu Yên bước ra, vội vàng đi lên phía trước, đỡ lấy Lâu Tâm Nguyệt, vẻ mặt lo lắng, vô cùng ân cần hỏi: “Lâu tỷ tỷ, tỷ…có khỏe không! Đây, ta đỡ tỷ đi xuống.”Lâu Tâm Nguyệt bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt khóa chặt Tiêu Yên, hai mắt hằn lên tia máu, khăn lụa trên mặt đã rớt, lộ ra khuôn mặt dữ tợn.Trong lòng Lâu Tâm Nguyệt vang lên, đều là nàng, tất cả là tại tiện nhân này, kết quả hiện tại của nàng là do tiện nhân này làm hại.Giờ lại chạy tới đây giả mù sa mưa quan tâm nàng, cơ bản chính là cố ý muốn nhìn nàng bị chê cười.Cảm xúc Lâu Tâm Nguyệt vốn đã tới bờ vực, lúc này bị Tiêu Yên k*ch th*ch, một tia lí trí còn sót lại, trong nháy mắt sụp đổ.Mạnh mẽ đẩy Tiêu Yên ra, giống như người đàn bà chanh chua hoang dã, mở miệng chửi ầm lên: “Tiện nhân, không cần ngươi đỡ… tất cả là tại ngươi hại ta, là ngươi hại ta…”Lâu Tạm Nguyệt đã rơi vào trạng thái điên cuồng, vì hiệu quả mờ ảo của sân khấu, khuôn mặt trang điểm quá đậm, đem nàng giống như lệ quỷ, làm gì còn vẻ “đệ nhất tài nữ” thanh cao nhu mì.Lúc Tiêu Yên đi đỡ Lâu Tâm Nguyệt đã chuẩn bi kỹ, nhất định nàng ta sẽ không thể khống chế tâm tình, đem tất cả tức giận đổ lên người nàng.Cho nên lúc Lâu Tâm Nguyệt đẩy nàng, nàng thuận đà lùi về phía sau, lảo đảo bước rồi ngã xuống đất một cách nghệ thuật.Tiêu Yên đưa tay ôm mặt, đôi mắt chứa một giàn lệ, muốn rơi nhưng lại không rơi, hàm răng cắn chặt, đôi môi mím lại, run giọng: “Lâu tỷ tỷ… ngươi…”Tiêu Yên thể hiện vẻ mặt ủy khuất nghi hoặc vô cùng tinh tế, không nói đến nam nhân, ngay cả nữ nhân cũng muốn lao đến ôm nàng an ủi vài câu.Lý Tiêu là người đầu tiên xông lên, đỡ Tiêu Yên dậy: “Làm càn, người đâu còn không nhanh đỡ Lâu tiểu thu xuống, tránh cho nàng ta không những làm người khác bị thương, lại còn tổn thương chính mình.”Lý Tiêu không có nói rõ, nhưng ai cũng hiểu, ý của hắn là Lâu Tâm Nguyệt bị điên.Hoàng thượng cũng không muốn tiếp tục nhìn nữa, phất phất tay, lập tức có hai cung nữ hung hãn thô lỗ kéo Lâu Tâm Nguyệt ra ngoài.

Tiêu Yên thở một hơi, sửa sang lại vẻ mặt, tinh thần phấn chấn, thuận tay vuốt phẳng y phục.

Há…lại đến lúc tỷ ra sân.

Cả sảnh đang cười to, Tiêu Yên bước ra, vội vàng đi lên phía trước, đỡ lấy Lâu Tâm Nguyệt, vẻ mặt lo lắng, vô cùng ân cần hỏi: “Lâu tỷ tỷ, tỷ…có khỏe không! Đây, ta đỡ tỷ đi xuống.”

Lâu Tâm Nguyệt bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt khóa chặt Tiêu Yên, hai mắt hằn lên tia máu, khăn lụa trên mặt đã rớt, lộ ra khuôn mặt dữ tợn.

Trong lòng Lâu Tâm Nguyệt vang lên, đều là nàng, tất cả là tại tiện nhân này, kết quả hiện tại của nàng là do tiện nhân này làm hại.

Giờ lại chạy tới đây giả mù sa mưa quan tâm nàng, cơ bản chính là cố ý muốn nhìn nàng bị chê cười.

Cảm xúc Lâu Tâm Nguyệt vốn đã tới bờ vực, lúc này bị Tiêu Yên k*ch th*ch, một tia lí trí còn sót lại, trong nháy mắt sụp đổ.

Mạnh mẽ đẩy Tiêu Yên ra, giống như người đàn bà chanh chua hoang dã, mở miệng chửi ầm lên: “Tiện nhân, không cần ngươi đỡ… tất cả là tại ngươi hại ta, là ngươi hại ta…”

Lâu Tạm Nguyệt đã rơi vào trạng thái điên cuồng, vì hiệu quả mờ ảo của sân khấu, khuôn mặt trang điểm quá đậm, đem nàng giống như lệ quỷ, làm gì còn vẻ “đệ nhất tài nữ” thanh cao nhu mì.

Lúc Tiêu Yên đi đỡ Lâu Tâm Nguyệt đã chuẩn bi kỹ, nhất định nàng ta sẽ không thể khống chế tâm tình, đem tất cả tức giận đổ lên người nàng.

Cho nên lúc Lâu Tâm Nguyệt đẩy nàng, nàng thuận đà lùi về phía sau, lảo đảo bước rồi ngã xuống đất một cách nghệ thuật.

Tiêu Yên đưa tay ôm mặt, đôi mắt chứa một giàn lệ, muốn rơi nhưng lại không rơi, hàm răng cắn chặt, đôi môi mím lại, run giọng: “Lâu tỷ tỷ… ngươi…”

Tiêu Yên thể hiện vẻ mặt ủy khuất nghi hoặc vô cùng tinh tế, không nói đến nam nhân, ngay cả nữ nhân cũng muốn lao đến ôm nàng an ủi vài câu.

Lý Tiêu là người đầu tiên xông lên, đỡ Tiêu Yên dậy: “Làm càn, người đâu còn không nhanh đỡ Lâu tiểu thu xuống, tránh cho nàng ta không những làm người khác bị thương, lại còn tổn thương chính mình.”

Lý Tiêu không có nói rõ, nhưng ai cũng hiểu, ý của hắn là Lâu Tâm Nguyệt bị điên.

Hoàng thượng cũng không muốn tiếp tục nhìn nữa, phất phất tay, lập tức có hai cung nữ hung hãn thô lỗ kéo Lâu Tâm Nguyệt ra ngoài.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên thở một hơi, sửa sang lại vẻ mặt, tinh thần phấn chấn, thuận tay vuốt phẳng y phục.Há…lại đến lúc tỷ ra sân.Cả sảnh đang cười to, Tiêu Yên bước ra, vội vàng đi lên phía trước, đỡ lấy Lâu Tâm Nguyệt, vẻ mặt lo lắng, vô cùng ân cần hỏi: “Lâu tỷ tỷ, tỷ…có khỏe không! Đây, ta đỡ tỷ đi xuống.”Lâu Tâm Nguyệt bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt khóa chặt Tiêu Yên, hai mắt hằn lên tia máu, khăn lụa trên mặt đã rớt, lộ ra khuôn mặt dữ tợn.Trong lòng Lâu Tâm Nguyệt vang lên, đều là nàng, tất cả là tại tiện nhân này, kết quả hiện tại của nàng là do tiện nhân này làm hại.Giờ lại chạy tới đây giả mù sa mưa quan tâm nàng, cơ bản chính là cố ý muốn nhìn nàng bị chê cười.Cảm xúc Lâu Tâm Nguyệt vốn đã tới bờ vực, lúc này bị Tiêu Yên k*ch th*ch, một tia lí trí còn sót lại, trong nháy mắt sụp đổ.Mạnh mẽ đẩy Tiêu Yên ra, giống như người đàn bà chanh chua hoang dã, mở miệng chửi ầm lên: “Tiện nhân, không cần ngươi đỡ… tất cả là tại ngươi hại ta, là ngươi hại ta…”Lâu Tạm Nguyệt đã rơi vào trạng thái điên cuồng, vì hiệu quả mờ ảo của sân khấu, khuôn mặt trang điểm quá đậm, đem nàng giống như lệ quỷ, làm gì còn vẻ “đệ nhất tài nữ” thanh cao nhu mì.Lúc Tiêu Yên đi đỡ Lâu Tâm Nguyệt đã chuẩn bi kỹ, nhất định nàng ta sẽ không thể khống chế tâm tình, đem tất cả tức giận đổ lên người nàng.Cho nên lúc Lâu Tâm Nguyệt đẩy nàng, nàng thuận đà lùi về phía sau, lảo đảo bước rồi ngã xuống đất một cách nghệ thuật.Tiêu Yên đưa tay ôm mặt, đôi mắt chứa một giàn lệ, muốn rơi nhưng lại không rơi, hàm răng cắn chặt, đôi môi mím lại, run giọng: “Lâu tỷ tỷ… ngươi…”Tiêu Yên thể hiện vẻ mặt ủy khuất nghi hoặc vô cùng tinh tế, không nói đến nam nhân, ngay cả nữ nhân cũng muốn lao đến ôm nàng an ủi vài câu.Lý Tiêu là người đầu tiên xông lên, đỡ Tiêu Yên dậy: “Làm càn, người đâu còn không nhanh đỡ Lâu tiểu thu xuống, tránh cho nàng ta không những làm người khác bị thương, lại còn tổn thương chính mình.”Lý Tiêu không có nói rõ, nhưng ai cũng hiểu, ý của hắn là Lâu Tâm Nguyệt bị điên.Hoàng thượng cũng không muốn tiếp tục nhìn nữa, phất phất tay, lập tức có hai cung nữ hung hãn thô lỗ kéo Lâu Tâm Nguyệt ra ngoài.

Chương 184