Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 195: Ưu Đãi Đặc Biệt

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lúc ấy cả người Tiêu Yên cứng lại, cái gì, sao có thể bóp những chỗ nhô lên của ta, grrr… trứng thối, đại phôi đản…“Dẫn đi, nếu đã nhất thính chung tình với gia, gia cũng không thể không có nhân tính, cho nàng một phòng đơn…” nam nhân hình như vẫn còn lưu luyến, v**t v* cái mặt Tiêu Yên thêm mấy bận.Nàng thật tò mò, cái loại nhân tính này cũng có thể xuất hiện trên người một bầy cướp sao?Nếu không phải nhờ nàng mặt dày, liều mạng, khiến bọn họ vui vẻ, để bọn họ cảm thấy nàng là một tiểu quỷ nhát gan sợ chết, bọn họ có thể thả nàng sao.Khiến người ta buông lòng phòng bị, cả người thư thái, sẽ nhạt đi sát khí trên người.Lúc này có thể nói là Tiêu Yên đã thành công, nếu như giả vờ mạnh mẽ thà chết cũng không khuất phục, không biết còn bị hành hạ thành cái gì nữa.Nàng chính là loại nhu nhược, không có ý chí, không đòi hỏi cao, cho nên nàng sống sót.Aj… hai chữ sinh tồn này, nhìn thì đơn giản, nhưng để làm được thì rất gian nan.Diễn trò đâu phải dễ, từ lúc bắt đầu đến kết thúc, không thể có một chút sơ sót, Tiêu Yên xấu hổ: “Đại ca… vậy, ta về nghỉ, ngươi nhớ tới tìm người ta nha!”Nam nhân không lên tiếng, chỉ trả lời nàng bằng một… nụ cười mang theo tà niệm*, Tiêu Yên nghe mà cứng chân. [suy nghĩ dâm tà.]Hắc y nhân mang Tiêu Yên từ hầm ra ngoài, giờ lại dần nàng đi nghỉ.Dọc theo đường đi hắn nói nhiều hơn lúc đầu, ngược lại lúc này nàng không có hứng, ngươi nói xem có ai mới vừa tìm được đường sống trong cõi chết, giờ còn có thể nói đùa?Dù bị che mắt nhưng nàng vẫn cảm giác được có ánh mắt chiếu vào mình, mang theo hứng thú nồng đậm, giống như nàng là một vật gì đó rất thú vị.Đến nơi, nàng mới biết thế nào gọi là một gian nhà, mẹ nó chính là một nhà lao đơn.Cọc gỗ thô to như bắp đùi làm cửa, bốn vách tường xây bằng đá xanh, há… từ hầm đổi thành nhà lao, đãi ngộ này… thật sự là “5 sao” a.Sau nàng lại phát hiện phía đối diện là mười mấy người nhồi nhét trong phòng giam to bằng bàn tay, nàng cảm thấy nam nhân kia đối với mình thật đúng là con mẹ nó có tình người.Nhắc tới cung khéo, trong đám tiểu cô nương khóc sướt mướt đối diện, có vài gương mặt quen quen.Hơn nữa là mới gặp gần đây, ví như… một trong những ứng cử cho vị trí Duệ vương phi, tuyển thủ Ất, tuyển thủ Giáp…

Lúc ấy cả người Tiêu Yên cứng lại, cái gì, sao có thể bóp những chỗ nhô lên của ta, grrr… trứng thối, đại phôi đản…

“Dẫn đi, nếu đã nhất thính chung tình với gia, gia cũng không thể không có nhân tính, cho nàng một phòng đơn…” nam nhân hình như vẫn còn lưu luyến, v**t v* cái mặt Tiêu Yên thêm mấy bận.

Nàng thật tò mò, cái loại nhân tính này cũng có thể xuất hiện trên người một bầy cướp sao?

Nếu không phải nhờ nàng mặt dày, liều mạng, khiến bọn họ vui vẻ, để bọn họ cảm thấy nàng là một tiểu quỷ nhát gan sợ chết, bọn họ có thể thả nàng sao.

Khiến người ta buông lòng phòng bị, cả người thư thái, sẽ nhạt đi sát khí trên người.

Lúc này có thể nói là Tiêu Yên đã thành công, nếu như giả vờ mạnh mẽ thà chết cũng không khuất phục, không biết còn bị hành hạ thành cái gì nữa.

Nàng chính là loại nhu nhược, không có ý chí, không đòi hỏi cao, cho nên nàng sống sót.

Aj… hai chữ sinh tồn này, nhìn thì đơn giản, nhưng để làm được thì rất gian nan.

Diễn trò đâu phải dễ, từ lúc bắt đầu đến kết thúc, không thể có một chút sơ sót, Tiêu Yên xấu hổ: “Đại ca… vậy, ta về nghỉ, ngươi nhớ tới tìm người ta nha!”

Nam nhân không lên tiếng, chỉ trả lời nàng bằng một… nụ cười mang theo tà niệm*, Tiêu Yên nghe mà cứng chân. [suy nghĩ dâm tà.]

Hắc y nhân mang Tiêu Yên từ hầm ra ngoài, giờ lại dần nàng đi nghỉ.

Dọc theo đường đi hắn nói nhiều hơn lúc đầu, ngược lại lúc này nàng không có hứng, ngươi nói xem có ai mới vừa tìm được đường sống trong cõi chết, giờ còn có thể nói đùa?

Dù bị che mắt nhưng nàng vẫn cảm giác được có ánh mắt chiếu vào mình, mang theo hứng thú nồng đậm, giống như nàng là một vật gì đó rất thú vị.

Đến nơi, nàng mới biết thế nào gọi là một gian nhà, mẹ nó chính là một nhà lao đơn.

Cọc gỗ thô to như bắp đùi làm cửa, bốn vách tường xây bằng đá xanh, há… từ hầm đổi thành nhà lao, đãi ngộ này… thật sự là “5 sao” a.

Sau nàng lại phát hiện phía đối diện là mười mấy người nhồi nhét trong phòng giam to bằng bàn tay, nàng cảm thấy nam nhân kia đối với mình thật đúng là con mẹ nó có tình người.

Nhắc tới cung khéo, trong đám tiểu cô nương khóc sướt mướt đối diện, có vài gương mặt quen quen.

Hơn nữa là mới gặp gần đây, ví như… một trong những ứng cử cho vị trí Duệ vương phi, tuyển thủ Ất, tuyển thủ Giáp…

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lúc ấy cả người Tiêu Yên cứng lại, cái gì, sao có thể bóp những chỗ nhô lên của ta, grrr… trứng thối, đại phôi đản…“Dẫn đi, nếu đã nhất thính chung tình với gia, gia cũng không thể không có nhân tính, cho nàng một phòng đơn…” nam nhân hình như vẫn còn lưu luyến, v**t v* cái mặt Tiêu Yên thêm mấy bận.Nàng thật tò mò, cái loại nhân tính này cũng có thể xuất hiện trên người một bầy cướp sao?Nếu không phải nhờ nàng mặt dày, liều mạng, khiến bọn họ vui vẻ, để bọn họ cảm thấy nàng là một tiểu quỷ nhát gan sợ chết, bọn họ có thể thả nàng sao.Khiến người ta buông lòng phòng bị, cả người thư thái, sẽ nhạt đi sát khí trên người.Lúc này có thể nói là Tiêu Yên đã thành công, nếu như giả vờ mạnh mẽ thà chết cũng không khuất phục, không biết còn bị hành hạ thành cái gì nữa.Nàng chính là loại nhu nhược, không có ý chí, không đòi hỏi cao, cho nên nàng sống sót.Aj… hai chữ sinh tồn này, nhìn thì đơn giản, nhưng để làm được thì rất gian nan.Diễn trò đâu phải dễ, từ lúc bắt đầu đến kết thúc, không thể có một chút sơ sót, Tiêu Yên xấu hổ: “Đại ca… vậy, ta về nghỉ, ngươi nhớ tới tìm người ta nha!”Nam nhân không lên tiếng, chỉ trả lời nàng bằng một… nụ cười mang theo tà niệm*, Tiêu Yên nghe mà cứng chân. [suy nghĩ dâm tà.]Hắc y nhân mang Tiêu Yên từ hầm ra ngoài, giờ lại dần nàng đi nghỉ.Dọc theo đường đi hắn nói nhiều hơn lúc đầu, ngược lại lúc này nàng không có hứng, ngươi nói xem có ai mới vừa tìm được đường sống trong cõi chết, giờ còn có thể nói đùa?Dù bị che mắt nhưng nàng vẫn cảm giác được có ánh mắt chiếu vào mình, mang theo hứng thú nồng đậm, giống như nàng là một vật gì đó rất thú vị.Đến nơi, nàng mới biết thế nào gọi là một gian nhà, mẹ nó chính là một nhà lao đơn.Cọc gỗ thô to như bắp đùi làm cửa, bốn vách tường xây bằng đá xanh, há… từ hầm đổi thành nhà lao, đãi ngộ này… thật sự là “5 sao” a.Sau nàng lại phát hiện phía đối diện là mười mấy người nhồi nhét trong phòng giam to bằng bàn tay, nàng cảm thấy nam nhân kia đối với mình thật đúng là con mẹ nó có tình người.Nhắc tới cung khéo, trong đám tiểu cô nương khóc sướt mướt đối diện, có vài gương mặt quen quen.Hơn nữa là mới gặp gần đây, ví như… một trong những ứng cử cho vị trí Duệ vương phi, tuyển thủ Ất, tuyển thủ Giáp…

Chương 195: Ưu Đãi Đặc Biệt