Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 200

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên nuốt nước miếng, hít một hơi thật sâu, nhẹ giọng nói: “Đại ca, đại ca…” nàng muốn nói tiếp Đại ca sao mấy ngày nay không tới tìm người ta.Nhưng nam nhân tà ác kia lại đoạt lấy lời nàng: “Ấm giường, một lát gia phải thử xem… ngươi có làm nổi không?”Ngón tay Tiêu Yên vờ như vô tình quẹt qua phía dưới thân thể mặc áo gấm, trên mặt còn thẹn thùng, “Vậy… người ta chờ nga, đừng để nhân gia chờ lâu quá a.”Sau khi nói xong còn uốn éo người, rất mị hoặc.Tay nam nhân đang xem sách run một chút, mội lần nhìn thấy nữ nhân này, hắn lại một lần nữa nhận thức trình độ da mặt dày của nàng.Rốt cuộc là hạng người gì mới có thể nuôi ra một vật nhỏ cực phẩm như vậy, thật khiến người ta tò mò.Tiêu Yên không dám không đến mảnh vải đen trên mắt, trong lòng nàng đếm từng giây từng phút.“Đại ca, ngài ăn chưa?”“Ừ…”“Đại ca khát không?”“Không khát.”“Đại ca làm gì thế?”“Đọc sách.”“Đại ca…”“…”“Đại ca…”“Câm miệng.” không thể nhịn thêm được nữa, cuối cùng nam nhân cũng bộc phát.Tiêu Yên ngậm miệng, không dám hé một câu, không phải là quân ta vô năng, mà là quân địch quá hung hãn á.Khoảng một canh giờ sau, hai mắt Tiêu Yên nhớ nhau rồi, rốt cuộc quân địch hung hãn cũng để sách xuống, cất bước đi tới giường, tinh thần Tiêu Yên bỗng chốc dâng cao.Cảm giác nệm giường nặng xuống một chút, sau đó chiếc chăn nàng đang đắp bị nhấc lên.Nàng ngừng thở đợi động tác tiếp theo của nam nhân, nàng cảm giác được có một ánh mắt như lang sói vẫn nhìn chằm chằm mình.Đột nhiên đôi môi truyền đến hơi lạnh, có một ngón tay đang v**t v* bên trên, ngay lập tức cả người nàng cứng ngắc thẳng tắp.“Tại sao không nói gì?”“Không phải là… ngài bảo ta câm miêng sao?” giọng nàng có chút run rẩy.“Ẫm ức?”“Đâu có.” Lúc này nàng làm gì có vốn để ẫm ức chứ, là một tù nhân ở trong tay kẻ địch, làm gì có thứ gọi là ẫm ức.Nam nhân lộ ra tiếng cười trầm: “Nếu không ẫm ức, vậy gia tới đây, để xem ngươi làm có tốt không.”Nàng còn chưa kịp phát biểu ý kiến, trên ngực chợt lạnh lẽo, y phục bên ngoài đã bị người ta cởi ra.

Tiêu Yên nuốt nước miếng, hít một hơi thật sâu, nhẹ giọng nói: “Đại ca, đại ca…” nàng muốn nói tiếp Đại ca sao mấy ngày nay không tới tìm người ta.

Nhưng nam nhân tà ác kia lại đoạt lấy lời nàng: “Ấm giường, một lát gia phải thử xem… ngươi có làm nổi không?”

Ngón tay Tiêu Yên vờ như vô tình quẹt qua phía dưới thân thể mặc áo gấm, trên mặt còn thẹn thùng, “Vậy… người ta chờ nga, đừng để nhân gia chờ lâu quá a.”

Sau khi nói xong còn uốn éo người, rất mị hoặc.

Tay nam nhân đang xem sách run một chút, mội lần nhìn thấy nữ nhân này, hắn lại một lần nữa nhận thức trình độ da mặt dày của nàng.

Rốt cuộc là hạng người gì mới có thể nuôi ra một vật nhỏ cực phẩm như vậy, thật khiến người ta tò mò.

Tiêu Yên không dám không đến mảnh vải đen trên mắt, trong lòng nàng đếm từng giây từng phút.

“Đại ca, ngài ăn chưa?”

“Ừ…”

“Đại ca khát không?”

“Không khát.”

“Đại ca làm gì thế?”

“Đọc sách.”

“Đại ca…”

“…”

“Đại ca…”

“Câm miệng.” không thể nhịn thêm được nữa, cuối cùng nam nhân cũng bộc phát.

Tiêu Yên ngậm miệng, không dám hé một câu, không phải là quân ta vô năng, mà là quân địch quá hung hãn á.

Khoảng một canh giờ sau, hai mắt Tiêu Yên nhớ nhau rồi, rốt cuộc quân địch hung hãn cũng để sách xuống, cất bước đi tới giường, tinh thần Tiêu Yên bỗng chốc dâng cao.

Cảm giác nệm giường nặng xuống một chút, sau đó chiếc chăn nàng đang đắp bị nhấc lên.

Nàng ngừng thở đợi động tác tiếp theo của nam nhân, nàng cảm giác được có một ánh mắt như lang sói vẫn nhìn chằm chằm mình.

Đột nhiên đôi môi truyền đến hơi lạnh, có một ngón tay đang v**t v* bên trên, ngay lập tức cả người nàng cứng ngắc thẳng tắp.

“Tại sao không nói gì?”

“Không phải là… ngài bảo ta câm miêng sao?” giọng nàng có chút run rẩy.

“Ẫm ức?”

“Đâu có.” Lúc này nàng làm gì có vốn để ẫm ức chứ, là một tù nhân ở trong tay kẻ địch, làm gì có thứ gọi là ẫm ức.

Nam nhân lộ ra tiếng cười trầm: “Nếu không ẫm ức, vậy gia tới đây, để xem ngươi làm có tốt không.”

Nàng còn chưa kịp phát biểu ý kiến, trên ngực chợt lạnh lẽo, y phục bên ngoài đã bị người ta cởi ra.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên nuốt nước miếng, hít một hơi thật sâu, nhẹ giọng nói: “Đại ca, đại ca…” nàng muốn nói tiếp Đại ca sao mấy ngày nay không tới tìm người ta.Nhưng nam nhân tà ác kia lại đoạt lấy lời nàng: “Ấm giường, một lát gia phải thử xem… ngươi có làm nổi không?”Ngón tay Tiêu Yên vờ như vô tình quẹt qua phía dưới thân thể mặc áo gấm, trên mặt còn thẹn thùng, “Vậy… người ta chờ nga, đừng để nhân gia chờ lâu quá a.”Sau khi nói xong còn uốn éo người, rất mị hoặc.Tay nam nhân đang xem sách run một chút, mội lần nhìn thấy nữ nhân này, hắn lại một lần nữa nhận thức trình độ da mặt dày của nàng.Rốt cuộc là hạng người gì mới có thể nuôi ra một vật nhỏ cực phẩm như vậy, thật khiến người ta tò mò.Tiêu Yên không dám không đến mảnh vải đen trên mắt, trong lòng nàng đếm từng giây từng phút.“Đại ca, ngài ăn chưa?”“Ừ…”“Đại ca khát không?”“Không khát.”“Đại ca làm gì thế?”“Đọc sách.”“Đại ca…”“…”“Đại ca…”“Câm miệng.” không thể nhịn thêm được nữa, cuối cùng nam nhân cũng bộc phát.Tiêu Yên ngậm miệng, không dám hé một câu, không phải là quân ta vô năng, mà là quân địch quá hung hãn á.Khoảng một canh giờ sau, hai mắt Tiêu Yên nhớ nhau rồi, rốt cuộc quân địch hung hãn cũng để sách xuống, cất bước đi tới giường, tinh thần Tiêu Yên bỗng chốc dâng cao.Cảm giác nệm giường nặng xuống một chút, sau đó chiếc chăn nàng đang đắp bị nhấc lên.Nàng ngừng thở đợi động tác tiếp theo của nam nhân, nàng cảm giác được có một ánh mắt như lang sói vẫn nhìn chằm chằm mình.Đột nhiên đôi môi truyền đến hơi lạnh, có một ngón tay đang v**t v* bên trên, ngay lập tức cả người nàng cứng ngắc thẳng tắp.“Tại sao không nói gì?”“Không phải là… ngài bảo ta câm miêng sao?” giọng nàng có chút run rẩy.“Ẫm ức?”“Đâu có.” Lúc này nàng làm gì có vốn để ẫm ức chứ, là một tù nhân ở trong tay kẻ địch, làm gì có thứ gọi là ẫm ức.Nam nhân lộ ra tiếng cười trầm: “Nếu không ẫm ức, vậy gia tới đây, để xem ngươi làm có tốt không.”Nàng còn chưa kịp phát biểu ý kiến, trên ngực chợt lạnh lẽo, y phục bên ngoài đã bị người ta cởi ra.

Chương 200