Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 203: Tỷ Rất Mang Thù

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… “Gia, ngài nói gì vậy, ai nói cho ngài, người ta có thể trắng trợn ở trước mắt ngài động tay chân, chẳng lẽ ta lại không thể nói trước khi hạ thủ.”Giọng nói của cầm thú nam trở nên lạnh lẽo: “Có ý gì?”Tiêu Yên đắc ý nói: “Gia, người có cảm thấy mắt hình mờ đi, đầu óc choáng váng, tay chân…bắt đầu vô lực.”“Ngươi ngươi.. hạ dược khi nào.” Hắn tự nhận đã cảnh giác tối đa, cũng tự tin ngăn cản bất kì cơ hội hạ thủ nào của nữ nhân này, nhưng vì sao vẫn trúng chiêu.Cả người nặng xuống, cầm thú nam mất đi sức chống đỡ nằm bẹp lên người Tiêu Yên.Nàng dùng lực đẩy hắn ra, nhẹ nhàng tránh thoát bàn tay vốn có sức lực hơn trâu, tháo miếng vải đen trên mắt, thứ nhìn thấy đầu tiên chính là nửa cái mặt nạ bằng bạc.Nàng bĩu môi, nam nhân này thật kì quái, bản thân mang mặt nạ lại còn che mắt người khác, chẳng lẽ do lớn lên quá xấu, sợ bị người khác nhìn thấy.Lúc này cả người hắn không có chút sức lực, mắt phượng sáng như sao, bên trong đang hực lửa, giống như có thể đốt nàng thành tro tàn.Nếu hắn có sức để phản kháng, Tiêu Yên nhất định rất sợ, nhưng bây giờ… hừ hừ… đã đến lúc nàng nghịch chuyển thành nữ vương.Nàng thích nhất cái cảm giác giẫm nát người đã từng ức h**p nàng, xem thường nàng ở dưới chân, loại cảm giác này không có bất kì ngôn ngữ nào có thể miêu tả, người chưa từng trải qua, vĩnh viễn sẽ không biết cảm giác này tuyệt vời đến nhường nào.Nàng học dáng vẻ hắn vân vê cằm hắn, cười tà nói.“Muốn biết ta hạ dược gì không, có trách thì nên trách nam nhân các ngươi đều là sắc lang, ta chẳng qua chỉ thoa mê dược lên trên người, sau đó dụ dỗ ngươi, để ngươi hôn ta lâu như vậy, đương nhiên…sẽ trúng chiêu, sao nào có phải rất tức giận? muốn giết ta?”Trước khi nàng bị hắc y nhân đưa ra khỏi nhà giam đã bôi thật nhiều Âm Dương tán lên người, chỉ chờ cầm thú nam này tự động tìm tới cửa.Nàng vỗ mặt nam nhân, cười tinh quái.“Ha ha… nghĩ nữa cũng vô dụng, có bản lĩnh thì gọi người tới giết ta, đừng tưởng cô nãi nãi đây dễ bị bắt nạt, lão nương đây rất mang thù.”

“Gia, ngài nói gì vậy, ai nói cho ngài, người ta có thể trắng trợn ở trước mắt ngài động tay chân, chẳng lẽ ta lại không thể nói trước khi hạ thủ.”

Giọng nói của cầm thú nam trở nên lạnh lẽo: “Có ý gì?”

Tiêu Yên đắc ý nói: “Gia, người có cảm thấy mắt hình mờ đi, đầu óc choáng váng, tay chân…bắt đầu vô lực.”

“Ngươi ngươi.. hạ dược khi nào.” Hắn tự nhận đã cảnh giác tối đa, cũng tự tin ngăn cản bất kì cơ hội hạ thủ nào của nữ nhân này, nhưng vì sao vẫn trúng chiêu.

Cả người nặng xuống, cầm thú nam mất đi sức chống đỡ nằm bẹp lên người Tiêu Yên.

Nàng dùng lực đẩy hắn ra, nhẹ nhàng tránh thoát bàn tay vốn có sức lực hơn trâu, tháo miếng vải đen trên mắt, thứ nhìn thấy đầu tiên chính là nửa cái mặt nạ bằng bạc.

Nàng bĩu môi, nam nhân này thật kì quái, bản thân mang mặt nạ lại còn che mắt người khác, chẳng lẽ do lớn lên quá xấu, sợ bị người khác nhìn thấy.

Lúc này cả người hắn không có chút sức lực, mắt phượng sáng như sao, bên trong đang hực lửa, giống như có thể đốt nàng thành tro tàn.

Nếu hắn có sức để phản kháng, Tiêu Yên nhất định rất sợ, nhưng bây giờ… hừ hừ… đã đến lúc nàng nghịch chuyển thành nữ vương.

Nàng thích nhất cái cảm giác giẫm nát người đã từng ức h**p nàng, xem thường nàng ở dưới chân, loại cảm giác này không có bất kì ngôn ngữ nào có thể miêu tả, người chưa từng trải qua, vĩnh viễn sẽ không biết cảm giác này tuyệt vời đến nhường nào.

Nàng học dáng vẻ hắn vân vê cằm hắn, cười tà nói.

“Muốn biết ta hạ dược gì không, có trách thì nên trách nam nhân các ngươi đều là sắc lang, ta chẳng qua chỉ thoa mê dược lên trên người, sau đó dụ dỗ ngươi, để ngươi hôn ta lâu như vậy, đương nhiên…sẽ trúng chiêu, sao nào có phải rất tức giận? muốn giết ta?”

Trước khi nàng bị hắc y nhân đưa ra khỏi nhà giam đã bôi thật nhiều Âm Dương tán lên người, chỉ chờ cầm thú nam này tự động tìm tới cửa.

Nàng vỗ mặt nam nhân, cười tinh quái.

“Ha ha… nghĩ nữa cũng vô dụng, có bản lĩnh thì gọi người tới giết ta, đừng tưởng cô nãi nãi đây dễ bị bắt nạt, lão nương đây rất mang thù.”

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… “Gia, ngài nói gì vậy, ai nói cho ngài, người ta có thể trắng trợn ở trước mắt ngài động tay chân, chẳng lẽ ta lại không thể nói trước khi hạ thủ.”Giọng nói của cầm thú nam trở nên lạnh lẽo: “Có ý gì?”Tiêu Yên đắc ý nói: “Gia, người có cảm thấy mắt hình mờ đi, đầu óc choáng váng, tay chân…bắt đầu vô lực.”“Ngươi ngươi.. hạ dược khi nào.” Hắn tự nhận đã cảnh giác tối đa, cũng tự tin ngăn cản bất kì cơ hội hạ thủ nào của nữ nhân này, nhưng vì sao vẫn trúng chiêu.Cả người nặng xuống, cầm thú nam mất đi sức chống đỡ nằm bẹp lên người Tiêu Yên.Nàng dùng lực đẩy hắn ra, nhẹ nhàng tránh thoát bàn tay vốn có sức lực hơn trâu, tháo miếng vải đen trên mắt, thứ nhìn thấy đầu tiên chính là nửa cái mặt nạ bằng bạc.Nàng bĩu môi, nam nhân này thật kì quái, bản thân mang mặt nạ lại còn che mắt người khác, chẳng lẽ do lớn lên quá xấu, sợ bị người khác nhìn thấy.Lúc này cả người hắn không có chút sức lực, mắt phượng sáng như sao, bên trong đang hực lửa, giống như có thể đốt nàng thành tro tàn.Nếu hắn có sức để phản kháng, Tiêu Yên nhất định rất sợ, nhưng bây giờ… hừ hừ… đã đến lúc nàng nghịch chuyển thành nữ vương.Nàng thích nhất cái cảm giác giẫm nát người đã từng ức h**p nàng, xem thường nàng ở dưới chân, loại cảm giác này không có bất kì ngôn ngữ nào có thể miêu tả, người chưa từng trải qua, vĩnh viễn sẽ không biết cảm giác này tuyệt vời đến nhường nào.Nàng học dáng vẻ hắn vân vê cằm hắn, cười tà nói.“Muốn biết ta hạ dược gì không, có trách thì nên trách nam nhân các ngươi đều là sắc lang, ta chẳng qua chỉ thoa mê dược lên trên người, sau đó dụ dỗ ngươi, để ngươi hôn ta lâu như vậy, đương nhiên…sẽ trúng chiêu, sao nào có phải rất tức giận? muốn giết ta?”Trước khi nàng bị hắc y nhân đưa ra khỏi nhà giam đã bôi thật nhiều Âm Dương tán lên người, chỉ chờ cầm thú nam này tự động tìm tới cửa.Nàng vỗ mặt nam nhân, cười tinh quái.“Ha ha… nghĩ nữa cũng vô dụng, có bản lĩnh thì gọi người tới giết ta, đừng tưởng cô nãi nãi đây dễ bị bắt nạt, lão nương đây rất mang thù.”

Chương 203: Tỷ Rất Mang Thù