Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 207: Tính Kế
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Gia…gia…ngủ rồi.”Thị vệ bừng tỉnh, có lẽ gia miệt mài quá độ, tinh tẫn tận lực cho nên chịu không nổi.Nhưng hắn lại không biết rằng, gia bọn hắn trâu bò như thế mà còn ngủ mất, nữ nhân yểu điệu này, giẫm chân cũng không chết nổi con kiến, sao còn có thể đứng đây, còn có sức lực nói chuyện với hắn.“Ngươi muốn làm gì?”“Ta…ta,y phục của ta… bị xé rách, hơn nữa… gia các ngươi… hắn ngã dưới đất, một mình ta nâng không nổi, cho nên…”Thị vệ lại hiểu rõ, đêm nay gia quá mức hưng phấn, còn chưa kịp lên giường đã nằm luôn trên mặt đất.Có lẽ nữ nhân này rất hợp ý gia, sau này nên ôn hòa với nàng một chút, không thể để nàng biết chính hắn là người bắt nàng từ hoàng cung ra.Thị vệ hắng giọng: “Ngươi…Ngươi tìm thứ gì trùm kín lại, ta lập tức vào ngay.”“Đa tạ đại ca… ngươi chờ một chút.”Tiêu Yên quay người đóng cửa, cầm lấy khăn trải giường quấn lên người, lại lấy thêm Âm Dương tán, xoa đều lên khăn trải giường, lại bôi một chút vào lòng bàn tay.Sau khi chuẩn bị sẵn sang, Tiêu Yên mở cửa phòng cho tị vệ tiến vào, “Đại ca, mời ngài vào.”Bày ra tư thế xin mời, thuận tiện dùng tiểu xảo vung nhẹ ga giường, Âm Dương tán bay vào trong không khí, tràn vào khí quản của thị vệ.Nhưng nhiêu đây chưa đủ để đánh ngã thị vệ, khi hắn đang di chuyển cầm thú nam, không rảnh quan tâm nàng.Nhân cơ hội này, nàng quay đầu vung nốt Âm Dương Tán trong tay lên người hắn.Đột nhiên thị vệ quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng: “Ngươi đang làm gì đó?”Nàng níu chặt ga giường, khổ sở nói: “Không có, ta không có làm gì hết.”“Không?” vậy tại sao mi mắt hắn bắt đầu nặng lại, thân thể bắt đầu nghiêng ngả.Thị vệ dùng sức lắc đầu, hi vọng có thể tỉnh táo lại, nhưng cơ thể lung lay sắp đổ, hắn chỉ tay vào Tiêu Yên, vô lực nói: “Ngươi…ngươi, hạ dược…”Theo câu nói cuối cùng, hắn nặng nề ngã xuống, khuôn mặt sợ hãi của Tiêu Yên đổi thành vui vẻ, kéo ga giường, lộ ra y phục nguyên vẹn không chút hư hao.
Tiêu Yên đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Gia…gia…ngủ rồi.”
Thị vệ bừng tỉnh, có lẽ gia miệt mài quá độ, tinh tẫn tận lực cho nên chịu không nổi.
Nhưng hắn lại không biết rằng, gia bọn hắn trâu bò như thế mà còn ngủ mất, nữ nhân yểu điệu này, giẫm chân cũng không chết nổi con kiến, sao còn có thể đứng đây, còn có sức lực nói chuyện với hắn.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Ta…ta,y phục của ta… bị xé rách, hơn nữa… gia các ngươi… hắn ngã dưới đất, một mình ta nâng không nổi, cho nên…”
Thị vệ lại hiểu rõ, đêm nay gia quá mức hưng phấn, còn chưa kịp lên giường đã nằm luôn trên mặt đất.
Có lẽ nữ nhân này rất hợp ý gia, sau này nên ôn hòa với nàng một chút, không thể để nàng biết chính hắn là người bắt nàng từ hoàng cung ra.
Thị vệ hắng giọng: “Ngươi…Ngươi tìm thứ gì trùm kín lại, ta lập tức vào ngay.”
“Đa tạ đại ca… ngươi chờ một chút.”
Tiêu Yên quay người đóng cửa, cầm lấy khăn trải giường quấn lên người, lại lấy thêm Âm Dương tán, xoa đều lên khăn trải giường, lại bôi một chút vào lòng bàn tay.
Sau khi chuẩn bị sẵn sang, Tiêu Yên mở cửa phòng cho tị vệ tiến vào, “Đại ca, mời ngài vào.”
Bày ra tư thế xin mời, thuận tiện dùng tiểu xảo vung nhẹ ga giường, Âm Dương tán bay vào trong không khí, tràn vào khí quản của thị vệ.
Nhưng nhiêu đây chưa đủ để đánh ngã thị vệ, khi hắn đang di chuyển cầm thú nam, không rảnh quan tâm nàng.
Nhân cơ hội này, nàng quay đầu vung nốt Âm Dương Tán trong tay lên người hắn.
Đột nhiên thị vệ quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng: “Ngươi đang làm gì đó?”
Nàng níu chặt ga giường, khổ sở nói: “Không có, ta không có làm gì hết.”
“Không?” vậy tại sao mi mắt hắn bắt đầu nặng lại, thân thể bắt đầu nghiêng ngả.
Thị vệ dùng sức lắc đầu, hi vọng có thể tỉnh táo lại, nhưng cơ thể lung lay sắp đổ, hắn chỉ tay vào Tiêu Yên, vô lực nói: “Ngươi…ngươi, hạ dược…”
Theo câu nói cuối cùng, hắn nặng nề ngã xuống, khuôn mặt sợ hãi của Tiêu Yên đổi thành vui vẻ, kéo ga giường, lộ ra y phục nguyên vẹn không chút hư hao.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Gia…gia…ngủ rồi.”Thị vệ bừng tỉnh, có lẽ gia miệt mài quá độ, tinh tẫn tận lực cho nên chịu không nổi.Nhưng hắn lại không biết rằng, gia bọn hắn trâu bò như thế mà còn ngủ mất, nữ nhân yểu điệu này, giẫm chân cũng không chết nổi con kiến, sao còn có thể đứng đây, còn có sức lực nói chuyện với hắn.“Ngươi muốn làm gì?”“Ta…ta,y phục của ta… bị xé rách, hơn nữa… gia các ngươi… hắn ngã dưới đất, một mình ta nâng không nổi, cho nên…”Thị vệ lại hiểu rõ, đêm nay gia quá mức hưng phấn, còn chưa kịp lên giường đã nằm luôn trên mặt đất.Có lẽ nữ nhân này rất hợp ý gia, sau này nên ôn hòa với nàng một chút, không thể để nàng biết chính hắn là người bắt nàng từ hoàng cung ra.Thị vệ hắng giọng: “Ngươi…Ngươi tìm thứ gì trùm kín lại, ta lập tức vào ngay.”“Đa tạ đại ca… ngươi chờ một chút.”Tiêu Yên quay người đóng cửa, cầm lấy khăn trải giường quấn lên người, lại lấy thêm Âm Dương tán, xoa đều lên khăn trải giường, lại bôi một chút vào lòng bàn tay.Sau khi chuẩn bị sẵn sang, Tiêu Yên mở cửa phòng cho tị vệ tiến vào, “Đại ca, mời ngài vào.”Bày ra tư thế xin mời, thuận tiện dùng tiểu xảo vung nhẹ ga giường, Âm Dương tán bay vào trong không khí, tràn vào khí quản của thị vệ.Nhưng nhiêu đây chưa đủ để đánh ngã thị vệ, khi hắn đang di chuyển cầm thú nam, không rảnh quan tâm nàng.Nhân cơ hội này, nàng quay đầu vung nốt Âm Dương Tán trong tay lên người hắn.Đột nhiên thị vệ quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng: “Ngươi đang làm gì đó?”Nàng níu chặt ga giường, khổ sở nói: “Không có, ta không có làm gì hết.”“Không?” vậy tại sao mi mắt hắn bắt đầu nặng lại, thân thể bắt đầu nghiêng ngả.Thị vệ dùng sức lắc đầu, hi vọng có thể tỉnh táo lại, nhưng cơ thể lung lay sắp đổ, hắn chỉ tay vào Tiêu Yên, vô lực nói: “Ngươi…ngươi, hạ dược…”Theo câu nói cuối cùng, hắn nặng nề ngã xuống, khuôn mặt sợ hãi của Tiêu Yên đổi thành vui vẻ, kéo ga giường, lộ ra y phục nguyên vẹn không chút hư hao.