Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 212

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nam nhân tự phụ kia căn bản không tin có người có thể chạy thoát lòng bàn tay hắn.Nàng cũng không tin, cho dù nàng có thể chạy đi, tiểu cẩu nhi Duệ vương kia sẽ phong nàng làm phi, không chừng sẽ giết nàng để giải hận.Nam nhân này chẳng phải thứ gì tốt, không muốn hoàng thượng chọn phi cho ngươi, đại khái có thể trực tiếp cự tuyệt.Ngay cả cái loại bắt cóc giết người lớn mật như vậy hắn cũng dám làm, chẳng lẽ không dám cự tuyệt hoàng đế chỉ hôn.Hầm lạnh như băng, nhà lao rách nát, thức ăn bị thiu thối, lại còn nhục nhã, những thứ này bỗng ào ạt dâng trào.Nàng cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa nóng cháy, khiến nàng xao động muốn giết người.Tiêu Yên phẫn hận nghĩ, nếu sớm biết hắn là Duệ vương, không bằng nàng một đao g**t ch*t hắn.Lúc này trước mắt có ba đường.Một là: ở lại, chờ sau khi Duệ vương tỉnh lại, trong cơn giận dữ giết nàng.Hai là: chạy, cho dù đến lúc hắn mang binh tới, nàng cũng có thể lấy lời của hắn mà chận lại hắn.Ai bảo hắn nói: ai có thể từ trong tay hắn chạy thoát, liền phong làm vương phi.Thứ ba: liều chết chạy trở về, cầm cây đao, mẹ nó, chém chết tiện nam kia.Mặc dù nàng tức đến sắp mất lí trí, nhưng nàng vẫn không chút do dự chọn điều thứ hai.Xuyên đến đây đã nhiều năm, trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng đã không còn là tiểu cô nương đơn thuần dễ xúc động, hiện tại nàng làm bất cứ chuyện gì, mục đích đều là bảo vệ tính mạng là trên hết.Thật ra nàng cũng không sợ chết như vậy, nàng chỉ là không muốn chết ở cái thế giới khiến nàng muốn phát điên này.Thu dọn tâm tình rối loạn, nàng lại tiếp tục hành trình Trục Lôi.Phòng bếp thường ở xa, nên người canh gác ít.Hơn nữa những người này y hệt chủ tử bọn họ, quá tự phụ, bởi vì cho rằng đám các nàng, tuyệt không ai có khả năng một mình có thể bỏ chạy, cho nên chỉ chủ yếu tăng cường tuần tra đường ra, những nơi vắng vẻ như này lại bỏ quên.Điều này thật thuận lợi cho nàng, mặc dù nàng không biết đường đi như nào, nhưng dọc theo sau bếp có một con đường nhỏ, nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ.Chẳng qua, phía trước cửa gỗ có một bóng đen, Tiêu Yên nắm chặt nắm tay, chuẩn bị tốt Âm Dương tán, bước lên phía trước.Người kia vốn nghiêng nghiên dựa lên cánh cửa, đột nhiên đứng thẳng dậy, một tay đặt lên chuôi đao, tùy thời có thể rút.

Nam nhân tự phụ kia căn bản không tin có người có thể chạy thoát lòng bàn tay hắn.

Nàng cũng không tin, cho dù nàng có thể chạy đi, tiểu cẩu nhi Duệ vương kia sẽ phong nàng làm phi, không chừng sẽ giết nàng để giải hận.

Nam nhân này chẳng phải thứ gì tốt, không muốn hoàng thượng chọn phi cho ngươi, đại khái có thể trực tiếp cự tuyệt.

Ngay cả cái loại bắt cóc giết người lớn mật như vậy hắn cũng dám làm, chẳng lẽ không dám cự tuyệt hoàng đế chỉ hôn.

Hầm lạnh như băng, nhà lao rách nát, thức ăn bị thiu thối, lại còn nhục nhã, những thứ này bỗng ào ạt dâng trào.

Nàng cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa nóng cháy, khiến nàng xao động muốn giết người.

Tiêu Yên phẫn hận nghĩ, nếu sớm biết hắn là Duệ vương, không bằng nàng một đao g**t ch*t hắn.

Lúc này trước mắt có ba đường.

Một là: ở lại, chờ sau khi Duệ vương tỉnh lại, trong cơn giận dữ giết nàng.

Hai là: chạy, cho dù đến lúc hắn mang binh tới, nàng cũng có thể lấy lời của hắn mà chận lại hắn.

Ai bảo hắn nói: ai có thể từ trong tay hắn chạy thoát, liền phong làm vương phi.

Thứ ba: liều chết chạy trở về, cầm cây đao, mẹ nó, chém chết tiện nam kia.

Mặc dù nàng tức đến sắp mất lí trí, nhưng nàng vẫn không chút do dự chọn điều thứ hai.

Xuyên đến đây đã nhiều năm, trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng đã không còn là tiểu cô nương đơn thuần dễ xúc động, hiện tại nàng làm bất cứ chuyện gì, mục đích đều là bảo vệ tính mạng là trên hết.

Thật ra nàng cũng không sợ chết như vậy, nàng chỉ là không muốn chết ở cái thế giới khiến nàng muốn phát điên này.

Thu dọn tâm tình rối loạn, nàng lại tiếp tục hành trình Trục Lôi.

Phòng bếp thường ở xa, nên người canh gác ít.

Hơn nữa những người này y hệt chủ tử bọn họ, quá tự phụ, bởi vì cho rằng đám các nàng, tuyệt không ai có khả năng một mình có thể bỏ chạy, cho nên chỉ chủ yếu tăng cường tuần tra đường ra, những nơi vắng vẻ như này lại bỏ quên.

Điều này thật thuận lợi cho nàng, mặc dù nàng không biết đường đi như nào, nhưng dọc theo sau bếp có một con đường nhỏ, nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ.

Chẳng qua, phía trước cửa gỗ có một bóng đen, Tiêu Yên nắm chặt nắm tay, chuẩn bị tốt Âm Dương tán, bước lên phía trước.

Người kia vốn nghiêng nghiên dựa lên cánh cửa, đột nhiên đứng thẳng dậy, một tay đặt lên chuôi đao, tùy thời có thể rút.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nam nhân tự phụ kia căn bản không tin có người có thể chạy thoát lòng bàn tay hắn.Nàng cũng không tin, cho dù nàng có thể chạy đi, tiểu cẩu nhi Duệ vương kia sẽ phong nàng làm phi, không chừng sẽ giết nàng để giải hận.Nam nhân này chẳng phải thứ gì tốt, không muốn hoàng thượng chọn phi cho ngươi, đại khái có thể trực tiếp cự tuyệt.Ngay cả cái loại bắt cóc giết người lớn mật như vậy hắn cũng dám làm, chẳng lẽ không dám cự tuyệt hoàng đế chỉ hôn.Hầm lạnh như băng, nhà lao rách nát, thức ăn bị thiu thối, lại còn nhục nhã, những thứ này bỗng ào ạt dâng trào.Nàng cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa nóng cháy, khiến nàng xao động muốn giết người.Tiêu Yên phẫn hận nghĩ, nếu sớm biết hắn là Duệ vương, không bằng nàng một đao g**t ch*t hắn.Lúc này trước mắt có ba đường.Một là: ở lại, chờ sau khi Duệ vương tỉnh lại, trong cơn giận dữ giết nàng.Hai là: chạy, cho dù đến lúc hắn mang binh tới, nàng cũng có thể lấy lời của hắn mà chận lại hắn.Ai bảo hắn nói: ai có thể từ trong tay hắn chạy thoát, liền phong làm vương phi.Thứ ba: liều chết chạy trở về, cầm cây đao, mẹ nó, chém chết tiện nam kia.Mặc dù nàng tức đến sắp mất lí trí, nhưng nàng vẫn không chút do dự chọn điều thứ hai.Xuyên đến đây đã nhiều năm, trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng đã không còn là tiểu cô nương đơn thuần dễ xúc động, hiện tại nàng làm bất cứ chuyện gì, mục đích đều là bảo vệ tính mạng là trên hết.Thật ra nàng cũng không sợ chết như vậy, nàng chỉ là không muốn chết ở cái thế giới khiến nàng muốn phát điên này.Thu dọn tâm tình rối loạn, nàng lại tiếp tục hành trình Trục Lôi.Phòng bếp thường ở xa, nên người canh gác ít.Hơn nữa những người này y hệt chủ tử bọn họ, quá tự phụ, bởi vì cho rằng đám các nàng, tuyệt không ai có khả năng một mình có thể bỏ chạy, cho nên chỉ chủ yếu tăng cường tuần tra đường ra, những nơi vắng vẻ như này lại bỏ quên.Điều này thật thuận lợi cho nàng, mặc dù nàng không biết đường đi như nào, nhưng dọc theo sau bếp có một con đường nhỏ, nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ.Chẳng qua, phía trước cửa gỗ có một bóng đen, Tiêu Yên nắm chặt nắm tay, chuẩn bị tốt Âm Dương tán, bước lên phía trước.Người kia vốn nghiêng nghiên dựa lên cánh cửa, đột nhiên đứng thẳng dậy, một tay đặt lên chuôi đao, tùy thời có thể rút.

Chương 212