Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 226
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Đám người theo dõi đằng sau, chỉ duy trì khoảng cách không xa không gần, nàng cần biện pháp tránh tầm mắt bọn họ.Tiêu Yên ẩn nấp trên xe ngựa, chờ đợi thời cơ, chuẩn bị kim thiền thoát xác.Thời gian từ từ trôi, hàm răng nàng ngày càng nghiến chặt, nàng thật hi vọng con đường này có thể kéo dài mãi.Cũng chưa quá muộn, cho nên trên đường vẫn còn hàng quán bày bán đồ vật này nọ.Đội ngũ đi ngang một tửu lâu, mùi thơm khiến người ta phải ch** n**c miếng ròng ròng.Một ngày này, toàn đi tra xét, vài chục người hầu như chưa ăn uống nay ngửi mùi thơm đương nhiên là không muốn đi nữa, nhất là thiếu niên đánh xe ngựa kia, miệng nhanh nhảu.“Lão đại, đi không nổi nữa, đói chết mất… thật sự là sắp chết vì đói rồi.”Thiếu niên nói vậy, một đám đại lão gia cũng ồn ào hô tới.“Đúng vậy lão đại, chúng ta vất vả đi cả một ngày, đến nước cũng chưa kịp uống, các huynh đệ sớm chịu hết nổi rồi.”Đội trưởng không dừng lại, gọi mọi người đi tiếp: “Nhịn thêm chút nữa, sắp về tới phủ rồi, trong phủ nhất định có thức ăn.”Hắn vừa nói xong lập tức có người phản kháng: “Lão đại, đừng gạt chúng ta, ai mà không biết đội Thiên Cơ một đám đều như giặc cướp, đã trễ thế này, bọn hắn lại về trước, nhất định ăn hết cơm canh, một chút cũng không thèm chừa lại cho chúng ta.”“Đúng vậy, đúng vậy… lão đại, huynh cũng không phải không biết tính khí đám người kia, chúng ta về nhất định sẽ đói bụng.”Đội trưởng suy nghĩ một hồi, đằng nào trở về cũng bị phạt, chi bằng ăn uống no say rồi tính.“Được, xuống ngựa ăn cơm.”Tiêu Yên mừng rỡ, lúc bọn họ ăn cơm, chính là cơ hội tốt để chạy trốn, đúng là trời cũng giúp nàng.Phượng Húc a Phượng Húc, lúc này, bổn cô nương lại khiến ngươi vồ hụt, trải qua lần này cho dù có gặp lại, ngươi không còn tư cách thu thập bổn cô nương nữa rồi.Tửu lâu đột nhiên có một đám quan binh đi vào, tiểu nhị cùng chủ tiệm cẩn thận hầu hạ.Xe ngựa bọn họ cũng không nhiều, dàn ngoài cửa cản đường, tiểu nhị đề nghị đưa ra hậu viện một lát.Vốn để cho thiếu niên đánh xa ra hậu viện trông coi, nhưng hắn sống chết không đi.Dựa vào cái gì mà mọi người ở đây ăn uống chung đụng, hắn phải đi coi xe ngựa, không đi không đi, nhất quyết không đi.Cuối cùng đội trưởng mặc kệ, dù sao cũng chẳng có gì quý giá, lại nói hắn cũng không tin tửu lâu này dám đánh chủ ý lên đồ của quan binh.
Đám người theo dõi đằng sau, chỉ duy trì khoảng cách không xa không gần, nàng cần biện pháp tránh tầm mắt bọn họ.
Tiêu Yên ẩn nấp trên xe ngựa, chờ đợi thời cơ, chuẩn bị kim thiền thoát xác.
Thời gian từ từ trôi, hàm răng nàng ngày càng nghiến chặt, nàng thật hi vọng con đường này có thể kéo dài mãi.
Cũng chưa quá muộn, cho nên trên đường vẫn còn hàng quán bày bán đồ vật này nọ.
Đội ngũ đi ngang một tửu lâu, mùi thơm khiến người ta phải ch** n**c miếng ròng ròng.
Một ngày này, toàn đi tra xét, vài chục người hầu như chưa ăn uống
nay ngửi mùi thơm đương nhiên là không muốn đi nữa, nhất là thiếu niên
đánh xe ngựa kia, miệng nhanh nhảu.
“Lão đại, đi không nổi nữa, đói chết mất… thật sự là sắp chết vì đói rồi.”
Thiếu niên nói vậy, một đám đại lão gia cũng ồn ào hô tới.
“Đúng vậy lão đại, chúng ta vất vả đi cả một ngày, đến nước cũng chưa kịp uống, các huynh đệ sớm chịu hết nổi rồi.”
Đội trưởng không dừng lại, gọi mọi người đi tiếp: “Nhịn thêm chút nữa, sắp về tới phủ rồi, trong phủ nhất định có thức ăn.”
Hắn vừa nói xong lập tức có người phản kháng: “Lão đại, đừng gạt
chúng ta, ai mà không biết đội Thiên Cơ một đám đều như giặc cướp, đã
trễ thế này, bọn hắn lại về trước, nhất định ăn hết cơm canh, một chút
cũng không thèm chừa lại cho chúng ta.”
“Đúng vậy, đúng vậy… lão đại, huynh cũng không phải không biết tính khí đám người kia, chúng ta về nhất định sẽ đói bụng.”
Đội trưởng suy nghĩ một hồi, đằng nào trở về cũng bị phạt, chi bằng ăn uống no say rồi tính.
“Được, xuống ngựa ăn cơm.”
Tiêu Yên mừng rỡ, lúc bọn họ ăn cơm, chính là cơ hội tốt để chạy trốn, đúng là trời cũng giúp nàng.
Phượng Húc a Phượng Húc, lúc này, bổn cô nương lại khiến ngươi vồ
hụt, trải qua lần này cho dù có gặp lại, ngươi không còn tư cách thu
thập bổn cô nương nữa rồi.
Tửu lâu đột nhiên có một đám quan binh đi vào, tiểu nhị cùng chủ tiệm cẩn thận hầu hạ.
Xe ngựa bọn họ cũng không nhiều, dàn ngoài cửa cản đường, tiểu nhị đề nghị đưa ra hậu viện một lát.
Vốn để cho thiếu niên đánh xa ra hậu viện trông coi, nhưng hắn sống chết không đi.
Dựa vào cái gì mà mọi người ở đây ăn uống chung đụng, hắn phải đi coi xe ngựa, không đi không đi, nhất quyết không đi.
Cuối cùng đội trưởng mặc kệ, dù sao cũng chẳng có gì quý giá, lại nói hắn cũng không tin tửu lâu này dám đánh chủ ý lên đồ của quan binh.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Đám người theo dõi đằng sau, chỉ duy trì khoảng cách không xa không gần, nàng cần biện pháp tránh tầm mắt bọn họ.Tiêu Yên ẩn nấp trên xe ngựa, chờ đợi thời cơ, chuẩn bị kim thiền thoát xác.Thời gian từ từ trôi, hàm răng nàng ngày càng nghiến chặt, nàng thật hi vọng con đường này có thể kéo dài mãi.Cũng chưa quá muộn, cho nên trên đường vẫn còn hàng quán bày bán đồ vật này nọ.Đội ngũ đi ngang một tửu lâu, mùi thơm khiến người ta phải ch** n**c miếng ròng ròng.Một ngày này, toàn đi tra xét, vài chục người hầu như chưa ăn uống nay ngửi mùi thơm đương nhiên là không muốn đi nữa, nhất là thiếu niên đánh xe ngựa kia, miệng nhanh nhảu.“Lão đại, đi không nổi nữa, đói chết mất… thật sự là sắp chết vì đói rồi.”Thiếu niên nói vậy, một đám đại lão gia cũng ồn ào hô tới.“Đúng vậy lão đại, chúng ta vất vả đi cả một ngày, đến nước cũng chưa kịp uống, các huynh đệ sớm chịu hết nổi rồi.”Đội trưởng không dừng lại, gọi mọi người đi tiếp: “Nhịn thêm chút nữa, sắp về tới phủ rồi, trong phủ nhất định có thức ăn.”Hắn vừa nói xong lập tức có người phản kháng: “Lão đại, đừng gạt chúng ta, ai mà không biết đội Thiên Cơ một đám đều như giặc cướp, đã trễ thế này, bọn hắn lại về trước, nhất định ăn hết cơm canh, một chút cũng không thèm chừa lại cho chúng ta.”“Đúng vậy, đúng vậy… lão đại, huynh cũng không phải không biết tính khí đám người kia, chúng ta về nhất định sẽ đói bụng.”Đội trưởng suy nghĩ một hồi, đằng nào trở về cũng bị phạt, chi bằng ăn uống no say rồi tính.“Được, xuống ngựa ăn cơm.”Tiêu Yên mừng rỡ, lúc bọn họ ăn cơm, chính là cơ hội tốt để chạy trốn, đúng là trời cũng giúp nàng.Phượng Húc a Phượng Húc, lúc này, bổn cô nương lại khiến ngươi vồ hụt, trải qua lần này cho dù có gặp lại, ngươi không còn tư cách thu thập bổn cô nương nữa rồi.Tửu lâu đột nhiên có một đám quan binh đi vào, tiểu nhị cùng chủ tiệm cẩn thận hầu hạ.Xe ngựa bọn họ cũng không nhiều, dàn ngoài cửa cản đường, tiểu nhị đề nghị đưa ra hậu viện một lát.Vốn để cho thiếu niên đánh xa ra hậu viện trông coi, nhưng hắn sống chết không đi.Dựa vào cái gì mà mọi người ở đây ăn uống chung đụng, hắn phải đi coi xe ngựa, không đi không đi, nhất quyết không đi.Cuối cùng đội trưởng mặc kệ, dù sao cũng chẳng có gì quý giá, lại nói hắn cũng không tin tửu lâu này dám đánh chủ ý lên đồ của quan binh.