Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 237
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Phượng Húc càng nghiêm túc, nàng càng không có phần thắng.Tiêu Yên đang nghĩ đến xuất thần, chợt bên tai có tiếng mắng của cô nương khiến nàng giật mình.“súc sinh ghê tởm kia, dám chạy tới đây ăn vụng đồ ăn của ta, nếu bị lão gia nhìn thấy, nô tỳ chúng ta nhất định bị đánh.”Tiêu Yên hồi thần, đĩa điểm tâm còn dư hồi nãy lúc này sạch nhẵn.Trước mắt nàng là một con mèo lông màu trắng đang không ngừng giãy dụa muốn trốn ra.Tiêu Yên tò mò hỏi: “Mèo này nhìn thế nào cũng giống thú cưng được nuông chiều, không phải Ngô gia nuôi sao?”Mặc dù nàng không biết con mèo này thuộc giống gì, nhưng vừa nhìn là biết không phải sủng vật nhà tầm thường có thể nuôi.Nha hoàn lắc đầu: “Súc sinh này không phải chủ tử trong phủ nuôi, là nhà bên cạnh, vật nuôi cũng không chăm sóc, suốt ngày chạy loạn khắp nơi.Phòng bếp mà không chú nhất định sẽ bị súc sinh này ăn vụng, cũng tại nó mà bọn nô tỳ chịu phạt không ít.”“Vừa rồi ngươi nói lão gia thấy sẽ tức giận, là vì sao?”Tiêu Yên cho rằng loại người như Ngô Ứng Lâm, cho dù có tức giận cũng không thể hiện ra ngoài, sao có thể vì một con mèo mà đánh người.Nha đầu ngó xung quanh thấy không có ai, nhỏ giọng nói với Tiêu Yên: “Không phải con mèo này khiến lão gia không vui, mà là lão gia có thù với người nuôi mèo.”Tiêu Yên suy nghĩ lời nói của nha hoàn một lần, trong triều ai là người có thù với Ngô Ứng Lâm?Tiêu Yên rất tò mò, lúc ngàn cân treo sợi tóc, còn có thời gian cùng người ta bát quái, nàng dò hỏi: “Có thể khiến đại nhân tức giận như vậy, xem ra lại lịch người này không hề nhỏ.”“Đúng vậy, nếu là người bình thường lão gia mở miệng là có thể thu thập, nhưng nha bên cạnh kia, có chức quan ngang với lão gia, cũng có nữ nhi làm nương nương trong nội cung, thật không có cách…”Tim gan Tiêu Yên đập mạnh, nàng lập tức chú ý trọng điểm trong lời nói.Hàng quan ngang với Hữu tướng chỉ có Tả tướng, nữ nhi làm nương nương chẳng lẽ là Gấm phi?Tiêu Yên vẫn bất động, vội hỏi: “Ngươi nói, cách vách…là Lâu gia, Tả tướng đương triều Lâu tướng gia?”
Phượng Húc càng nghiêm túc, nàng càng không có phần thắng.
Tiêu Yên đang nghĩ đến xuất thần, chợt bên tai có tiếng mắng của cô nương khiến nàng giật mình.
“súc sinh ghê tởm kia, dám chạy tới đây ăn vụng đồ ăn của ta, nếu bị lão gia nhìn thấy, nô tỳ chúng ta nhất định bị đánh.”
Tiêu Yên hồi thần, đĩa điểm tâm còn dư hồi nãy lúc này sạch nhẵn.
Trước mắt nàng là một con mèo lông màu trắng đang không ngừng giãy dụa muốn trốn ra.
Tiêu Yên tò mò hỏi: “Mèo này nhìn thế nào cũng giống thú cưng được nuông chiều, không phải Ngô gia nuôi sao?”
Mặc dù nàng không biết con mèo này thuộc giống gì, nhưng vừa nhìn là biết không phải sủng vật nhà tầm thường có thể nuôi.
Nha hoàn lắc đầu: “Súc sinh này không phải chủ tử trong phủ nuôi, là
nhà bên cạnh, vật nuôi cũng không chăm sóc, suốt ngày chạy loạn khắp
nơi.
Phòng bếp mà không chú nhất định sẽ bị súc sinh này ăn vụng, cũng tại nó mà bọn nô tỳ chịu phạt không ít.”
“Vừa rồi ngươi nói lão gia thấy sẽ tức giận, là vì sao?”
Tiêu Yên cho rằng loại người như Ngô Ứng Lâm, cho dù có tức giận cũng không thể hiện ra ngoài, sao có thể vì một con mèo mà đánh người.
Nha đầu ngó xung quanh thấy không có ai, nhỏ giọng nói với Tiêu Yên:
“Không phải con mèo này khiến lão gia không vui, mà là lão gia có thù
với người nuôi mèo.”
Tiêu Yên suy nghĩ lời nói của nha hoàn một lần, trong triều ai là người có thù với Ngô Ứng Lâm?
Tiêu Yên rất tò mò, lúc ngàn cân treo sợi tóc, còn có thời gian cùng
người ta bát quái, nàng dò hỏi: “Có thể khiến đại nhân tức giận như vậy, xem ra lại lịch người này không hề nhỏ.”
“Đúng vậy, nếu là người bình thường lão gia mở miệng là có thể thu
thập, nhưng nha bên cạnh kia, có chức quan ngang với lão gia, cũng có nữ nhi làm nương nương trong nội cung, thật không có cách…”
Tim gan Tiêu Yên đập mạnh, nàng lập tức chú ý trọng điểm trong lời nói.
Hàng quan ngang với Hữu tướng chỉ có Tả tướng, nữ nhi làm nương nương chẳng lẽ là Gấm phi?
Tiêu Yên vẫn bất động, vội hỏi: “Ngươi nói, cách vách…là Lâu gia, Tả tướng đương triều Lâu tướng gia?”
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Phượng Húc càng nghiêm túc, nàng càng không có phần thắng.Tiêu Yên đang nghĩ đến xuất thần, chợt bên tai có tiếng mắng của cô nương khiến nàng giật mình.“súc sinh ghê tởm kia, dám chạy tới đây ăn vụng đồ ăn của ta, nếu bị lão gia nhìn thấy, nô tỳ chúng ta nhất định bị đánh.”Tiêu Yên hồi thần, đĩa điểm tâm còn dư hồi nãy lúc này sạch nhẵn.Trước mắt nàng là một con mèo lông màu trắng đang không ngừng giãy dụa muốn trốn ra.Tiêu Yên tò mò hỏi: “Mèo này nhìn thế nào cũng giống thú cưng được nuông chiều, không phải Ngô gia nuôi sao?”Mặc dù nàng không biết con mèo này thuộc giống gì, nhưng vừa nhìn là biết không phải sủng vật nhà tầm thường có thể nuôi.Nha hoàn lắc đầu: “Súc sinh này không phải chủ tử trong phủ nuôi, là nhà bên cạnh, vật nuôi cũng không chăm sóc, suốt ngày chạy loạn khắp nơi.Phòng bếp mà không chú nhất định sẽ bị súc sinh này ăn vụng, cũng tại nó mà bọn nô tỳ chịu phạt không ít.”“Vừa rồi ngươi nói lão gia thấy sẽ tức giận, là vì sao?”Tiêu Yên cho rằng loại người như Ngô Ứng Lâm, cho dù có tức giận cũng không thể hiện ra ngoài, sao có thể vì một con mèo mà đánh người.Nha đầu ngó xung quanh thấy không có ai, nhỏ giọng nói với Tiêu Yên: “Không phải con mèo này khiến lão gia không vui, mà là lão gia có thù với người nuôi mèo.”Tiêu Yên suy nghĩ lời nói của nha hoàn một lần, trong triều ai là người có thù với Ngô Ứng Lâm?Tiêu Yên rất tò mò, lúc ngàn cân treo sợi tóc, còn có thời gian cùng người ta bát quái, nàng dò hỏi: “Có thể khiến đại nhân tức giận như vậy, xem ra lại lịch người này không hề nhỏ.”“Đúng vậy, nếu là người bình thường lão gia mở miệng là có thể thu thập, nhưng nha bên cạnh kia, có chức quan ngang với lão gia, cũng có nữ nhi làm nương nương trong nội cung, thật không có cách…”Tim gan Tiêu Yên đập mạnh, nàng lập tức chú ý trọng điểm trong lời nói.Hàng quan ngang với Hữu tướng chỉ có Tả tướng, nữ nhi làm nương nương chẳng lẽ là Gấm phi?Tiêu Yên vẫn bất động, vội hỏi: “Ngươi nói, cách vách…là Lâu gia, Tả tướng đương triều Lâu tướng gia?”