Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 244: Xe Ngựa Nào?

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lý Tiêu chui ra khỏi xe ngựa, ngăn cản Phượng Húc đang muốn lên xe.“Duệ vương, dù gì bản điện hạ cũng là một hoàng tử, ngài lại ngang nhiên muốn lục soát xe ngựa, chẳng phải… quá thất lễ.”“Đúng là thất lễ, cho nên bản vương tự biết qua giờ Dậu sẽ đến trước mặt hoàng thượng chịu đòn nhận tội.”Buồn cười, loại người như Phượng Húc có thể biết hai chữ “thất lễ” viết như thế nào sao?Lý Tiêu chợt nhớ đến lời truyền đạt của Ngô Ứng Lâm: đối mặt với loại cặn bã như Duệ vương, tuyệt đối không nên giảng đạo lý với hắn, thời điểm bất đắc dĩ thì xử lý theo phương pháp bất đắc dĩ.Y cười với Duệ vương, trong mắt tràn ngập khôn khéo.“Này… thật ra cũng không cần chịu đòn nhận tội, việc gì phải làm lớn chuyện.” bởi vì lão tử sẽ không cho ngươi có cơ hội thất lễ.Ngay sau đó Lý Tiêu nhấc dây cương, một tay cầm roi ngựa hung hăng quất mông ngựa một cái.Chú ngựa tội nghiệp giật mình hoảng sợ lôi kéo xe ngựa cùng người đang hoan hỉ ngồi bên trong chạy như bay về phía trước, tốc độ thật là nhanh, chớp mắt đã khuất dạng.Đám người đi cùng Duệ vương, ai cũng không ngờ Lý Tiêu lại dùng chiêu này.Phượng Húc chửi bới: “Đáng chết…”Một thị vệ lên tiếng: “Vương gia, Ngũ điện hạ sợ ngài kiểm tra như vậy, nhất định Tiêu Yên đang ở trên xe của ngài ấy.”Phượng Húc không kịp suy nghĩ, lập tức quát: “Còn ngẩn người làm gì, đuổi cho bản vương, thông báo trạm gác phía trước, chặn xe ngựa Ngũ hoàng tử lại.”Phượng Húc nhảy lên ngựa, dẫn người đuổi theo xe Lý Tiêu.Bắt Tiêu Yên càng sớm càng tốt, hắn phong tỏa tất cả khu phố, mười dặm đường dài, cưỡi tuấn mã chạy như bay, ngay cả bóng dáng dân chúng cũng không kịp nhìn.Lý Tiêu nghiến răng, liều mạng quất hồng mã, trên trán là những giọt mồ hôi to đùng nhưng y cũng không kịp lau.Sau lưng là đoàn người ngựa của Duệ vương, đuổi sát mông rồi, chỉ cần chậm một chút sẽ bị hắn tóm chân.Lý Tiêu lẩm bẩm: “Yên nhi muội muội, Ngũ ca không biết rốt cuộc kế hoạch của muội như nào, nhưng… dụ Duệ vương đi, chắc có thể giúp muội đôi chút nhỉ.”Xe ngựa Lý Tiêu giống như phát điên, liều mạng lao về phía trước, duy trì khoảng cách với Phượng Húc.Còn cách nhau vài mét, phía trước lại là khúc quanh, tốc độ xe ngựa cũng không dừng lại.

Lý Tiêu chui ra khỏi xe ngựa, ngăn cản Phượng Húc đang muốn lên xe.

“Duệ vương, dù gì bản điện hạ cũng là một hoàng tử, ngài lại ngang nhiên muốn lục soát xe ngựa, chẳng phải… quá thất lễ.”

“Đúng là thất lễ, cho nên bản vương tự biết qua giờ Dậu sẽ đến trước mặt hoàng thượng chịu đòn nhận tội.”

Buồn cười, loại người như Phượng Húc có thể biết hai chữ “thất lễ” viết như thế nào sao?

Lý Tiêu chợt nhớ đến lời truyền đạt của Ngô Ứng Lâm: đối mặt với loại cặn bã như Duệ vương, tuyệt đối không nên giảng đạo lý với hắn, thời
điểm bất đắc dĩ thì xử lý theo phương pháp bất đắc dĩ.

Y cười với Duệ vương, trong mắt tràn ngập khôn khéo.

“Này… thật ra cũng không cần chịu đòn nhận tội, việc gì phải làm lớn
chuyện.” bởi vì lão tử sẽ không cho ngươi có cơ hội thất lễ.

Ngay sau đó Lý Tiêu nhấc dây cương, một tay cầm roi ngựa hung hăng quất mông ngựa một cái.

Chú ngựa tội nghiệp giật mình hoảng sợ lôi kéo xe ngựa cùng người
đang hoan hỉ ngồi bên trong chạy như bay về phía trước, tốc độ thật là
nhanh, chớp mắt đã khuất dạng.

Đám người đi cùng Duệ vương, ai cũng không ngờ Lý Tiêu lại dùng chiêu này.

Phượng Húc chửi bới: “Đáng chết…”

Một thị vệ lên tiếng: “Vương gia, Ngũ điện hạ sợ ngài kiểm tra như vậy, nhất định Tiêu Yên đang ở trên xe của ngài ấy.”

Phượng Húc không kịp suy nghĩ, lập tức quát: “Còn ngẩn người làm gì,
đuổi cho bản vương, thông báo trạm gác phía trước, chặn xe ngựa Ngũ
hoàng tử lại.”

Phượng Húc nhảy lên ngựa, dẫn người đuổi theo xe Lý Tiêu.

Bắt Tiêu Yên càng sớm càng tốt, hắn phong tỏa tất cả khu phố, mười
dặm đường dài, cưỡi tuấn mã chạy như bay, ngay cả bóng dáng dân chúng
cũng không kịp nhìn.

Lý Tiêu nghiến răng, liều mạng quất hồng mã, trên trán là những giọt mồ hôi to đùng nhưng y cũng không kịp lau.

Sau lưng là đoàn người ngựa của Duệ vương, đuổi sát mông rồi, chỉ cần chậm một chút sẽ bị hắn tóm chân.

Lý Tiêu lẩm bẩm: “Yên nhi muội muội, Ngũ ca không biết rốt cuộc kế
hoạch của muội như nào, nhưng… dụ Duệ vương đi, chắc có thể giúp muội
đôi chút nhỉ.”

Xe ngựa Lý Tiêu giống như phát điên, liều mạng lao về phía trước, duy trì khoảng cách với Phượng Húc.

Còn cách nhau vài mét, phía trước lại là khúc quanh, tốc độ xe ngựa cũng không dừng lại.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lý Tiêu chui ra khỏi xe ngựa, ngăn cản Phượng Húc đang muốn lên xe.“Duệ vương, dù gì bản điện hạ cũng là một hoàng tử, ngài lại ngang nhiên muốn lục soát xe ngựa, chẳng phải… quá thất lễ.”“Đúng là thất lễ, cho nên bản vương tự biết qua giờ Dậu sẽ đến trước mặt hoàng thượng chịu đòn nhận tội.”Buồn cười, loại người như Phượng Húc có thể biết hai chữ “thất lễ” viết như thế nào sao?Lý Tiêu chợt nhớ đến lời truyền đạt của Ngô Ứng Lâm: đối mặt với loại cặn bã như Duệ vương, tuyệt đối không nên giảng đạo lý với hắn, thời điểm bất đắc dĩ thì xử lý theo phương pháp bất đắc dĩ.Y cười với Duệ vương, trong mắt tràn ngập khôn khéo.“Này… thật ra cũng không cần chịu đòn nhận tội, việc gì phải làm lớn chuyện.” bởi vì lão tử sẽ không cho ngươi có cơ hội thất lễ.Ngay sau đó Lý Tiêu nhấc dây cương, một tay cầm roi ngựa hung hăng quất mông ngựa một cái.Chú ngựa tội nghiệp giật mình hoảng sợ lôi kéo xe ngựa cùng người đang hoan hỉ ngồi bên trong chạy như bay về phía trước, tốc độ thật là nhanh, chớp mắt đã khuất dạng.Đám người đi cùng Duệ vương, ai cũng không ngờ Lý Tiêu lại dùng chiêu này.Phượng Húc chửi bới: “Đáng chết…”Một thị vệ lên tiếng: “Vương gia, Ngũ điện hạ sợ ngài kiểm tra như vậy, nhất định Tiêu Yên đang ở trên xe của ngài ấy.”Phượng Húc không kịp suy nghĩ, lập tức quát: “Còn ngẩn người làm gì, đuổi cho bản vương, thông báo trạm gác phía trước, chặn xe ngựa Ngũ hoàng tử lại.”Phượng Húc nhảy lên ngựa, dẫn người đuổi theo xe Lý Tiêu.Bắt Tiêu Yên càng sớm càng tốt, hắn phong tỏa tất cả khu phố, mười dặm đường dài, cưỡi tuấn mã chạy như bay, ngay cả bóng dáng dân chúng cũng không kịp nhìn.Lý Tiêu nghiến răng, liều mạng quất hồng mã, trên trán là những giọt mồ hôi to đùng nhưng y cũng không kịp lau.Sau lưng là đoàn người ngựa của Duệ vương, đuổi sát mông rồi, chỉ cần chậm một chút sẽ bị hắn tóm chân.Lý Tiêu lẩm bẩm: “Yên nhi muội muội, Ngũ ca không biết rốt cuộc kế hoạch của muội như nào, nhưng… dụ Duệ vương đi, chắc có thể giúp muội đôi chút nhỉ.”Xe ngựa Lý Tiêu giống như phát điên, liều mạng lao về phía trước, duy trì khoảng cách với Phượng Húc.Còn cách nhau vài mét, phía trước lại là khúc quanh, tốc độ xe ngựa cũng không dừng lại.

Chương 244: Xe Ngựa Nào?