Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 248

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Phượng Húc liếc xéo một cái, coi như công nhận lời của y, đúng vậy, còn chưa gặp người nào nhanh nhẹn như nàng, lại còn tính toán tỉ mỉ, mưu trí, một nữ nhân giảo hoạt khôn ngoan.Rõ ràng chỉ mới hơn mười tuổi, những cô nương khác còn đang làm nũng trong lòng cha mẹ, riêng nàng, lại dám khiêu chiến hắn.“Ngài từ từ kiểm tra, bản điện hạ không phụng bồi.” Lý Tiêu vẫy tay với Phượng Húc, vội vàng đánh xe ngựa chạy vào cửa cung.Lúc này toàn bộ chú ý của Phượng Húc đều nằm trên xe của Mạc Đình Ca, hơi đầu mà để ý Lý Tiêu.Ngược lại, lúc này Mạc Đình Ca hoàn toàn phối hợp, ưu nhã hành lễ với Phượng Húc, quy củ đứng chắp tay ở bên cạnh, mặc kệ Phượng Húc kiểm tra xe, tuyệt không quan tâm mặt mũi.Chỉ có Mặc Nghiên tức giận trừng mắt nhìn: “Thiếu gia, bọn họ dựa vào cái gì mà dám kiểm tra xe ngựa của chúng ta.”Mạc Đình Ca cười nhưng không nói, ra vẻ không sao cả, điều này khiến Phượng Húc nghi ngờ, không biết y giả vờ bình tĩnh, hay thật sự không có gì.Hắn liếc xéo Mạc Đình Ca: “Ngươi không hề lo lắng?”Mạc Đình Ca lắc đầu, xòe quạt, rất thản nhiên nói: “Có gì để lo lắng đâu, không làm chuyện thất đức không sợ quỷ gõ cửa, tại hạ không làm gì sai, đương nhiên không lo lắng.”Rất nhanh đã kiểm tra xong xe ngựa, Ngụy Kỳ lắc đầu với Phượng Húc, trên xe không có một bóng người.Sắc mặt Phượng Húc hung ác nham hiểm, hắn không tin, nhất định Tiêu Yên ở trên xe: “Chiếc xe ngựa này của Mạc công tử thật vô dụng, chẳng thà phá làm củi, bổn vương sẽ tặng một chiếc tốt hơn.”Mạc Đình Ca tuyệt đối không tức giận, lại còn chắp tay thi lễ: “Đã vậy liền tạ ơn vương gia trước, tại hạ cũng cảm thấy nên đập bỏ chiếc xe ngựa này.”Theo lệnh của Duệ vương, một đám thị vệ như sói như hổ đập nát bét chiếc xe, đúng là chẳng có người, người đâu… đừng nói Tiêu Yên, một chút bụi cũng không thấy.Phượng Húc vung roi quất vào hai mảnh ván gỗ thành năm bảy miếng.Bỗng nhiên xoay người, ánh mắt ngoan lệ hung ác khóa chặt Mạc Đình Ca: “Tiêu Yên đang ở đâu?”Mạc Đình Ca nhún vai: “Còn có thể ở đâu, không có trên xe, vậy thì đi rồi.”“Đi? Đi đâu?”Mạc Đình Ca tốt bụng nhắc nhở: “Chẳng lẽ vương gia đã quên hai người các ngài đánh cuộc, đã qua giờ Dậu, đương nhiên là nàng vào cung…”

Phượng Húc liếc xéo một cái, coi như công nhận lời của y, đúng vậy,
còn chưa gặp người nào nhanh nhẹn như nàng, lại còn tính toán tỉ mỉ, mưu trí, một nữ nhân giảo hoạt khôn ngoan.

Rõ ràng chỉ mới hơn mười tuổi, những cô nương khác còn đang làm nũng trong lòng cha mẹ, riêng nàng, lại dám khiêu chiến hắn.

“Ngài từ từ kiểm tra, bản điện hạ không phụng bồi.” Lý Tiêu vẫy tay với Phượng Húc, vội vàng đánh xe ngựa chạy vào cửa cung.

Lúc này toàn bộ chú ý của Phượng Húc đều nằm trên xe của Mạc Đình Ca, hơi đầu mà để ý Lý Tiêu.

Ngược lại, lúc này Mạc Đình Ca hoàn toàn phối hợp, ưu nhã hành lễ với Phượng Húc, quy củ đứng chắp tay ở bên cạnh, mặc kệ Phượng Húc kiểm tra xe, tuyệt không quan tâm mặt mũi.

Chỉ có Mặc Nghiên tức giận trừng mắt nhìn: “Thiếu gia, bọn họ dựa vào cái gì mà dám kiểm tra xe ngựa của chúng ta.”

Mạc Đình Ca cười nhưng không nói, ra vẻ không sao cả, điều này khiến
Phượng Húc nghi ngờ, không biết y giả vờ bình tĩnh, hay thật sự không có gì.

Hắn liếc xéo Mạc Đình Ca: “Ngươi không hề lo lắng?”

Mạc Đình Ca lắc đầu, xòe quạt, rất thản nhiên nói: “Có gì để lo lắng
đâu, không làm chuyện thất đức không sợ quỷ gõ cửa, tại hạ không làm gì
sai, đương nhiên không lo lắng.”

Rất nhanh đã kiểm tra xong xe ngựa, Ngụy Kỳ lắc đầu với Phượng Húc, trên xe không có một bóng người.

Sắc mặt Phượng Húc hung ác nham hiểm, hắn không tin, nhất định Tiêu
Yên ở trên xe: “Chiếc xe ngựa này của Mạc công tử thật vô dụng, chẳng
thà phá làm củi, bổn vương sẽ tặng một chiếc tốt hơn.”

Mạc Đình Ca tuyệt đối không tức giận, lại còn chắp tay thi lễ: “Đã
vậy liền tạ ơn vương gia trước, tại hạ cũng cảm thấy nên đập bỏ chiếc xe ngựa này.”

Theo lệnh của Duệ vương, một đám thị vệ như sói như hổ đập nát bét
chiếc xe, đúng là chẳng có người, người đâu… đừng nói Tiêu Yên, một chút bụi cũng không thấy.

Phượng Húc vung roi quất vào hai mảnh ván gỗ thành năm bảy miếng.

Bỗng nhiên xoay người, ánh mắt ngoan lệ hung ác khóa chặt Mạc Đình Ca: “Tiêu Yên đang ở đâu?”

Mạc Đình Ca nhún vai: “Còn có thể ở đâu, không có trên xe, vậy thì đi rồi.”

“Đi? Đi đâu?”

Mạc Đình Ca tốt bụng nhắc nhở: “Chẳng lẽ vương gia đã quên hai người
các ngài đánh cuộc, đã qua giờ Dậu, đương nhiên là nàng vào cung…”

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Phượng Húc liếc xéo một cái, coi như công nhận lời của y, đúng vậy, còn chưa gặp người nào nhanh nhẹn như nàng, lại còn tính toán tỉ mỉ, mưu trí, một nữ nhân giảo hoạt khôn ngoan.Rõ ràng chỉ mới hơn mười tuổi, những cô nương khác còn đang làm nũng trong lòng cha mẹ, riêng nàng, lại dám khiêu chiến hắn.“Ngài từ từ kiểm tra, bản điện hạ không phụng bồi.” Lý Tiêu vẫy tay với Phượng Húc, vội vàng đánh xe ngựa chạy vào cửa cung.Lúc này toàn bộ chú ý của Phượng Húc đều nằm trên xe của Mạc Đình Ca, hơi đầu mà để ý Lý Tiêu.Ngược lại, lúc này Mạc Đình Ca hoàn toàn phối hợp, ưu nhã hành lễ với Phượng Húc, quy củ đứng chắp tay ở bên cạnh, mặc kệ Phượng Húc kiểm tra xe, tuyệt không quan tâm mặt mũi.Chỉ có Mặc Nghiên tức giận trừng mắt nhìn: “Thiếu gia, bọn họ dựa vào cái gì mà dám kiểm tra xe ngựa của chúng ta.”Mạc Đình Ca cười nhưng không nói, ra vẻ không sao cả, điều này khiến Phượng Húc nghi ngờ, không biết y giả vờ bình tĩnh, hay thật sự không có gì.Hắn liếc xéo Mạc Đình Ca: “Ngươi không hề lo lắng?”Mạc Đình Ca lắc đầu, xòe quạt, rất thản nhiên nói: “Có gì để lo lắng đâu, không làm chuyện thất đức không sợ quỷ gõ cửa, tại hạ không làm gì sai, đương nhiên không lo lắng.”Rất nhanh đã kiểm tra xong xe ngựa, Ngụy Kỳ lắc đầu với Phượng Húc, trên xe không có một bóng người.Sắc mặt Phượng Húc hung ác nham hiểm, hắn không tin, nhất định Tiêu Yên ở trên xe: “Chiếc xe ngựa này của Mạc công tử thật vô dụng, chẳng thà phá làm củi, bổn vương sẽ tặng một chiếc tốt hơn.”Mạc Đình Ca tuyệt đối không tức giận, lại còn chắp tay thi lễ: “Đã vậy liền tạ ơn vương gia trước, tại hạ cũng cảm thấy nên đập bỏ chiếc xe ngựa này.”Theo lệnh của Duệ vương, một đám thị vệ như sói như hổ đập nát bét chiếc xe, đúng là chẳng có người, người đâu… đừng nói Tiêu Yên, một chút bụi cũng không thấy.Phượng Húc vung roi quất vào hai mảnh ván gỗ thành năm bảy miếng.Bỗng nhiên xoay người, ánh mắt ngoan lệ hung ác khóa chặt Mạc Đình Ca: “Tiêu Yên đang ở đâu?”Mạc Đình Ca nhún vai: “Còn có thể ở đâu, không có trên xe, vậy thì đi rồi.”“Đi? Đi đâu?”Mạc Đình Ca tốt bụng nhắc nhở: “Chẳng lẽ vương gia đã quên hai người các ngài đánh cuộc, đã qua giờ Dậu, đương nhiên là nàng vào cung…”

Chương 248