Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 251
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nhưng Tiêu Yên lại không quan tâm những thứ này, có Mai quý phi ở đây, người ta nói một câu: Mấy ngày nay Yên nhi ở bên ngoài chịu không ít khổ cực, cần nghỉ ngơi thật tốt.Đám vợ bé kia không cam lòng, cũng chỉ có thể thất thiểu trở về.Ngày thứ ba sau khi hồi cung, Duệ vương tiến cung thỉnh tội.Đương nhiên cái này chỉ là hình thức, mấu chốt là hoàng đế – bức hôn.Sau khi thỉnh tội xong, Mai quý phi nói với Tiêu Yên, Yên nhi a, sau khi con hồi cung đều đợi ở Trường Xuân cung, hôm nay khí trời rất tốt, con nên ra Ngự hoa viên đi dạo đi.Vì vậy không lâu sau liền có màn này, trên cầu đá cẩm thạch, bên này một người bên kia một người.Bỏ qua ánh mắt đang công kích lẫn nhau của hai người, còn lại là tuấn nam mỹ nữ, y phục bồng bềnh, thật nên thơ.Tiêu Yên bị ánh mắt kia chém đến khiến toàn thân run rẩy, nàng cắn móng tay nghĩ, sao lại giống không phải oan gia không gặp mặt vậy, một cái hậu hoa viên bự chà bá, ngươi nói xem gặp ai không gặp, cư nhiên lại gặp hắn.Hay là chạy trốn nhỉ, nhưng không được, ni mã, đây là nội cung, nội cung đó, ngươi dám làm gì tỷ đây sao, sợ cái rắm a.Tiêu Yên ngẩng đầu, bước về phía trước, đàng hoàng hành lễ: “Dân nữ tham kiến Duệ vương điện hạ.”Phương Húc cũng không nói để cho Tiêu Yên đứng lên, cứ mặc kệ nàng nửa ngồi nửa đứng, không biết lấy từ đâu một cây trâm hoa, mắt phượng lấp lánh.“Bản vương có một thói quen, lúc trong lòng nghĩ đến ai, sẽ cầm lấy vật tùy thân của người ấy, đợi đến khi lột da hủy xác người đó, mới ném thứ kia đi.”Tiêu Yên rất tự nhiên đứng lên, giống như chưa từng nhìn thấy chiếc trâm kia, che miệng cười nói:“Cái thói quen này của vương gia thật không tốt, lúc nào cũng mang theo trâm hoa của cô nương nhà người ta ở bên người, người ngoài lại cho rằng ngài có tình sâu nghĩa nặng đối với cô ấy.”Đột nhiên Phượng Húc sáp lại đè đặt Tiêu Yên trên cầu đá, để nửa người nàng chới với giữa không trung, chỉ cần đẩy nhẹ một cái sẽ ngã xuống.Vuốt chiếc cổ của Tiêu Yên, ôn nhu cười nói: “Đúng vậy, tình cảm của bản vương đối với nàng thật sâu nặng, đến nỗi ước gì ăn sạch nàng xương cốt không còn, nuốt hết vào bụng.”
Nhưng Tiêu Yên lại không quan tâm những thứ này, có Mai quý phi ở
đây, người ta nói một câu: Mấy ngày nay Yên nhi ở bên ngoài chịu không
ít khổ cực, cần nghỉ ngơi thật tốt.
Đám vợ bé kia không cam lòng, cũng chỉ có thể thất thiểu trở về.
Ngày thứ ba sau khi hồi cung, Duệ vương tiến cung thỉnh tội.
Đương nhiên cái này chỉ là hình thức, mấu chốt là hoàng đế – bức hôn.
Sau khi thỉnh tội xong, Mai quý phi nói với Tiêu Yên, Yên nhi a, sau
khi con hồi cung đều đợi ở Trường Xuân cung, hôm nay khí trời rất tốt,
con nên ra Ngự hoa viên đi dạo đi.
Vì vậy không lâu sau liền có màn này, trên cầu đá cẩm thạch, bên này một người bên kia một người.
Bỏ qua ánh mắt đang công kích lẫn nhau của hai người, còn lại là tuấn nam mỹ nữ, y phục bồng bềnh, thật nên thơ.
Tiêu Yên bị ánh mắt kia chém đến khiến toàn thân run rẩy, nàng cắn
móng tay nghĩ, sao lại giống không phải oan gia không gặp mặt vậy, một
cái hậu hoa viên bự chà bá, ngươi nói xem gặp ai không gặp, cư nhiên lại gặp hắn.
Hay là chạy trốn nhỉ, nhưng không được, ni mã, đây là nội cung, nội cung đó, ngươi dám làm gì tỷ đây sao, sợ cái rắm a.
Tiêu Yên ngẩng đầu, bước về phía trước, đàng hoàng hành lễ: “Dân nữ tham kiến Duệ vương điện hạ.”
Phương Húc cũng không nói để cho Tiêu Yên đứng lên, cứ mặc kệ nàng
nửa ngồi nửa đứng, không biết lấy từ đâu một cây trâm hoa, mắt phượng
lấp lánh.
“Bản vương có một thói quen, lúc trong lòng nghĩ đến ai, sẽ cầm lấy
vật tùy thân của người ấy, đợi đến khi lột da hủy xác người đó, mới ném
thứ kia đi.”
Tiêu Yên rất tự nhiên đứng lên, giống như chưa từng nhìn thấy chiếc trâm kia, che miệng cười nói:
“Cái thói quen này của vương gia thật không tốt, lúc nào cũng mang
theo trâm hoa của cô nương nhà người ta ở bên người, người ngoài lại cho rằng ngài có tình sâu nghĩa nặng đối với cô ấy.”
Đột nhiên Phượng Húc sáp lại đè đặt Tiêu Yên trên cầu đá, để nửa
người nàng chới với giữa không trung, chỉ cần đẩy nhẹ một cái sẽ ngã
xuống.
Vuốt chiếc cổ của Tiêu Yên, ôn nhu cười nói: “Đúng vậy, tình cảm của
bản vương đối với nàng thật sâu nặng, đến nỗi ước gì ăn sạch nàng xương
cốt không còn, nuốt hết vào bụng.”
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Nhưng Tiêu Yên lại không quan tâm những thứ này, có Mai quý phi ở đây, người ta nói một câu: Mấy ngày nay Yên nhi ở bên ngoài chịu không ít khổ cực, cần nghỉ ngơi thật tốt.Đám vợ bé kia không cam lòng, cũng chỉ có thể thất thiểu trở về.Ngày thứ ba sau khi hồi cung, Duệ vương tiến cung thỉnh tội.Đương nhiên cái này chỉ là hình thức, mấu chốt là hoàng đế – bức hôn.Sau khi thỉnh tội xong, Mai quý phi nói với Tiêu Yên, Yên nhi a, sau khi con hồi cung đều đợi ở Trường Xuân cung, hôm nay khí trời rất tốt, con nên ra Ngự hoa viên đi dạo đi.Vì vậy không lâu sau liền có màn này, trên cầu đá cẩm thạch, bên này một người bên kia một người.Bỏ qua ánh mắt đang công kích lẫn nhau của hai người, còn lại là tuấn nam mỹ nữ, y phục bồng bềnh, thật nên thơ.Tiêu Yên bị ánh mắt kia chém đến khiến toàn thân run rẩy, nàng cắn móng tay nghĩ, sao lại giống không phải oan gia không gặp mặt vậy, một cái hậu hoa viên bự chà bá, ngươi nói xem gặp ai không gặp, cư nhiên lại gặp hắn.Hay là chạy trốn nhỉ, nhưng không được, ni mã, đây là nội cung, nội cung đó, ngươi dám làm gì tỷ đây sao, sợ cái rắm a.Tiêu Yên ngẩng đầu, bước về phía trước, đàng hoàng hành lễ: “Dân nữ tham kiến Duệ vương điện hạ.”Phương Húc cũng không nói để cho Tiêu Yên đứng lên, cứ mặc kệ nàng nửa ngồi nửa đứng, không biết lấy từ đâu một cây trâm hoa, mắt phượng lấp lánh.“Bản vương có một thói quen, lúc trong lòng nghĩ đến ai, sẽ cầm lấy vật tùy thân của người ấy, đợi đến khi lột da hủy xác người đó, mới ném thứ kia đi.”Tiêu Yên rất tự nhiên đứng lên, giống như chưa từng nhìn thấy chiếc trâm kia, che miệng cười nói:“Cái thói quen này của vương gia thật không tốt, lúc nào cũng mang theo trâm hoa của cô nương nhà người ta ở bên người, người ngoài lại cho rằng ngài có tình sâu nghĩa nặng đối với cô ấy.”Đột nhiên Phượng Húc sáp lại đè đặt Tiêu Yên trên cầu đá, để nửa người nàng chới với giữa không trung, chỉ cần đẩy nhẹ một cái sẽ ngã xuống.Vuốt chiếc cổ của Tiêu Yên, ôn nhu cười nói: “Đúng vậy, tình cảm của bản vương đối với nàng thật sâu nặng, đến nỗi ước gì ăn sạch nàng xương cốt không còn, nuốt hết vào bụng.”