Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 273: Ta Bảo Vệ Nàng

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lệnh Hồ Cẩm Y ngược lại lại phát huy tác dụng lớn, cậu học dáng vẻ Tiêu Yên, vỗ vỗ lưng nàng, nhỏ nhẹ: “Đừng sợ, không có gì đáng sợ cả, Yên Yên ta bảo vệ nàng.”Trong thế giới của cậu, chỉ toàn máu tươi gay mũi.Người cậu từng gặp, hầu hết đều trở thành thi thể trên tay chính cậu.Cho nên đối với Lệnh Hồ Cẩm Y, thi thể chẳng khác gì vật dụng thấy hằng ngày.Không biết có phải lời của Lệnh Hồ Cẩm Y có tác dụng hay không, Tiêu Yên từ từ bình tĩnh lại, nàng không thể sợ, nếu như lúc này nàng sợ, ai cứu Thúy Trúc đây?Nhịn xuống cơn buồn nôn, chậm rãi kiểm tra thi thể Ngưng nhi.Trên người Ngưng nhi, ngoại trừ ba chỗ trầy da rất nhẹ, cái gáy bị vết thương trí mạng, ngoài ra không còn gì.Thật sự là do ngã xuống tảng đá cứng mà mất mạng, chẳng lẽ lực đẩy của Thúy Trúc đúng lúc?Lệnh Hồ Cẩm Y không có hứng thú với thi thể, y chỉ hứng thú với Tiêu Yên.Cho nên từ đầu tới cuối Tiêu Yên xem thi thể, y nhìn Tiêu Yên.Thấy Tiêu Yên khi thì nhíu mày khi thì khó hiểu, giống như đang gặp phải vấn đề nan giải, “Sao thế?”Lúc này nàng cần người nói chuyện, cần người cho lời khuyên, nàng nắm chặt tay y:“Thúy Trúc nói lúc đó lực đẩy Ngưng nhi không lớn không thể khiến cô ta ngã, nhưng chẳng những cô ta ngã mà còn ngã trúng tảng đá, đã thế còn chết người, ngươi nói, đầu đụng vào tảng đá cần bao nhiêu sức lực mới vỡ sọ?”“Rất lớn.” Lệnh Hồ Cẩm Y trả lời, vừa không quên ăn vụng đậu hũ.Tiêu Yên đổ mồ hôi, chẳng phải nói thừa sao?“Lớn bao nhiêu?”“Thật sự rất lớn.” uhm, sao tay nàng lại mềm thế nhỉ, sờ thật thoải mái, ưm chỗ nào cũng thích, cả người đều mềm mại, người lại nóng rồi, bao giờ mới được về đây.Mặc dù Lệnh Hồ Cẩm Y nói không rõ ràng, nhưng lại khiến Tiêu Yên khẳng định, Thúy Trúc đẩy người không có chết.Cho dù lúc ấy thực sự đẩy ngã Ngưng nhi, có đụng phải đá cũng không mất mạng, hơn nữa Ngưng nhi to con hơn Thúy Trúc, không thể nào dễ dàng bị đẩy.

Lệnh Hồ Cẩm Y ngược lại lại phát huy tác dụng lớn, cậu học dáng vẻ
Tiêu Yên, vỗ vỗ lưng nàng, nhỏ nhẹ: “Đừng sợ, không có gì đáng sợ cả,
Yên Yên ta bảo vệ nàng.”

Trong thế giới của cậu, chỉ toàn máu tươi gay mũi.

Người cậu từng gặp, hầu hết đều trở thành thi thể trên tay chính cậu.

Cho nên đối với Lệnh Hồ Cẩm Y, thi thể chẳng khác gì vật dụng thấy hằng ngày.

Không biết có phải lời của Lệnh Hồ Cẩm Y có tác dụng hay không, Tiêu
Yên từ từ bình tĩnh lại, nàng không thể sợ, nếu như lúc này nàng sợ, ai
cứu Thúy Trúc đây?

Nhịn xuống cơn buồn nôn, chậm rãi kiểm tra thi thể Ngưng nhi.

Trên người Ngưng nhi, ngoại trừ ba chỗ trầy da rất nhẹ, cái gáy bị vết thương trí mạng, ngoài ra không còn gì.

Thật sự là do ngã xuống tảng đá cứng mà mất mạng, chẳng lẽ lực đẩy của Thúy Trúc đúng lúc?

Lệnh Hồ Cẩm Y không có hứng thú với thi thể, y chỉ hứng thú với Tiêu Yên.

Cho nên từ đầu tới cuối Tiêu Yên xem thi thể, y nhìn Tiêu Yên.

Thấy Tiêu Yên khi thì nhíu mày khi thì khó hiểu, giống như đang gặp phải vấn đề nan giải, “Sao thế?”

Lúc này nàng cần người nói chuyện, cần người cho lời khuyên, nàng nắm chặt tay y:

“Thúy Trúc nói lúc đó lực đẩy Ngưng nhi không lớn không thể khiến cô
ta ngã, nhưng chẳng những cô ta ngã mà còn ngã trúng tảng đá, đã thế còn chết người, ngươi nói, đầu đụng vào tảng đá cần bao nhiêu sức lực mới
vỡ sọ?”

“Rất lớn.” Lệnh Hồ Cẩm Y trả lời, vừa không quên ăn vụng đậu hũ.

Tiêu Yên đổ mồ hôi, chẳng phải nói thừa sao?

“Lớn bao nhiêu?”

“Thật sự rất lớn.” uhm, sao tay nàng lại mềm thế nhỉ, sờ thật thoải
mái, ưm chỗ nào cũng thích, cả người đều mềm mại, người lại nóng rồi,
bao giờ mới được về đây.

Mặc dù Lệnh Hồ Cẩm Y nói không rõ ràng, nhưng lại khiến Tiêu Yên khẳng định, Thúy Trúc đẩy người không có chết.

Cho dù lúc ấy thực sự đẩy ngã Ngưng nhi, có đụng phải đá cũng không
mất mạng, hơn nữa Ngưng nhi to con hơn Thúy Trúc, không thể nào dễ dàng
bị đẩy.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Lệnh Hồ Cẩm Y ngược lại lại phát huy tác dụng lớn, cậu học dáng vẻ Tiêu Yên, vỗ vỗ lưng nàng, nhỏ nhẹ: “Đừng sợ, không có gì đáng sợ cả, Yên Yên ta bảo vệ nàng.”Trong thế giới của cậu, chỉ toàn máu tươi gay mũi.Người cậu từng gặp, hầu hết đều trở thành thi thể trên tay chính cậu.Cho nên đối với Lệnh Hồ Cẩm Y, thi thể chẳng khác gì vật dụng thấy hằng ngày.Không biết có phải lời của Lệnh Hồ Cẩm Y có tác dụng hay không, Tiêu Yên từ từ bình tĩnh lại, nàng không thể sợ, nếu như lúc này nàng sợ, ai cứu Thúy Trúc đây?Nhịn xuống cơn buồn nôn, chậm rãi kiểm tra thi thể Ngưng nhi.Trên người Ngưng nhi, ngoại trừ ba chỗ trầy da rất nhẹ, cái gáy bị vết thương trí mạng, ngoài ra không còn gì.Thật sự là do ngã xuống tảng đá cứng mà mất mạng, chẳng lẽ lực đẩy của Thúy Trúc đúng lúc?Lệnh Hồ Cẩm Y không có hứng thú với thi thể, y chỉ hứng thú với Tiêu Yên.Cho nên từ đầu tới cuối Tiêu Yên xem thi thể, y nhìn Tiêu Yên.Thấy Tiêu Yên khi thì nhíu mày khi thì khó hiểu, giống như đang gặp phải vấn đề nan giải, “Sao thế?”Lúc này nàng cần người nói chuyện, cần người cho lời khuyên, nàng nắm chặt tay y:“Thúy Trúc nói lúc đó lực đẩy Ngưng nhi không lớn không thể khiến cô ta ngã, nhưng chẳng những cô ta ngã mà còn ngã trúng tảng đá, đã thế còn chết người, ngươi nói, đầu đụng vào tảng đá cần bao nhiêu sức lực mới vỡ sọ?”“Rất lớn.” Lệnh Hồ Cẩm Y trả lời, vừa không quên ăn vụng đậu hũ.Tiêu Yên đổ mồ hôi, chẳng phải nói thừa sao?“Lớn bao nhiêu?”“Thật sự rất lớn.” uhm, sao tay nàng lại mềm thế nhỉ, sờ thật thoải mái, ưm chỗ nào cũng thích, cả người đều mềm mại, người lại nóng rồi, bao giờ mới được về đây.Mặc dù Lệnh Hồ Cẩm Y nói không rõ ràng, nhưng lại khiến Tiêu Yên khẳng định, Thúy Trúc đẩy người không có chết.Cho dù lúc ấy thực sự đẩy ngã Ngưng nhi, có đụng phải đá cũng không mất mạng, hơn nữa Ngưng nhi to con hơn Thúy Trúc, không thể nào dễ dàng bị đẩy.

Chương 273: Ta Bảo Vệ Nàng