Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 294: Trốn Khỏi Mật Thất

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Cánh tay Tiêu Yên bắt đầu phát run, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.Phía sau vượn người là một đám nam nhân, hình dáng khác nhau, vẻ mặt đều hung dữ, xa lạ, ánh mắt nhìn nàng không hề có chút thiện cảm nào.Mấy nam nhân đằng xa không biết đang bàn điều gì.Một gã mặt sẹo bước tới, ánh mắt dâm tà quét nhìn Tiêu Yên từ trên xuống dưới, như thể nàng không mặc y phục.Bàn tay duỗi ra nắm mặt nàng: “Tiểu nữu nhi lớn lên thật xinh đẹp, lão tử nhìn mà toàn thân ngứa ngáy, chẳng trách khiến hắn nhớ mãi không buông, không nên đưa ngươi về.”Tiêu Yên còn chưa kịp nghĩ hắn trong miệng tên này là ai, bởi khi kẻ này lại gần, nàng nghe mùi máu tươi nồng nặc.Hơn nữa trước đó ngồi trên xe lắc lư còn chưa có hồi phục, lại bị mùi vị này át chế, nàng đành há miệng nôn.Thật không khéo cho kẻ kia, cứ vậy bị nàng nôn lên người.Cho dù là mỹ nhân, thì uế vật nôn ra cũng chẳng dễ ngửi hơn so với người khác chút nào.Vừa chua lại vừa hôi làm cho vết sẹo trên mặt hắn không ngừng run rẩy, ánh mắt d*m d*c nhìn Tiêu Yên biến thành tức giận.Bàn tay to giống như tấm phản giáng lên mặt nàng.Tiêu Yên từng bị tát, cũng từng bị đánh, nhưng sức của tên mặt sẹo quá lớn, nàng bị đánh quỳ rạp trên mặt đất, nửa ngày vẫn không thể nhúc nhích.Trên mặt bỏng rát như bị lửa đốt, đau đến chết lặng, lỗ tai lùng bùng không nghe rõ, khóe miệng chảy ra tơ máu, mùi vị mặn chát khiến nàng nôn tiếp.Vượn người tiến lên ngăn cản mặt sẹo đang muốn đánh tiếp: “Được rồi, gương mặt nàng ta rất có giá, nếu ngươi muốn tìm nữ nhân, đến thanh lâu là được, hiện tại mau chóng lên thuyền, nếu bị Duệ vương tìm được thì rắc rối.”Lúc này Tiêu Yên mơ hồ nghe được vài câu, ví như “Duệ vương”.Bọn chúng biết nàng là vị hôn thể của Phượng Húc, vậy mà dám bắt người giữa ban ngày ban mặt, làm sao chúng biết hôm nay nàng rời hoàng cung?Đám người kia là ai?Tên mặt sẹo phun nước miếng, hùng hổ chửi bới: “Khốn khiếp, thật cmn mất hứng.”

Cánh tay Tiêu Yên bắt đầu phát run, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Phía sau vượn người là một đám nam nhân, hình dáng khác nhau, vẻ mặt
đều hung dữ, xa lạ, ánh mắt nhìn nàng không hề có chút thiện cảm nào.

Mấy nam nhân đằng xa không biết đang bàn điều gì.

Một gã mặt sẹo bước tới, ánh mắt dâm tà quét nhìn Tiêu Yên từ trên xuống dưới, như thể nàng không mặc y phục.

Bàn tay duỗi ra nắm mặt nàng: “Tiểu nữu nhi lớn lên thật xinh đẹp,
lão tử nhìn mà toàn thân ngứa ngáy, chẳng trách khiến hắn nhớ mãi không
buông, không nên đưa ngươi về.”

Tiêu Yên còn chưa kịp nghĩ hắn trong miệng tên này là ai, bởi khi kẻ này lại gần, nàng nghe mùi máu tươi nồng nặc.

Hơn nữa trước đó ngồi trên xe lắc lư còn chưa có hồi phục, lại bị mùi vị này át chế, nàng đành há miệng nôn.

Thật không khéo cho kẻ kia, cứ vậy bị nàng nôn lên người.

Cho dù là mỹ nhân, thì uế vật nôn ra cũng chẳng dễ ngửi hơn so với người khác chút nào.

Vừa chua lại vừa hôi làm cho vết sẹo trên mặt hắn không ngừng run rẩy, ánh mắt d*m d*c nhìn Tiêu Yên biến thành tức giận.

Bàn tay to giống như tấm phản giáng lên mặt nàng.

Tiêu Yên từng bị tát, cũng từng bị đánh, nhưng sức của tên mặt sẹo
quá lớn, nàng bị đánh quỳ rạp trên mặt đất, nửa ngày vẫn không thể nhúc
nhích.

Trên mặt bỏng rát như bị lửa đốt, đau đến chết lặng, lỗ tai lùng bùng không nghe rõ, khóe miệng chảy ra tơ máu, mùi vị mặn chát khiến nàng
nôn tiếp.

Vượn người tiến lên ngăn cản mặt sẹo đang muốn đánh tiếp: “Được rồi, gương mặt nàng ta rất có giá, nếu ngươi muốn tìm nữ nhân, đến thanh lâu là được, hiện tại mau chóng lên thuyền, nếu bị Duệ vương tìm được thì
rắc rối.”

Lúc này Tiêu Yên mơ hồ nghe được vài câu, ví như “Duệ vương”.

Bọn chúng biết nàng là vị hôn thể của Phượng Húc, vậy mà dám bắt
người giữa ban ngày ban mặt, làm sao chúng biết hôm nay nàng rời hoàng
cung?

Đám người kia là ai?

Tên mặt sẹo phun nước miếng, hùng hổ chửi bới: “Khốn khiếp, thật cmn mất hứng.”

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Cánh tay Tiêu Yên bắt đầu phát run, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.Phía sau vượn người là một đám nam nhân, hình dáng khác nhau, vẻ mặt đều hung dữ, xa lạ, ánh mắt nhìn nàng không hề có chút thiện cảm nào.Mấy nam nhân đằng xa không biết đang bàn điều gì.Một gã mặt sẹo bước tới, ánh mắt dâm tà quét nhìn Tiêu Yên từ trên xuống dưới, như thể nàng không mặc y phục.Bàn tay duỗi ra nắm mặt nàng: “Tiểu nữu nhi lớn lên thật xinh đẹp, lão tử nhìn mà toàn thân ngứa ngáy, chẳng trách khiến hắn nhớ mãi không buông, không nên đưa ngươi về.”Tiêu Yên còn chưa kịp nghĩ hắn trong miệng tên này là ai, bởi khi kẻ này lại gần, nàng nghe mùi máu tươi nồng nặc.Hơn nữa trước đó ngồi trên xe lắc lư còn chưa có hồi phục, lại bị mùi vị này át chế, nàng đành há miệng nôn.Thật không khéo cho kẻ kia, cứ vậy bị nàng nôn lên người.Cho dù là mỹ nhân, thì uế vật nôn ra cũng chẳng dễ ngửi hơn so với người khác chút nào.Vừa chua lại vừa hôi làm cho vết sẹo trên mặt hắn không ngừng run rẩy, ánh mắt d*m d*c nhìn Tiêu Yên biến thành tức giận.Bàn tay to giống như tấm phản giáng lên mặt nàng.Tiêu Yên từng bị tát, cũng từng bị đánh, nhưng sức của tên mặt sẹo quá lớn, nàng bị đánh quỳ rạp trên mặt đất, nửa ngày vẫn không thể nhúc nhích.Trên mặt bỏng rát như bị lửa đốt, đau đến chết lặng, lỗ tai lùng bùng không nghe rõ, khóe miệng chảy ra tơ máu, mùi vị mặn chát khiến nàng nôn tiếp.Vượn người tiến lên ngăn cản mặt sẹo đang muốn đánh tiếp: “Được rồi, gương mặt nàng ta rất có giá, nếu ngươi muốn tìm nữ nhân, đến thanh lâu là được, hiện tại mau chóng lên thuyền, nếu bị Duệ vương tìm được thì rắc rối.”Lúc này Tiêu Yên mơ hồ nghe được vài câu, ví như “Duệ vương”.Bọn chúng biết nàng là vị hôn thể của Phượng Húc, vậy mà dám bắt người giữa ban ngày ban mặt, làm sao chúng biết hôm nay nàng rời hoàng cung?Đám người kia là ai?Tên mặt sẹo phun nước miếng, hùng hổ chửi bới: “Khốn khiếp, thật cmn mất hứng.”

Chương 294: Trốn Khỏi Mật Thất