Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 299: Câu Hồn Đoạt Mệnh
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên nhìn hai tì nữ lớn lên xinh đẹp như vậy, chắc hẳn chủ nhân càng mỹ lệ hơn.Quả nhiên không sai, chiếc rèn trân châu nhanh chóng vén lên, đó là một công tử bạch y phiêu dật.Tiêu Yên nhìn qua màn mỏng, nhìn tướng mạo y từ xa xa mà ngẩn người.Nam nhân này có một đôi mắt phượng đào hoa câu hồn người, nghiêng đầu thùy mị (?), dưới khóe mắt trái là nốt ruồi diễm lệ, một tiếng cười phong tình quyến rũ, tiếng tiếp theo câu hồn đoạt mệnh. [ mợ tg đang tả nữ hay nam vậy trời!]Chỉ vì đôi mắt này, thậm chí Tiêu Yên quên luôn gương mặt xinh đẹp kia.Toàn thân nam nhân này lộ ra vẻ Quyến Rũ, nếu người không có định lực mạnh, liếc mắt nhìn cũng đủ rụng rời xương cốt.Thế mà lại không khiến người ta khó chịu, Tiêu Yên cắn môi nghĩ, nam nhân này không tầm thường chút nào, nhất định là đóng vai ác.Tay y rất đẹp, nõn nà như ngọc, ngón tay như được mài dũa thon thả, móng tay chăm sóc tỉ mỉ.Đầu móng tay ở dưới ánh mặt trời lộ ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, mặc dù nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng Tiêu Yên biết, mắt đẹp, ngay cả điểm nhỏ này cũng đẹp.Nàng đoán không sai, nam nhân này rất giỏi về dùng độc, hơn nữa còn là cao thủ dùng độc.Nếu chưa gặp những tuyệt sắc mỹ nam Lệnh Hồ Cẩm Y, Phượng Húc, Mạc Đình Ca, Lý Tiêu. Thì lúc nhìn thấy vị cực phẩm này nhất định sẽ nhìn đến ngây ngẩn, chẳng qua lúc này đáy lòng nàng cũng chẳng tĩnh lặng chút nào “Đẹp a…. thật là đẹp!” rồi sau đó yên tĩnh.Tỷ hiện tại làm gì rảnh rỗi xem mỹ nam, mạng nhỏ còn đang ở trong tay người khác đây, nghĩ tới chủ mưu sau màn, còn phải báo thù, rồi chạy trối chết.Ánh mắt xung quanh nóng bỏng, có lẽ vị công tử kia đã quen, không khó chịu chút nào.Lại có lẽ do Tiêu Yên quá mức bĩnh tĩnh lạnh nhạt, khiến vị công tử kia nhìn nàng một lát.Cái nhìn này khiến tên mặt sẹo cảnh giác, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, giống như sợ nàng làm ra hành động cầu cứu.Tiêu Yên trợn mắt, nàng đâu có bệnh hả, cho dù muốn kêu cứu cũng không kêu với người mới gặp lần đầu, à à… lần trước nàng vừa gặp Trần Đại lần đầu tiên đã cầu cứu.Chẳng qua, Trần Đại đâu có giống nam nhân này, người ta là nông phu thuần hậu, không có tâm địa xấu xa.
Tiêu Yên nhìn hai tì nữ lớn lên xinh đẹp như vậy, chắc hẳn chủ nhân càng mỹ lệ hơn.
Quả nhiên không sai, chiếc rèn trân châu nhanh chóng vén lên, đó là một công tử bạch y phiêu dật.
Tiêu Yên nhìn qua màn mỏng, nhìn tướng mạo y từ xa xa mà ngẩn người.
Nam nhân này có một đôi mắt phượng đào hoa câu hồn người, nghiêng đầu thùy mị (?), dưới khóe mắt trái là nốt ruồi diễm lệ, một tiếng cười
phong tình quyến rũ, tiếng tiếp theo câu hồn đoạt mệnh. [ mợ tg đang tả
nữ hay nam vậy trời!]
Chỉ vì đôi mắt này, thậm chí Tiêu Yên quên luôn gương mặt xinh đẹp kia.
Toàn thân nam nhân này lộ ra vẻ Quyến Rũ, nếu người không có định lực mạnh, liếc mắt nhìn cũng đủ rụng rời xương cốt.
Thế mà lại không khiến người ta khó chịu, Tiêu Yên cắn môi nghĩ, nam
nhân này không tầm thường chút nào, nhất định là đóng vai ác.
Tay y rất đẹp, nõn nà như ngọc, ngón tay như được mài dũa thon thả, móng tay chăm sóc tỉ mỉ.
Đầu móng tay ở dưới ánh mặt trời lộ ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt,
mặc dù nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng Tiêu Yên biết, mắt đẹp, ngay cả điểm nhỏ này cũng đẹp.
Nàng đoán không sai, nam nhân này rất giỏi về dùng độc, hơn nữa còn là cao thủ dùng độc.
Nếu chưa gặp những tuyệt sắc mỹ nam Lệnh Hồ Cẩm Y, Phượng Húc, Mạc
Đình Ca, Lý Tiêu. Thì lúc nhìn thấy vị cực phẩm này nhất định sẽ nhìn
đến ngây ngẩn, chẳng qua lúc này đáy lòng nàng cũng chẳng tĩnh lặng chút nào “Đẹp a…. thật là đẹp!” rồi sau đó yên tĩnh.
Tỷ hiện tại làm gì rảnh rỗi xem mỹ nam, mạng nhỏ còn đang ở trong tay người khác đây, nghĩ tới chủ mưu sau màn, còn phải báo thù, rồi chạy
trối chết.
Ánh mắt xung quanh nóng bỏng, có lẽ vị công tử kia đã quen, không khó chịu chút nào.
Lại có lẽ do Tiêu Yên quá mức bĩnh tĩnh lạnh nhạt, khiến vị công tử kia nhìn nàng một lát.
Cái nhìn này khiến tên mặt sẹo cảnh giác, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, giống như sợ nàng làm ra hành động cầu cứu.
Tiêu Yên trợn mắt, nàng đâu có bệnh hả, cho dù muốn kêu cứu cũng
không kêu với người mới gặp lần đầu, à à… lần trước nàng vừa gặp Trần
Đại lần đầu tiên đã cầu cứu.
Chẳng qua, Trần Đại đâu có giống nam nhân này, người ta là nông phu thuần hậu, không có tâm địa xấu xa.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Tiêu Yên nhìn hai tì nữ lớn lên xinh đẹp như vậy, chắc hẳn chủ nhân càng mỹ lệ hơn.Quả nhiên không sai, chiếc rèn trân châu nhanh chóng vén lên, đó là một công tử bạch y phiêu dật.Tiêu Yên nhìn qua màn mỏng, nhìn tướng mạo y từ xa xa mà ngẩn người.Nam nhân này có một đôi mắt phượng đào hoa câu hồn người, nghiêng đầu thùy mị (?), dưới khóe mắt trái là nốt ruồi diễm lệ, một tiếng cười phong tình quyến rũ, tiếng tiếp theo câu hồn đoạt mệnh. [ mợ tg đang tả nữ hay nam vậy trời!]Chỉ vì đôi mắt này, thậm chí Tiêu Yên quên luôn gương mặt xinh đẹp kia.Toàn thân nam nhân này lộ ra vẻ Quyến Rũ, nếu người không có định lực mạnh, liếc mắt nhìn cũng đủ rụng rời xương cốt.Thế mà lại không khiến người ta khó chịu, Tiêu Yên cắn môi nghĩ, nam nhân này không tầm thường chút nào, nhất định là đóng vai ác.Tay y rất đẹp, nõn nà như ngọc, ngón tay như được mài dũa thon thả, móng tay chăm sóc tỉ mỉ.Đầu móng tay ở dưới ánh mặt trời lộ ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, mặc dù nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng Tiêu Yên biết, mắt đẹp, ngay cả điểm nhỏ này cũng đẹp.Nàng đoán không sai, nam nhân này rất giỏi về dùng độc, hơn nữa còn là cao thủ dùng độc.Nếu chưa gặp những tuyệt sắc mỹ nam Lệnh Hồ Cẩm Y, Phượng Húc, Mạc Đình Ca, Lý Tiêu. Thì lúc nhìn thấy vị cực phẩm này nhất định sẽ nhìn đến ngây ngẩn, chẳng qua lúc này đáy lòng nàng cũng chẳng tĩnh lặng chút nào “Đẹp a…. thật là đẹp!” rồi sau đó yên tĩnh.Tỷ hiện tại làm gì rảnh rỗi xem mỹ nam, mạng nhỏ còn đang ở trong tay người khác đây, nghĩ tới chủ mưu sau màn, còn phải báo thù, rồi chạy trối chết.Ánh mắt xung quanh nóng bỏng, có lẽ vị công tử kia đã quen, không khó chịu chút nào.Lại có lẽ do Tiêu Yên quá mức bĩnh tĩnh lạnh nhạt, khiến vị công tử kia nhìn nàng một lát.Cái nhìn này khiến tên mặt sẹo cảnh giác, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Yên, giống như sợ nàng làm ra hành động cầu cứu.Tiêu Yên trợn mắt, nàng đâu có bệnh hả, cho dù muốn kêu cứu cũng không kêu với người mới gặp lần đầu, à à… lần trước nàng vừa gặp Trần Đại lần đầu tiên đã cầu cứu.Chẳng qua, Trần Đại đâu có giống nam nhân này, người ta là nông phu thuần hậu, không có tâm địa xấu xa.