“Haiz” Một thanh niên vừa đi trên đường vừa thở dài. Thanh niên mặt mũi sáng sủa, quần áo chỉnh tề. Tuy không gọi là đẹp giai như kiểu mấy thần tượng xứ Hàn của các cô gái thời nay, nhưng cũng được tính là mặt mũi sáng sủa nam tính. Thanh niên tên gọi Giang Minh, hai mươi lăm tuổi, là một nhân viên quèn của công ty chứng khoán Đại Lôi. Đại Lôi vốn là một công ty chứng khoán khá có danh tiếng trên thị trường chứng khoán. Nhưng một năm gần đây, Đại Lôi bị một đối thủ không rõ trực tiếp chèn ép, cộng thêm chứng khoán xuống dốc khiến cho ban lãnh đạo công ty quyết định chạy dài. Sau khi tẩu tán hết mức có thể, Đại Lôi tuyên bố phá sản. Dĩ nhiên là những nhân viên cấp dưới cùng như Giang Minh đều không tránh khỏi số phận bị thất nghiệp mà không hề có một đồng trợ cấp nào. “Tháng này chỉ còn vài nghìn, sống sao đây?” Giang Minh ngẩng lên nhìn trời. Tiết trời mùa đông lạnh lẽo càng làm cho lòng người nẫu ruột. Giang Minh vốn là trẻ mồ côi. Sau khi đỗ đại học, hắn tự thân một mình vừa học vừa…
Chương 6: Gặp Chung Linh
Võ Hiệp Tiêu Dao LụcTác giả: grandholyTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Võng Du“Haiz” Một thanh niên vừa đi trên đường vừa thở dài. Thanh niên mặt mũi sáng sủa, quần áo chỉnh tề. Tuy không gọi là đẹp giai như kiểu mấy thần tượng xứ Hàn của các cô gái thời nay, nhưng cũng được tính là mặt mũi sáng sủa nam tính. Thanh niên tên gọi Giang Minh, hai mươi lăm tuổi, là một nhân viên quèn của công ty chứng khoán Đại Lôi. Đại Lôi vốn là một công ty chứng khoán khá có danh tiếng trên thị trường chứng khoán. Nhưng một năm gần đây, Đại Lôi bị một đối thủ không rõ trực tiếp chèn ép, cộng thêm chứng khoán xuống dốc khiến cho ban lãnh đạo công ty quyết định chạy dài. Sau khi tẩu tán hết mức có thể, Đại Lôi tuyên bố phá sản. Dĩ nhiên là những nhân viên cấp dưới cùng như Giang Minh đều không tránh khỏi số phận bị thất nghiệp mà không hề có một đồng trợ cấp nào. “Tháng này chỉ còn vài nghìn, sống sao đây?” Giang Minh ngẩng lên nhìn trời. Tiết trời mùa đông lạnh lẽo càng làm cho lòng người nẫu ruột. Giang Minh vốn là trẻ mồ côi. Sau khi đỗ đại học, hắn tự thân một mình vừa học vừa… “Hai người tôn tính đại danh là gì?”“Thiên cơ bất khả lộ” Chung Linh đáp, còn Giang Minh chỉ ngồi cười cười nhìn xuống.Tả Tử Mục lửa giận bừng bừng nhưng cố nén không để phát tác nói:“Thế thì lệnh tôn là ai? Tôn sư là vị nào thế?”“Ngươi hỏi ai?” Giang Minh bỗng mở miệng.“Ta hỏi hai người các ngươi” Tả Tử Mục vẫn cố đè nén.“Ta không môn không phái, nàng, ta không biết” Giang Minh nói xong quay sang Chung Linh mỉm cười.Chung Linh đỏ mặt, cúi đầu xuống nói:“Nếu… Nếu ngươi muốn biết ta sẽ cho ngươi biết.”Nhìn hai người nói chuyện như chỗ không người, Tả Tử Mục càng thêm giận dữ, hắn quát lên:“Xin mời hai người xuống dưới này nói chuyện.”Giang Minh cau mày lạnh lùng liếc Tả Tử Mục, sau đó nhảy xuống nói:“Ngươi có gì muốn nói cứ trực tiếp nói đi”Chung Linh thấy Giang Minh nhảy xuống cũng nhảy xuống theo.“Hai người là người của Thần Nông Bang?” Tả Tử Mục dùng giọng bề trên hỏi Giang Minh và Chung Linh.“Không phải” Giang Minh chưa kịp nói gì, Chung Linh đã nói.“Các ngươi bây giờ không thể xuống núi được, Thần Nông Bang nói bất cứ ai xuống núi đều bị giết” Tả Tử Mục nói.“Bọn họ không giết ta đâu, Thần Nông Bang chỉ giết người của Vô Lượng Kiếm thôi. Ta đi trên đường nghe thấy tin tức đó bèn tới đây xem trò giết người cho vui. Lão già râu dài kia, kiếm pháp của các ông không đến nỗi dở, có điều không biết sử dụng độc dược nên không đánh lại Thần Nông Bang đâu.” Chung Linh cười nói.
“Hai người tôn tính đại danh là gì?”
“Thiên cơ bất khả lộ” Chung Linh đáp, còn Giang Minh chỉ ngồi cười cười nhìn xuống.
Tả Tử Mục lửa giận bừng bừng nhưng cố nén không để phát tác nói:
“Thế thì lệnh tôn là ai? Tôn sư là vị nào thế?”
“Ngươi hỏi ai?” Giang Minh bỗng mở miệng.
“Ta hỏi hai người các ngươi” Tả Tử Mục vẫn cố đè nén.
“Ta không môn không phái, nàng, ta không biết” Giang Minh nói xong quay sang Chung Linh mỉm cười.
Chung Linh đỏ mặt, cúi đầu xuống nói:
“Nếu… Nếu ngươi muốn biết ta sẽ cho ngươi biết.”
Nhìn hai người nói chuyện như chỗ không người, Tả Tử Mục càng thêm giận dữ, hắn quát lên:
“Xin mời hai người xuống dưới này nói chuyện.”
Giang Minh cau mày lạnh lùng liếc Tả Tử Mục, sau đó nhảy xuống nói:
“Ngươi có gì muốn nói cứ trực tiếp nói đi”
Chung Linh thấy Giang Minh nhảy xuống cũng nhảy xuống theo.
“Hai người là người của Thần Nông Bang?” Tả Tử Mục dùng giọng bề trên hỏi Giang Minh và Chung Linh.
“Không phải” Giang Minh chưa kịp nói gì, Chung Linh đã nói.
“Các ngươi bây giờ không thể xuống núi được, Thần Nông Bang nói bất cứ ai xuống núi đều bị giết” Tả Tử Mục nói.
“Bọn họ không giết ta đâu, Thần Nông Bang chỉ giết người của Vô Lượng Kiếm thôi. Ta đi trên đường nghe thấy tin tức đó bèn tới đây xem trò giết người cho vui. Lão già râu dài kia, kiếm pháp của các ông không đến nỗi dở, có điều không biết sử dụng độc dược nên không đánh lại Thần Nông Bang đâu.” Chung Linh cười nói.
Võ Hiệp Tiêu Dao LụcTác giả: grandholyTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Võng Du“Haiz” Một thanh niên vừa đi trên đường vừa thở dài. Thanh niên mặt mũi sáng sủa, quần áo chỉnh tề. Tuy không gọi là đẹp giai như kiểu mấy thần tượng xứ Hàn của các cô gái thời nay, nhưng cũng được tính là mặt mũi sáng sủa nam tính. Thanh niên tên gọi Giang Minh, hai mươi lăm tuổi, là một nhân viên quèn của công ty chứng khoán Đại Lôi. Đại Lôi vốn là một công ty chứng khoán khá có danh tiếng trên thị trường chứng khoán. Nhưng một năm gần đây, Đại Lôi bị một đối thủ không rõ trực tiếp chèn ép, cộng thêm chứng khoán xuống dốc khiến cho ban lãnh đạo công ty quyết định chạy dài. Sau khi tẩu tán hết mức có thể, Đại Lôi tuyên bố phá sản. Dĩ nhiên là những nhân viên cấp dưới cùng như Giang Minh đều không tránh khỏi số phận bị thất nghiệp mà không hề có một đồng trợ cấp nào. “Tháng này chỉ còn vài nghìn, sống sao đây?” Giang Minh ngẩng lên nhìn trời. Tiết trời mùa đông lạnh lẽo càng làm cho lòng người nẫu ruột. Giang Minh vốn là trẻ mồ côi. Sau khi đỗ đại học, hắn tự thân một mình vừa học vừa… “Hai người tôn tính đại danh là gì?”“Thiên cơ bất khả lộ” Chung Linh đáp, còn Giang Minh chỉ ngồi cười cười nhìn xuống.Tả Tử Mục lửa giận bừng bừng nhưng cố nén không để phát tác nói:“Thế thì lệnh tôn là ai? Tôn sư là vị nào thế?”“Ngươi hỏi ai?” Giang Minh bỗng mở miệng.“Ta hỏi hai người các ngươi” Tả Tử Mục vẫn cố đè nén.“Ta không môn không phái, nàng, ta không biết” Giang Minh nói xong quay sang Chung Linh mỉm cười.Chung Linh đỏ mặt, cúi đầu xuống nói:“Nếu… Nếu ngươi muốn biết ta sẽ cho ngươi biết.”Nhìn hai người nói chuyện như chỗ không người, Tả Tử Mục càng thêm giận dữ, hắn quát lên:“Xin mời hai người xuống dưới này nói chuyện.”Giang Minh cau mày lạnh lùng liếc Tả Tử Mục, sau đó nhảy xuống nói:“Ngươi có gì muốn nói cứ trực tiếp nói đi”Chung Linh thấy Giang Minh nhảy xuống cũng nhảy xuống theo.“Hai người là người của Thần Nông Bang?” Tả Tử Mục dùng giọng bề trên hỏi Giang Minh và Chung Linh.“Không phải” Giang Minh chưa kịp nói gì, Chung Linh đã nói.“Các ngươi bây giờ không thể xuống núi được, Thần Nông Bang nói bất cứ ai xuống núi đều bị giết” Tả Tử Mục nói.“Bọn họ không giết ta đâu, Thần Nông Bang chỉ giết người của Vô Lượng Kiếm thôi. Ta đi trên đường nghe thấy tin tức đó bèn tới đây xem trò giết người cho vui. Lão già râu dài kia, kiếm pháp của các ông không đến nỗi dở, có điều không biết sử dụng độc dược nên không đánh lại Thần Nông Bang đâu.” Chung Linh cười nói.