Tác giả:

“…..” Trong bóng tối mơ hồ, một thiếu niên mặt mũi khá tuấn tú đang nằm bất động không biết sống chết, mà thực tế là chết rồi. “Ưm… m..mình bị gì vậy nè ???” Thiếu niên ngồi dậy nhìn xung quanh mình không khỏi cảm khái nói. “… Oách, đau đau.” Cậu chạm vào đầu mình bỗng dưng xuất hiện cảm giác nhói ở đầu. “Haizz… chắc là chết mất rồi, tỉ lệ sống đâu có cao khi bị xe tông cơ chứ.” Thiếu niên dường như nhớ ra cái gì sau đó thở dài. Trước khi thiếu niên qua đời. Sáng sớm tinh mơ, trong một thành phố đông đúc tấp nập người qua lại, cậu thiếu niên khoác trên mình bộ đồng học sinh bình thường, áo trắng sơ-mi quần tây xanh đen, mà kì nghỉ hè sắp tới và thời tiết càng ngày càng gay gắt. “Haizz… nóng quá.” Thiếu niên chịu đựng cơn nóng hành hạ mình mà cảm thán. “Ôi, Phi Linh.” Một giọng nói trong trẻo cất lên hướng về chàng thiếu niên. Cậu trai trẻ này tên Phi Linh. “Ô, Eri cậu làm gì thế không đến trường à ?” Phi Linh quay lại, một cô gái với mái tóc dài ngang lưng, làn da trắng nõn, khuôn mặt…

Chương 133: Mộng

Thần Tiên Đạo Hệ ThốngTác giả: Tiến ĐạtTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không“…..” Trong bóng tối mơ hồ, một thiếu niên mặt mũi khá tuấn tú đang nằm bất động không biết sống chết, mà thực tế là chết rồi. “Ưm… m..mình bị gì vậy nè ???” Thiếu niên ngồi dậy nhìn xung quanh mình không khỏi cảm khái nói. “… Oách, đau đau.” Cậu chạm vào đầu mình bỗng dưng xuất hiện cảm giác nhói ở đầu. “Haizz… chắc là chết mất rồi, tỉ lệ sống đâu có cao khi bị xe tông cơ chứ.” Thiếu niên dường như nhớ ra cái gì sau đó thở dài. Trước khi thiếu niên qua đời. Sáng sớm tinh mơ, trong một thành phố đông đúc tấp nập người qua lại, cậu thiếu niên khoác trên mình bộ đồng học sinh bình thường, áo trắng sơ-mi quần tây xanh đen, mà kì nghỉ hè sắp tới và thời tiết càng ngày càng gay gắt. “Haizz… nóng quá.” Thiếu niên chịu đựng cơn nóng hành hạ mình mà cảm thán. “Ôi, Phi Linh.” Một giọng nói trong trẻo cất lên hướng về chàng thiếu niên. Cậu trai trẻ này tên Phi Linh. “Ô, Eri cậu làm gì thế không đến trường à ?” Phi Linh quay lại, một cô gái với mái tóc dài ngang lưng, làn da trắng nõn, khuôn mặt… -Tử Vân? Sao ngươi lại ở đây?Tiêu Ngưng Nhi nhìn thấy Diệp Tử Vân bất ngờ hỏi.-Ta vừa đi ngang qua đây thôi. Vừa thấy ngươi cùng Phi Linh đại ca thì đến chào hỏi một tiếng.Một tháng trôi qua, kì nghỉ của Tiêu Ngưng Nhi cũng đã kết thúc, ngày mai là ngày bắt đầu ngày học mới ở lớp thiên tài. Nàng muốn đi mua chút đồ chuẩn bị đi học. Có lẽ Diệp Tử Vân cũng như vậy.Phi Linh đột nhiên có cảm giác có ai đó đang nhìn lén mình vậy. Cậu xoay qua xoay lại nhìn xung quanh. Diệp Tử Vân thấy thế không khỏi thắc mắc:-Phi Linh đại ca, ngươi sao vậy?-À không có gì. Tự nhiên thấy mỏi cổ ấy mà. Xoay tới xoay lui cho bớt mỏi thôi.Phi Linh tay phất phất ý bảo là không có gì rồi tìm lời ngụy biện.-Thật sao? Muội có dầu này. Huynh dùng nó cũng được.Tiêu Ngưng Nhi nghe thế thì quan tâm Phi Linh, lấy ra từ tay áo của mình một chai dầu.-Mà, mà. Không cần đâu. Chỉ là suy nghĩ nhiều nên mỏi thôi. Một lát là hết thôi.Phi Linh duối chai dầu lại cho Tiêu Ngưng Nhi. Tiêu Ngưng Nhi cũng đành cất chai dầu đi. Rồi cả ba người cùng nhau đi dạo mua chút ít đồ rồi chia tay nhau. Suốt quá trình đi mua đồ, Phi Linh vẫn luôn có cảm giác ai đó quan sát cậu vậy. Cậu muốn dùng tinh thần thám trắc nhưng như vậy thì lộ quá, với lại khí tức của cậu mạnh sẽ làm cho nhiều người xung quanh cảm thấy nặng nề, khó chịu.Mà khi chia tay sau đó. Phi Linh cũng cảm giác được là sự quan sát đã mất đi rồi. Cậu lại cảm thấy kì lạ. Đừng nói là cậu đẹp trai quá rồi có cô nào theo nữa đấy.---------Tại phủ thành chủ. Diệp Hàn lúc này đã quay về. Toàn bộ những đệ tử con em Phong Tuyết thế gia đều bị bất ngờ, rồi chào hỏi hắn.-Hàn nhi. Ngươi về rồi sao?Diệp Tông thấy Diệp Hàn quay về cũng bất ngờ, dường như hắn nghĩ rằng Diệp Hàn vẫn còn ở ngoài lịch lãm.-Ân, Phụ thân. Người khỏe?Diệp Hàn cúi đầu nói.-Ta vẫn tốt. Sao rồi? Chuyến lịch lãm lần này ngươi có tiến bộ như thế nào?Diệp Tông cười hỏi.-Bẩm phụ thân. Lần này nhỉ tử đi lịch luyện đã đột phá được Hắc Kim tam tinh cảnh giới.Diệp Hàn có vẻ rất tự hào nói.-Vậy à.Diệp Tông có vẻ không bất ngờ mấy, bởi vì hắn đã dự đoán được Diệp Hàn có thể đột phá đến cảnh giới nào rồi.-Hàn nhi. Ta có chuyện này muốn nói cho ngươi nghe. Mong ngươi đừng buồn.Diệp Tông mặt nghiêm túc nói. Diệp Hàn nghe thế vẻ mặt đã bắt đầu biến chuyển. Dường như hắn đoán ra một phần gì đó.-Phụ thân cứ nói. Dù có chuyện gì thì người vẫn là phụ thân của ta, không lí nào ta lại giận phụ thân mình cả.Trong lời lẽ của Diệp Hàn không biết có phải hay không có chút giả dối, nhưng Diệp Tông lại nhìn không ra được.-Ừm. Việc kế nhiệm thành chủ. Đáng lẽ ra ngươi là ứng cử viên ta ưng ý nhất.Diệp Tông nói, Diệp Hàn nghe.-Nhưng mà, do thời gian ngươi đi lịch lãm, Quang Huy chi Thành đã phát triển chóng mặt. Về phần Tử Vân, nàng nay đã cảnh giới Hắc Kim nhất tinh, mới mười bốn tuổi nhưng đã Hắc Kim cấp, ngay cả ta và Hàn nhi ngươi cũng không bằng. Có lẽ ta sẽ giao vị trí thành chủ này cho nàng sớm thôi.Diệp Tông nói. Diệp Hàn nghe xong cau mày.-Phụ thân, cho dù là Tử Vân muội ấy làm thành chủ đi nữa thì ta vẫn cố gắng cống hiến cho Phong Tuyết thế gia.Diệp Hàn mặt dày vô cùng nói. Hắn chắc gì lại để Diệp Tử Vân lên làm thành chủ, hắn còn có mưu đồ làm thành chủ cùng chiếm được Diệp Tử Vân nữa kìa.Diệp Tử Vân không có đi qua đại sảnh nên không có biết phụ thân nàng đã bế quan ra ngoài, còn có Diệp Hàn, đại ca nàng mới về. Đối với Diệp Tử Vân, Diệp Hàn không khác gì người anh mà thôi. Nàng không có xem Diệp Hàn là gì hơn tôn trọng người anh cả.---------Qua ngày hôm sau. Bên Dực Long thế gia Tiêu Ngưng Nhi bắt đầu đi học, Phi Linh tiện đường đi đến Thánh Lan thư viện nên di chung. Bên Phong Tuyết thế gia thì Diệp Tử Vân cũng vừa ra khỏi phòng mình và chuẩn bị đến trường.-Tử Vân. Muội khỏe chứ?Diệp Hàn từ đâu đó bước vào trong biệt viện của Diệp Tử Vân.

-Tử Vân? Sao ngươi lại ở đây?

Tiêu Ngưng Nhi nhìn thấy Diệp Tử Vân bất ngờ hỏi.

-Ta vừa đi ngang qua đây thôi. Vừa thấy ngươi cùng Phi Linh đại ca thì đến chào hỏi một tiếng.

Một tháng trôi qua, kì nghỉ của Tiêu Ngưng Nhi cũng đã kết thúc, ngày mai là ngày bắt đầu ngày học mới ở lớp thiên tài. Nàng muốn đi mua chút đồ chuẩn bị đi học. Có lẽ Diệp Tử Vân cũng như vậy.

Phi Linh đột nhiên có cảm giác có ai đó đang nhìn lén mình vậy. Cậu xoay qua xoay lại nhìn xung quanh. Diệp Tử Vân thấy thế không khỏi thắc mắc:

-Phi Linh đại ca, ngươi sao vậy?

-À không có gì. Tự nhiên thấy mỏi cổ ấy mà. Xoay tới xoay lui cho bớt mỏi thôi.

Phi Linh tay phất phất ý bảo là không có gì rồi tìm lời ngụy biện.

-Thật sao? Muội có dầu này. Huynh dùng nó cũng được.

Tiêu Ngưng Nhi nghe thế thì quan tâm Phi Linh, lấy ra từ tay áo của mình một chai dầu.

-Mà, mà. Không cần đâu. Chỉ là suy nghĩ nhiều nên mỏi thôi. Một lát là hết thôi.

Phi Linh duối chai dầu lại cho Tiêu Ngưng Nhi. Tiêu Ngưng Nhi cũng đành cất chai dầu đi. Rồi cả ba người cùng nhau đi dạo mua chút ít đồ rồi chia tay nhau. Suốt quá trình đi mua đồ, Phi Linh vẫn luôn có cảm giác ai đó quan sát cậu vậy. Cậu muốn dùng tinh thần thám trắc nhưng như vậy thì lộ quá, với lại khí tức của cậu mạnh sẽ làm cho nhiều người xung quanh cảm thấy nặng nề, khó chịu.

Mà khi chia tay sau đó. Phi Linh cũng cảm giác được là sự quan sát đã mất đi rồi. Cậu lại cảm thấy kì lạ. Đừng nói là cậu đẹp trai quá rồi có cô nào theo nữa đấy.

---------

Tại phủ thành chủ. Diệp Hàn lúc này đã quay về. Toàn bộ những đệ tử con em Phong Tuyết thế gia đều bị bất ngờ, rồi chào hỏi hắn.

-Hàn nhi. Ngươi về rồi sao?

Diệp Tông thấy Diệp Hàn quay về cũng bất ngờ, dường như hắn nghĩ rằng Diệp Hàn vẫn còn ở ngoài lịch lãm.

-Ân, Phụ thân. Người khỏe?

Diệp Hàn cúi đầu nói.

-Ta vẫn tốt. Sao rồi? Chuyến lịch lãm lần này ngươi có tiến bộ như thế nào?

Diệp Tông cười hỏi.

-Bẩm phụ thân. Lần này nhỉ tử đi lịch luyện đã đột phá được Hắc Kim tam tinh cảnh giới.

Diệp Hàn có vẻ rất tự hào nói.

-Vậy à.

Diệp Tông có vẻ không bất ngờ mấy, bởi vì hắn đã dự đoán được Diệp Hàn có thể đột phá đến cảnh giới nào rồi.

-Hàn nhi. Ta có chuyện này muốn nói cho ngươi nghe. Mong ngươi đừng buồn.

Diệp Tông mặt nghiêm túc nói. Diệp Hàn nghe thế vẻ mặt đã bắt đầu biến chuyển. Dường như hắn đoán ra một phần gì đó.

-Phụ thân cứ nói. Dù có chuyện gì thì người vẫn là phụ thân của ta, không lí nào ta lại giận phụ thân mình cả.

Trong lời lẽ của Diệp Hàn không biết có phải hay không có chút giả dối, nhưng Diệp Tông lại nhìn không ra được.

-Ừm. Việc kế nhiệm thành chủ. Đáng lẽ ra ngươi là ứng cử viên ta ưng ý nhất.

Diệp Tông nói, Diệp Hàn nghe.

-Nhưng mà, do thời gian ngươi đi lịch lãm, Quang Huy chi Thành đã phát triển chóng mặt. Về phần Tử Vân, nàng nay đã cảnh giới Hắc Kim nhất tinh, mới mười bốn tuổi nhưng đã Hắc Kim cấp, ngay cả ta và Hàn nhi ngươi cũng không bằng. Có lẽ ta sẽ giao vị trí thành chủ này cho nàng sớm thôi.

Diệp Tông nói. Diệp Hàn nghe xong cau mày.

-Phụ thân, cho dù là Tử Vân muội ấy làm thành chủ đi nữa thì ta vẫn cố gắng cống hiến cho Phong Tuyết thế gia.

Diệp Hàn mặt dày vô cùng nói. Hắn chắc gì lại để Diệp Tử Vân lên làm thành chủ, hắn còn có mưu đồ làm thành chủ cùng chiếm được Diệp Tử Vân nữa kìa.

Diệp Tử Vân không có đi qua đại sảnh nên không có biết phụ thân nàng đã bế quan ra ngoài, còn có Diệp Hàn, đại ca nàng mới về. Đối với Diệp Tử Vân, Diệp Hàn không khác gì người anh mà thôi. Nàng không có xem Diệp Hàn là gì hơn tôn trọng người anh cả.

---------

Qua ngày hôm sau. Bên Dực Long thế gia Tiêu Ngưng Nhi bắt đầu đi học, Phi Linh tiện đường đi đến Thánh Lan thư viện nên di chung. Bên Phong Tuyết thế gia thì Diệp Tử Vân cũng vừa ra khỏi phòng mình và chuẩn bị đến trường.

-Tử Vân. Muội khỏe chứ?

Diệp Hàn từ đâu đó bước vào trong biệt viện của Diệp Tử Vân.

Thần Tiên Đạo Hệ ThốngTác giả: Tiến ĐạtTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không“…..” Trong bóng tối mơ hồ, một thiếu niên mặt mũi khá tuấn tú đang nằm bất động không biết sống chết, mà thực tế là chết rồi. “Ưm… m..mình bị gì vậy nè ???” Thiếu niên ngồi dậy nhìn xung quanh mình không khỏi cảm khái nói. “… Oách, đau đau.” Cậu chạm vào đầu mình bỗng dưng xuất hiện cảm giác nhói ở đầu. “Haizz… chắc là chết mất rồi, tỉ lệ sống đâu có cao khi bị xe tông cơ chứ.” Thiếu niên dường như nhớ ra cái gì sau đó thở dài. Trước khi thiếu niên qua đời. Sáng sớm tinh mơ, trong một thành phố đông đúc tấp nập người qua lại, cậu thiếu niên khoác trên mình bộ đồng học sinh bình thường, áo trắng sơ-mi quần tây xanh đen, mà kì nghỉ hè sắp tới và thời tiết càng ngày càng gay gắt. “Haizz… nóng quá.” Thiếu niên chịu đựng cơn nóng hành hạ mình mà cảm thán. “Ôi, Phi Linh.” Một giọng nói trong trẻo cất lên hướng về chàng thiếu niên. Cậu trai trẻ này tên Phi Linh. “Ô, Eri cậu làm gì thế không đến trường à ?” Phi Linh quay lại, một cô gái với mái tóc dài ngang lưng, làn da trắng nõn, khuôn mặt… -Tử Vân? Sao ngươi lại ở đây?Tiêu Ngưng Nhi nhìn thấy Diệp Tử Vân bất ngờ hỏi.-Ta vừa đi ngang qua đây thôi. Vừa thấy ngươi cùng Phi Linh đại ca thì đến chào hỏi một tiếng.Một tháng trôi qua, kì nghỉ của Tiêu Ngưng Nhi cũng đã kết thúc, ngày mai là ngày bắt đầu ngày học mới ở lớp thiên tài. Nàng muốn đi mua chút đồ chuẩn bị đi học. Có lẽ Diệp Tử Vân cũng như vậy.Phi Linh đột nhiên có cảm giác có ai đó đang nhìn lén mình vậy. Cậu xoay qua xoay lại nhìn xung quanh. Diệp Tử Vân thấy thế không khỏi thắc mắc:-Phi Linh đại ca, ngươi sao vậy?-À không có gì. Tự nhiên thấy mỏi cổ ấy mà. Xoay tới xoay lui cho bớt mỏi thôi.Phi Linh tay phất phất ý bảo là không có gì rồi tìm lời ngụy biện.-Thật sao? Muội có dầu này. Huynh dùng nó cũng được.Tiêu Ngưng Nhi nghe thế thì quan tâm Phi Linh, lấy ra từ tay áo của mình một chai dầu.-Mà, mà. Không cần đâu. Chỉ là suy nghĩ nhiều nên mỏi thôi. Một lát là hết thôi.Phi Linh duối chai dầu lại cho Tiêu Ngưng Nhi. Tiêu Ngưng Nhi cũng đành cất chai dầu đi. Rồi cả ba người cùng nhau đi dạo mua chút ít đồ rồi chia tay nhau. Suốt quá trình đi mua đồ, Phi Linh vẫn luôn có cảm giác ai đó quan sát cậu vậy. Cậu muốn dùng tinh thần thám trắc nhưng như vậy thì lộ quá, với lại khí tức của cậu mạnh sẽ làm cho nhiều người xung quanh cảm thấy nặng nề, khó chịu.Mà khi chia tay sau đó. Phi Linh cũng cảm giác được là sự quan sát đã mất đi rồi. Cậu lại cảm thấy kì lạ. Đừng nói là cậu đẹp trai quá rồi có cô nào theo nữa đấy.---------Tại phủ thành chủ. Diệp Hàn lúc này đã quay về. Toàn bộ những đệ tử con em Phong Tuyết thế gia đều bị bất ngờ, rồi chào hỏi hắn.-Hàn nhi. Ngươi về rồi sao?Diệp Tông thấy Diệp Hàn quay về cũng bất ngờ, dường như hắn nghĩ rằng Diệp Hàn vẫn còn ở ngoài lịch lãm.-Ân, Phụ thân. Người khỏe?Diệp Hàn cúi đầu nói.-Ta vẫn tốt. Sao rồi? Chuyến lịch lãm lần này ngươi có tiến bộ như thế nào?Diệp Tông cười hỏi.-Bẩm phụ thân. Lần này nhỉ tử đi lịch luyện đã đột phá được Hắc Kim tam tinh cảnh giới.Diệp Hàn có vẻ rất tự hào nói.-Vậy à.Diệp Tông có vẻ không bất ngờ mấy, bởi vì hắn đã dự đoán được Diệp Hàn có thể đột phá đến cảnh giới nào rồi.-Hàn nhi. Ta có chuyện này muốn nói cho ngươi nghe. Mong ngươi đừng buồn.Diệp Tông mặt nghiêm túc nói. Diệp Hàn nghe thế vẻ mặt đã bắt đầu biến chuyển. Dường như hắn đoán ra một phần gì đó.-Phụ thân cứ nói. Dù có chuyện gì thì người vẫn là phụ thân của ta, không lí nào ta lại giận phụ thân mình cả.Trong lời lẽ của Diệp Hàn không biết có phải hay không có chút giả dối, nhưng Diệp Tông lại nhìn không ra được.-Ừm. Việc kế nhiệm thành chủ. Đáng lẽ ra ngươi là ứng cử viên ta ưng ý nhất.Diệp Tông nói, Diệp Hàn nghe.-Nhưng mà, do thời gian ngươi đi lịch lãm, Quang Huy chi Thành đã phát triển chóng mặt. Về phần Tử Vân, nàng nay đã cảnh giới Hắc Kim nhất tinh, mới mười bốn tuổi nhưng đã Hắc Kim cấp, ngay cả ta và Hàn nhi ngươi cũng không bằng. Có lẽ ta sẽ giao vị trí thành chủ này cho nàng sớm thôi.Diệp Tông nói. Diệp Hàn nghe xong cau mày.-Phụ thân, cho dù là Tử Vân muội ấy làm thành chủ đi nữa thì ta vẫn cố gắng cống hiến cho Phong Tuyết thế gia.Diệp Hàn mặt dày vô cùng nói. Hắn chắc gì lại để Diệp Tử Vân lên làm thành chủ, hắn còn có mưu đồ làm thành chủ cùng chiếm được Diệp Tử Vân nữa kìa.Diệp Tử Vân không có đi qua đại sảnh nên không có biết phụ thân nàng đã bế quan ra ngoài, còn có Diệp Hàn, đại ca nàng mới về. Đối với Diệp Tử Vân, Diệp Hàn không khác gì người anh mà thôi. Nàng không có xem Diệp Hàn là gì hơn tôn trọng người anh cả.---------Qua ngày hôm sau. Bên Dực Long thế gia Tiêu Ngưng Nhi bắt đầu đi học, Phi Linh tiện đường đi đến Thánh Lan thư viện nên di chung. Bên Phong Tuyết thế gia thì Diệp Tử Vân cũng vừa ra khỏi phòng mình và chuẩn bị đến trường.-Tử Vân. Muội khỏe chứ?Diệp Hàn từ đâu đó bước vào trong biệt viện của Diệp Tử Vân.

Chương 133: Mộng