Quận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có…
Chương 265: C265: Còn chưa từng gặp qua
Thiên Lục Vũ TrụTác giả: Yudy TangTruyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngQuận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có… Cùng với sự dâng lên, một tia sáng màu tím đột nhiên phát ra, ánh sáng màu tím phát ra giống như là ánh sáng duy nhất trong trời đất, xuyên thấu mọi thứ, bao phủ bia Thiên Phú, bao phủ quảng trường bia Thiên Phú, bao phủ hư không!Thậm chí toàn bộ bầu trời cũng đều bị ánh sáng màu tím này bao phủ!"Lý Phong thật sự làm được!”Thiên phú màu tím, thiên phú chưa từng có trong lịch sử của phủ Thần Văn chúng ta.""Kỳ tích! Này hoàn toàn là một kỳ tích!""Chúng ta đã chứng kiến sự ra đời của một kỳ tích! Cho dù hàng chục triệu năm trôi qua, chuyện xảy ra hôm nay cũng sẽ được ghi chép vào tư liệu lịch sử của phủ Thăn Văn chúng ta, vĩnh viễn không có người nào quên!"Trong nháy mắt này, dường như hô hấp của mọi người đều đọng lại, theo bản năng mà quên hô hấp. Mấy vị trưởng lão của phủ Thần Văn đều kích động đến rơi nước mắt.Không chỉ có các trưởng lão phủ Thần Văn, mà lúc này đám người Châu Vô Nhai, Phùng Nguyên Kiệt, Chu Dao,.. của Học viện Thiên Vũ, Trạm Lô, Kiếm tông... của Huyền Đạo môn, các đệ tử của phủ Thần Văn, tất cả mọi người đều khiếp sợ mà nhìn, chứng kiến một thiên kiêu* mới quật khởi!_*Thiên kiêu: đứa con của trời__*Thiên kiêu: đứa con của trời_"Thiên phú màu tím”Châu Vô Nhai của Học viện Thiên Vũ ngơ ngác nhìn, sau đó cười khổ lắc đầu, trong mắt càng thêm hối hận.Thiên tài cường đại như vậy, lúc trước cách ông ta chỉ có một bước, nhưng mà ông ta lại bỏ lỡ.Lúc này Trạm Lô của Huyền Đạo môn cũng đang nhìn, ông ta nắm nằm tay, khuôn mặt hơi hơi thay đổi, không biết đang suy nghĩ cái gì.Bia Thiên Phú, đại biểu cho thiên phú Thần văn, trên thực tế cũng đại biểu cho phương diện tiềm lực tu luyện!Nếu không có đủ thực lực, sẽ không thể luyện chế ra Thần văn càng cường đại hơn.Giống như rất nhiều trưởng lão của phủ Thần Văn hiện tại, lúc trước kiểm tra ra thiên phú Thần văn đều rất mạnh, hơn phân nửa đều đạt tới màu đỏ, mà bọn họ cũng là cường giả cấp bậc Thất Phách cảnh!Hiện tại, thiên phú của Lý Phong đạt tới màu tím, tương lai hắn có thể đạt tới tình trạng gì?Ông....Đến lúc này, rốt cuộc ánh sáng trên bia Thiên Phú mới không dâng lên nữa, ánh sáng màu tím chậm rãi thu lại, cuối cùng chỉ bao phủ bia Thiên Phú, và vị thanh niên ở dưới bia Thiên Phú.Ánh sáng màu tím bao phủ ở trên người này, lúc này hắn đã trở thành tiêu điểm duy nhất!"Lý Phong... "Nhìn Lý Phong bị ánh sáng màu tím bao phủ, Chu Dao ở khu vực Học viện Thiên Vũ ngây người nhìn.Người thanh niên lúc trước ở quận Hoang Lâm rất là bình thường, cô ta không để ở trong lòng chút nào, thế nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại đạt tới trình độ hiện tại.Từ phủ Thần Văn quật khởi, sau lại rơi xuống giống như sao băng, nhưng mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại quật khởi, thậm chí phát ra ánh sáng càng chói mắt hơn so với trước kia."Đạt tới cực hạn rồi sao?”Dưới bia Thiên Phú, Lý Phong yên lặng đứng.Ông...Ánh sáng màu tím biến mất, toàn bộ bia Thiên Phú lại khôi phục bình thường.“Cho dù hoàn toàn phá giải đồ văn phức tạp trên bia Thiên Phú, thì cũng chỉ có thể thắp sáng thiên phú màu tím." Trong lòng hắn thầm nói.Lúc trước trên đường hắn trở về phủ Thần Văn đã cảm ngộ rất nhiều, có tự tin phá giải được đồ văn trên bia Thiên Phú, cho nên trước đó hân mới không chút lo lắng.Thiên phú cường đại như vậy, nếu phủ Thần Văn không coi trọng, vậy hẳn cũng không thể nói gì hơn."Hả?"Đang suy nghĩ, bỗng nhiên Lý Phong giật mình. Bỗng nhiên ở bên cạnh hắn xuất hiện một vị lão giá mặc trường bào màu trắng, đầu tóc bạc trắng tung bay, thoạt nhìn mặt mũi hiền lành, rất có khí chất thế ngoại cao nhân.Nhìn thấy vị lão giả mặc trường bào màu trắng này, mấy người Đại trưởng lão phủ Thần Văn liền sửng sốt, sau đó vội vàng tiến lên, vô cùng cung kính nói: "Bái kiến Phủ chủ!""Đây là Phủ chủ của phủ Thần Văn?""Nghe đồn Phú chủ phú Thần Văn đã hơn một ngàn không đi ra, vẫn luôn bế quan, ý định đánh sâu vào cấp bậc cao hơn, hiện tại thế mà đi ra”"Nhất định là bởi vì Lý Phong!”“Thiên phú màu tím! Lý Phong đã sáng tạo ra lịch sử cho phủ Thăn Văn!Tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ nói.Xoạt! Xoạt! Xoạt!Mà lúc này ở ngoài đại trận phủ Thần Văn, có từng bóng người xuất hiện.“Màu tím thiên phú, phủ Thần Văn thế mà xuất hiện một vị thiên tài thắp sáng khu vực màu tím bia Thiên Phú.""Ta còn chưa từng gặp qua”Mấy bóng người kia bay tới, đều đứng ở trong hư không, nhìn về phía tấm bia đá khổng lồ kia. Bọn họ cũng là bị ánh sáng màu tím chói mắt vừa rồi hấp dẫn, nhanh chóng đi tới nơi này.Nhìn thấy mấy người kia, đám người Châu Vô Nhai, Trạm Lô đều giật mình, sau đó vội vàng tiến lên."Viện trưởng.”"Môn chủ.”"Tông chủ!Mấy người trước mặt này thế nhưng đều là cường giả cấp bậc Tam Hồn cảnh của Học viện Thiên Vũ, Huyền Đạo Tông, Kiếm tông!"Ngươi là Lý Phong đúng không?”Lão giả mặt mũi hiền lành nhìn về phía Lý Phong, trên mặt tràn đầy nụ cười ôn hòa."Lý Phong bái kiến Phú chủ!” Lý Phong nhìn lão giả trước mắt, hơi cung kính nói.
Cùng với sự dâng lên, một tia sáng màu tím đột nhiên phát ra, ánh sáng màu tím phát ra giống như là ánh sáng duy nhất trong trời đất, xuyên thấu mọi thứ, bao phủ bia Thiên Phú, bao phủ quảng trường bia Thiên Phú, bao phủ hư không!
Thậm chí toàn bộ bầu trời cũng đều bị ánh sáng màu tím này bao phủ!
"Lý Phong thật sự làm được!”
Thiên phú màu tím, thiên phú chưa từng có trong lịch sử của phủ Thần Văn chúng ta."
"Kỳ tích! Này hoàn toàn là một kỳ tích!"
"Chúng ta đã chứng kiến sự ra đời của một kỳ tích! Cho dù hàng chục triệu năm trôi qua, chuyện xảy ra hôm nay cũng sẽ được ghi chép vào tư liệu lịch sử của phủ Thăn Văn chúng ta, vĩnh viễn không có người nào quên!"
Trong nháy mắt này, dường như hô hấp của mọi người đều đọng lại, theo bản năng mà quên hô hấp. Mấy vị trưởng lão của phủ Thần Văn đều kích động đến rơi nước mắt.
Không chỉ có các trưởng lão phủ Thần Văn, mà lúc này đám người Châu Vô Nhai, Phùng Nguyên Kiệt, Chu Dao,.. của Học viện Thiên Vũ, Trạm Lô, Kiếm tông... của Huyền Đạo môn, các đệ tử của phủ Thần Văn, tất cả mọi người đều khiếp sợ mà nhìn, chứng kiến một thiên kiêu* mới quật khởi!
_*Thiên kiêu: đứa con của trời_
_*Thiên kiêu: đứa con của trời_
"Thiên phú màu tím”
Châu Vô Nhai của Học viện Thiên Vũ ngơ ngác nhìn, sau đó cười khổ lắc đầu, trong mắt càng thêm hối hận.
Thiên tài cường đại như vậy, lúc trước cách ông ta chỉ có một bước, nhưng mà ông ta lại bỏ lỡ.
Lúc này Trạm Lô của Huyền Đạo môn cũng đang nhìn, ông ta nắm nằm tay, khuôn mặt hơi hơi thay đổi, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Bia Thiên Phú, đại biểu cho thiên phú Thần văn, trên thực tế cũng đại biểu cho phương diện tiềm lực tu luyện!
Nếu không có đủ thực lực, sẽ không thể luyện chế ra Thần văn càng cường đại hơn.
Giống như rất nhiều trưởng lão của phủ Thần Văn hiện tại, lúc trước kiểm tra ra thiên phú Thần văn đều rất mạnh, hơn phân nửa đều đạt tới màu đỏ, mà bọn họ cũng là cường giả cấp bậc Thất Phách cảnh!
Hiện tại, thiên phú của Lý Phong đạt tới màu tím, tương lai hắn có thể đạt tới tình trạng gì?
Ông....
Đến lúc này, rốt cuộc ánh sáng trên bia Thiên Phú mới không dâng lên nữa, ánh sáng màu tím chậm rãi thu lại, cuối cùng chỉ bao phủ bia Thiên Phú, và vị thanh niên ở dưới bia Thiên Phú.
Ánh sáng màu tím bao phủ ở trên người này, lúc này hắn đã trở thành tiêu điểm duy nhất!
"Lý Phong... "
Nhìn Lý Phong bị ánh sáng màu tím bao phủ, Chu Dao ở khu vực Học viện Thiên Vũ ngây người nhìn.
Người thanh niên lúc trước ở quận Hoang Lâm rất là bình thường, cô ta không để ở trong lòng chút nào, thế nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại đạt tới trình độ hiện tại.
Từ phủ Thần Văn quật khởi, sau lại rơi xuống giống như sao băng, nhưng mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại quật khởi, thậm chí phát ra ánh sáng càng chói mắt hơn so với trước kia.
"Đạt tới cực hạn rồi sao?”
Dưới bia Thiên Phú, Lý Phong yên lặng đứng.
Ông...
Ánh sáng màu tím biến mất, toàn bộ bia Thiên Phú lại khôi phục bình thường.
“Cho dù hoàn toàn phá giải đồ văn phức tạp trên bia Thiên Phú, thì cũng chỉ có thể thắp sáng thiên phú màu tím." Trong lòng hắn thầm nói.
Lúc trước trên đường hắn trở về phủ Thần Văn đã cảm ngộ rất nhiều, có tự tin phá giải được đồ văn trên bia Thiên Phú, cho nên trước đó hân mới không chút lo lắng.
Thiên phú cường đại như vậy, nếu phủ Thần Văn không coi trọng, vậy hẳn cũng không thể nói gì hơn.
"Hả?"
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên Lý Phong giật mình. Bỗng nhiên ở bên cạnh hắn xuất hiện một vị lão giá mặc trường bào màu trắng, đầu tóc bạc trắng tung bay, thoạt nhìn mặt mũi hiền lành, rất có khí chất thế ngoại cao nhân.
Nhìn thấy vị lão giả mặc trường bào màu trắng này, mấy người Đại trưởng lão phủ Thần Văn liền sửng sốt, sau đó vội vàng tiến lên, vô cùng cung kính nói: "Bái kiến Phủ chủ!"
"Đây là Phủ chủ của phủ Thần Văn?"
"Nghe đồn Phú chủ phú Thần Văn đã hơn một ngàn không đi ra, vẫn luôn bế quan, ý định đánh sâu vào cấp bậc cao hơn, hiện tại thế mà đi ra”
"Nhất định là bởi vì Lý Phong!”
“Thiên phú màu tím! Lý Phong đã sáng tạo ra lịch sử cho phủ Thăn Văn!
Tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ nói.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Mà lúc này ở ngoài đại trận phủ Thần Văn, có từng bóng người xuất hiện.
“Màu tím thiên phú, phủ Thần Văn thế mà xuất hiện một vị thiên tài thắp sáng khu vực màu tím bia Thiên Phú."
"Ta còn chưa từng gặp qua”
Mấy bóng người kia bay tới, đều đứng ở trong hư không, nhìn về phía tấm bia đá khổng lồ kia. Bọn họ cũng là bị ánh sáng màu tím chói mắt vừa rồi hấp dẫn, nhanh chóng đi tới nơi này.
Nhìn thấy mấy người kia, đám người Châu Vô Nhai, Trạm Lô đều giật mình, sau đó vội vàng tiến lên.
"Viện trưởng.”
"Môn chủ.”
"Tông chủ!
Mấy người trước mặt này thế nhưng đều là cường giả cấp bậc Tam Hồn cảnh của Học viện Thiên Vũ, Huyền Đạo Tông, Kiếm tông!
"Ngươi là Lý Phong đúng không?”
Lão giả mặt mũi hiền lành nhìn về phía Lý Phong, trên mặt tràn đầy nụ cười ôn hòa.
"Lý Phong bái kiến Phú chủ!” Lý Phong nhìn lão giả trước mắt, hơi cung kính nói.
Thiên Lục Vũ TrụTác giả: Yudy TangTruyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngQuận Hoang Lâm- một quận thành phía đông của đại lục Hắc U. Nếu như đứng từ trên núi cao nhìn xuống thì một nửa quận Hoang Lâm đều bị rừng cây chiếm cứ, mà giữa những rừng cây này lại có một tòa thành trì đồ sộ đứng sừng sững. Lúc này, dưới một gốc cây cổ thụ, có hai thanh niên đang đứng. “Ngũ ca, chúng ta đã đứng đợi nửa tiếng rồi, sao người vẫn chưa tới?” Một âm thanh vang lên. Người lên tiếng là một thanh niên có dáng người cường tráng, thân cao gần hai mét. Mặc dù nhìn dáng người cao lớn, nhưng gương mặt của thanh niên này vẫn còn mang theo vẻ non nớt, hiển nhiên tuổi tác không lớn lắm. Cậu ta đang nhìn về phía một thanh niên khác. Lúc này, thanh niên kia lại đang nửa ngồi nửa đứng, thắt lưng hạ xuống, nhìn giống như đang đứng tấn. Thân thể vẫn không nhúc nhích, giống như chuyện này đối với hắn mà nói chẳng có gì khó khăn cả. Thanh niên này nhìn lớn hơn thanh niên trước một chút, dáng người hơi gầy, gương mặt tuấn dật. “Từ quận Thanh Vô đến quận Hoang Lâm đường xá xa xôi, khó có… Cùng với sự dâng lên, một tia sáng màu tím đột nhiên phát ra, ánh sáng màu tím phát ra giống như là ánh sáng duy nhất trong trời đất, xuyên thấu mọi thứ, bao phủ bia Thiên Phú, bao phủ quảng trường bia Thiên Phú, bao phủ hư không!Thậm chí toàn bộ bầu trời cũng đều bị ánh sáng màu tím này bao phủ!"Lý Phong thật sự làm được!”Thiên phú màu tím, thiên phú chưa từng có trong lịch sử của phủ Thần Văn chúng ta.""Kỳ tích! Này hoàn toàn là một kỳ tích!""Chúng ta đã chứng kiến sự ra đời của một kỳ tích! Cho dù hàng chục triệu năm trôi qua, chuyện xảy ra hôm nay cũng sẽ được ghi chép vào tư liệu lịch sử của phủ Thăn Văn chúng ta, vĩnh viễn không có người nào quên!"Trong nháy mắt này, dường như hô hấp của mọi người đều đọng lại, theo bản năng mà quên hô hấp. Mấy vị trưởng lão của phủ Thần Văn đều kích động đến rơi nước mắt.Không chỉ có các trưởng lão phủ Thần Văn, mà lúc này đám người Châu Vô Nhai, Phùng Nguyên Kiệt, Chu Dao,.. của Học viện Thiên Vũ, Trạm Lô, Kiếm tông... của Huyền Đạo môn, các đệ tử của phủ Thần Văn, tất cả mọi người đều khiếp sợ mà nhìn, chứng kiến một thiên kiêu* mới quật khởi!_*Thiên kiêu: đứa con của trời__*Thiên kiêu: đứa con của trời_"Thiên phú màu tím”Châu Vô Nhai của Học viện Thiên Vũ ngơ ngác nhìn, sau đó cười khổ lắc đầu, trong mắt càng thêm hối hận.Thiên tài cường đại như vậy, lúc trước cách ông ta chỉ có một bước, nhưng mà ông ta lại bỏ lỡ.Lúc này Trạm Lô của Huyền Đạo môn cũng đang nhìn, ông ta nắm nằm tay, khuôn mặt hơi hơi thay đổi, không biết đang suy nghĩ cái gì.Bia Thiên Phú, đại biểu cho thiên phú Thần văn, trên thực tế cũng đại biểu cho phương diện tiềm lực tu luyện!Nếu không có đủ thực lực, sẽ không thể luyện chế ra Thần văn càng cường đại hơn.Giống như rất nhiều trưởng lão của phủ Thần Văn hiện tại, lúc trước kiểm tra ra thiên phú Thần văn đều rất mạnh, hơn phân nửa đều đạt tới màu đỏ, mà bọn họ cũng là cường giả cấp bậc Thất Phách cảnh!Hiện tại, thiên phú của Lý Phong đạt tới màu tím, tương lai hắn có thể đạt tới tình trạng gì?Ông....Đến lúc này, rốt cuộc ánh sáng trên bia Thiên Phú mới không dâng lên nữa, ánh sáng màu tím chậm rãi thu lại, cuối cùng chỉ bao phủ bia Thiên Phú, và vị thanh niên ở dưới bia Thiên Phú.Ánh sáng màu tím bao phủ ở trên người này, lúc này hắn đã trở thành tiêu điểm duy nhất!"Lý Phong... "Nhìn Lý Phong bị ánh sáng màu tím bao phủ, Chu Dao ở khu vực Học viện Thiên Vũ ngây người nhìn.Người thanh niên lúc trước ở quận Hoang Lâm rất là bình thường, cô ta không để ở trong lòng chút nào, thế nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại đạt tới trình độ hiện tại.Từ phủ Thần Văn quật khởi, sau lại rơi xuống giống như sao băng, nhưng mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn lại quật khởi, thậm chí phát ra ánh sáng càng chói mắt hơn so với trước kia."Đạt tới cực hạn rồi sao?”Dưới bia Thiên Phú, Lý Phong yên lặng đứng.Ông...Ánh sáng màu tím biến mất, toàn bộ bia Thiên Phú lại khôi phục bình thường.“Cho dù hoàn toàn phá giải đồ văn phức tạp trên bia Thiên Phú, thì cũng chỉ có thể thắp sáng thiên phú màu tím." Trong lòng hắn thầm nói.Lúc trước trên đường hắn trở về phủ Thần Văn đã cảm ngộ rất nhiều, có tự tin phá giải được đồ văn trên bia Thiên Phú, cho nên trước đó hân mới không chút lo lắng.Thiên phú cường đại như vậy, nếu phủ Thần Văn không coi trọng, vậy hẳn cũng không thể nói gì hơn."Hả?"Đang suy nghĩ, bỗng nhiên Lý Phong giật mình. Bỗng nhiên ở bên cạnh hắn xuất hiện một vị lão giá mặc trường bào màu trắng, đầu tóc bạc trắng tung bay, thoạt nhìn mặt mũi hiền lành, rất có khí chất thế ngoại cao nhân.Nhìn thấy vị lão giả mặc trường bào màu trắng này, mấy người Đại trưởng lão phủ Thần Văn liền sửng sốt, sau đó vội vàng tiến lên, vô cùng cung kính nói: "Bái kiến Phủ chủ!""Đây là Phủ chủ của phủ Thần Văn?""Nghe đồn Phú chủ phú Thần Văn đã hơn một ngàn không đi ra, vẫn luôn bế quan, ý định đánh sâu vào cấp bậc cao hơn, hiện tại thế mà đi ra”"Nhất định là bởi vì Lý Phong!”“Thiên phú màu tím! Lý Phong đã sáng tạo ra lịch sử cho phủ Thăn Văn!Tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ nói.Xoạt! Xoạt! Xoạt!Mà lúc này ở ngoài đại trận phủ Thần Văn, có từng bóng người xuất hiện.“Màu tím thiên phú, phủ Thần Văn thế mà xuất hiện một vị thiên tài thắp sáng khu vực màu tím bia Thiên Phú.""Ta còn chưa từng gặp qua”Mấy bóng người kia bay tới, đều đứng ở trong hư không, nhìn về phía tấm bia đá khổng lồ kia. Bọn họ cũng là bị ánh sáng màu tím chói mắt vừa rồi hấp dẫn, nhanh chóng đi tới nơi này.Nhìn thấy mấy người kia, đám người Châu Vô Nhai, Trạm Lô đều giật mình, sau đó vội vàng tiến lên."Viện trưởng.”"Môn chủ.”"Tông chủ!Mấy người trước mặt này thế nhưng đều là cường giả cấp bậc Tam Hồn cảnh của Học viện Thiên Vũ, Huyền Đạo Tông, Kiếm tông!"Ngươi là Lý Phong đúng không?”Lão giả mặt mũi hiền lành nhìn về phía Lý Phong, trên mặt tràn đầy nụ cười ôn hòa."Lý Phong bái kiến Phú chủ!” Lý Phong nhìn lão giả trước mắt, hơi cung kính nói.