“Đó là ai vậy?” “Đó không phải là Liễu Tố Tố nhà thím Liễu à, sao lại nằm trên mặt đất thế kia?” “Mấy người còn không biết ư? Liễu Tố Tố đi tìm tên đàn ông bỏ rơi vợ con muốn về tỉnh thành! Hẳn là cũng là bởi vì vậy nên cô ấy mới nghĩ quẩn đấy, ngày đó tôi cũng nghe được mọi chuyện, cô ấy vì giữ lại tên đàn ông kia mà khóc lóc cực kì thảm thiết!” “Haizz, tôi đã sớm nói không nên tìm chồng ở trong thành phố rồi mà, phụ nữ nông thôn như chúng ta sao có thể trói được tim của bọn họ chứ, cô ấy cứ một hai không nghe, lần này thì tốt rồi!” ......... Đủ loại ngôn ngữ từ bốn phương tám hướng truyền tới, Liễu Tố Tố vẫn nằm ở ven đường, hai mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời, cả người không hề nhúc nhích. Không phải là bởi vì nguyên nhân nào khác, mà là lúc này Liễu Tố Tố nằm ở đây đã sớm không phải người bị các thôn dân nghị luận kia. Nói một cách khác, cô thật sự xuyên qua rồi. Liễu Tố Tố thực sự không nghĩ tới mình chỉ cứu người một phen, thế mà liền gặp tai nạn xe cộ rồi trực tiếp mất mạng,…
Chương 2
Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi ConTác giả: La Tử PhùngTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Đó là ai vậy?” “Đó không phải là Liễu Tố Tố nhà thím Liễu à, sao lại nằm trên mặt đất thế kia?” “Mấy người còn không biết ư? Liễu Tố Tố đi tìm tên đàn ông bỏ rơi vợ con muốn về tỉnh thành! Hẳn là cũng là bởi vì vậy nên cô ấy mới nghĩ quẩn đấy, ngày đó tôi cũng nghe được mọi chuyện, cô ấy vì giữ lại tên đàn ông kia mà khóc lóc cực kì thảm thiết!” “Haizz, tôi đã sớm nói không nên tìm chồng ở trong thành phố rồi mà, phụ nữ nông thôn như chúng ta sao có thể trói được tim của bọn họ chứ, cô ấy cứ một hai không nghe, lần này thì tốt rồi!” ......... Đủ loại ngôn ngữ từ bốn phương tám hướng truyền tới, Liễu Tố Tố vẫn nằm ở ven đường, hai mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời, cả người không hề nhúc nhích. Không phải là bởi vì nguyên nhân nào khác, mà là lúc này Liễu Tố Tố nằm ở đây đã sớm không phải người bị các thôn dân nghị luận kia. Nói một cách khác, cô thật sự xuyên qua rồi. Liễu Tố Tố thực sự không nghĩ tới mình chỉ cứu người một phen, thế mà liền gặp tai nạn xe cộ rồi trực tiếp mất mạng,… Vu Đại Trụ có hai đứa con trai, hơn nữa cộng thêm nguyên chủ là có ba đứa nhỏ, sau khi hai người tái hôn không sinh thêm con, nhưng bởi vì Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều là người hiền lành dễ sống chung, cho nên một nhà năm người vẫn sống hoà thuận vui vẻ qua ngày.Đặc biệt là nguyên chủ, từ nhỏ đã được cha mẹ cùng hai anh trai ở trên chăm sóc, nói nguyên chủ là cô gái tốt số nhất trong thôn Tiểu Thạch cũng không sai chút nào.Liễu Thục Vinh là một người từng trải, biết cô gái mà ở nhà cả ngày đến một chữ cái cũng không biết thì sẽ không có tương lai, cho nên bà liền bàn bạc với Vu Đại Tru, muốn chu cấp cho con gái đi học.Nguyên chủ cũng coi như có năng lực, từ tiểu học trong thôn thi đậu trung học công xã, sau đó lại thi vào cao trung, cuối cùng thậm chí còn thi đậu được đại học chuyên khoa, tuy rằng cũng không phải đại học chân chính, nhưng đây cũng được xem là trường đứng đầu ở trong thôn, cho dù là nguyên chủ hay người nhà, mỗi khi đi ra ngoài đều được mọi người kính trọng và nể phục.Đại học chuyên khoa ở tỉnh thành không chỉ xa mà chi phí sinh hoạt cũng lớn, nhưng Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều nguyện ý trợ cấp để bồi dưỡng cho nguyên chủ đi học, không chỉ cho cô tiền còn cho cả tem phiếu linh tinh, tất cả cũng là vì để cô có thể chuyên tâm học tập cho tốt.Nhưng cả nhà không hề nghĩ tới, nguyên chủ vừa đi một chuyến này liền xảy ra chuyện.Hiện tại sinh viên đại học chuyên khoa vô cùng quý giá, chỉ cần tốt nghiệp là có thể ở lại trong thành nhận công tác rồi hưởng đãi ngộ tốt, trong lúc người ở thôn Tiểu Thạch nghĩ nhà họ Vu bồi dưỡng ra được một người thành phố, nguyên chủ đột nhiên trở lại, còn mang theo một người đàn ông.Một hai muốn cùng người này kết hôn rồi tiến tới hôn nhân.Đối phương tên Trang Bạch Vũ, là người tỉnh thành, còn là đàn anh hơn nguyên chủ ba tuổi, sau khi vào trường học, hai người rất nhanh liền qua lại rồi trở thành một cặp. Trang Bạch Vũ là người thành phố, trong lòng lại ôm mộng tưởng là xây dựng nông thôn, một lòng muốn đền đáp tổ quốc!Ở niên đại này còn chưa có cách nói là “thanh niên trí thức”, thậm chí người ở thành thị mà chủ động về nông thôn thì ở trong mắt người khác đều được xem là ngu xuẩn, nhưng nguyên chủ lại không cảm thấy vậy, ngược lại cô còn thấy Trang Bạch Vũ rất có sức hút, không chỉ dứt khoát kiên quyết cùng hắn kết hôn, còn trực tiếp nghỉ học để theo hắn trở về thôn Tiểu Thạch.Khi biết được tin này, Liễu Thục Vinh trực tiếp hôn mê bất tỉnh, ra lệnh cưỡng chế bắt nguyên chủ nhất định phải trở về để tiếp tục đi học. Tuy rằng Trang Bạch Vũ kia muốn xuống nông thôn, đó là bởi vì hắn nhập học sớm hơn nguyên chủ hai năm, hiện tại đã tốt nghiệp, trong tay cũng có bằng cấp hẳn hoi, nhưng nguyên chủ thì sao, ngoại trừ đơn xin thôi học thì cái gì cũng chưa có!Nhưng nguyên chủ cực kì quyết tâm, bất luận như thế nào cũng không chịu trở về, một hai nhất định phải ở bên cạnh Trang Bạch Vũ, cùng hắn xây dựng nông thôn.Nhưng hiện thực cùng mộng tưởng lại có chênh lệch rất lớn, chờ đến khi Trang Bạch Vũ tới nông thôn rồi, rất nhanh hắn đã phát hiện nơi này so với trong tưởng tượng của hắn hoàn toàn khác nhau. Hắn đương nhiên không thể chịu khổ nổi, lập tức từ bỏ lý tưởng của chính mình, chuẩn bị trực tiếp trở về tỉnh thành, đúng lúc này nguyên chủ lại mang thai, đau khổ cầu xin Trang Bạch Vũ ở lại.Dù hắn rất không tình nguyện nhưng vẫn tạm thời đồng ý.Vì giữ lại Trang Bạch Vũ, nguyên chủ cái gì cũng nỗ lực làm, từ đây trong mắt của cô không còn cha mẹ cùng anh trai, ngay cả con cái cũng không thèm quan tâm, một lòng đặt hết lên người Trang Bạch Vũ, có thể nói là hèn mọn đến cực điểm, chỉ hi vọng hắn đồng ý ở lại cùng mình sinh hoạt qua ngày.
Vu Đại Trụ có hai đứa con trai, hơn nữa cộng thêm nguyên chủ là có ba đứa nhỏ, sau khi hai người tái hôn không sinh thêm con, nhưng bởi vì Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều là người hiền lành dễ sống chung, cho nên một nhà năm người vẫn sống hoà thuận vui vẻ qua ngày.
Đặc biệt là nguyên chủ, từ nhỏ đã được cha mẹ cùng hai anh trai ở trên chăm sóc, nói nguyên chủ là cô gái tốt số nhất trong thôn Tiểu Thạch cũng không sai chút nào.
Liễu Thục Vinh là một người từng trải, biết cô gái mà ở nhà cả ngày đến một chữ cái cũng không biết thì sẽ không có tương lai, cho nên bà liền bàn bạc với Vu Đại Tru, muốn chu cấp cho con gái đi học.
Nguyên chủ cũng coi như có năng lực, từ tiểu học trong thôn thi đậu trung học công xã, sau đó lại thi vào cao trung, cuối cùng thậm chí còn thi đậu được đại học chuyên khoa, tuy rằng cũng không phải đại học chân chính, nhưng đây cũng được xem là trường đứng đầu ở trong thôn, cho dù là nguyên chủ hay người nhà, mỗi khi đi ra ngoài đều được mọi người kính trọng và nể phục.
Đại học chuyên khoa ở tỉnh thành không chỉ xa mà chi phí sinh hoạt cũng lớn, nhưng Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều nguyện ý trợ cấp để bồi dưỡng cho nguyên chủ đi học, không chỉ cho cô tiền còn cho cả tem phiếu linh tinh, tất cả cũng là vì để cô có thể chuyên tâm học tập cho tốt.
Nhưng cả nhà không hề nghĩ tới, nguyên chủ vừa đi một chuyến này liền xảy ra chuyện.
Hiện tại sinh viên đại học chuyên khoa vô cùng quý giá, chỉ cần tốt nghiệp là có thể ở lại trong thành nhận công tác rồi hưởng đãi ngộ tốt, trong lúc người ở thôn Tiểu Thạch nghĩ nhà họ Vu bồi dưỡng ra được một người thành phố, nguyên chủ đột nhiên trở lại, còn mang theo một người đàn ông.
Một hai muốn cùng người này kết hôn rồi tiến tới hôn nhân.
Đối phương tên Trang Bạch Vũ, là người tỉnh thành, còn là đàn anh hơn nguyên chủ ba tuổi, sau khi vào trường học, hai người rất nhanh liền qua lại rồi trở thành một cặp. Trang Bạch Vũ là người thành phố, trong lòng lại ôm mộng tưởng là xây dựng nông thôn, một lòng muốn đền đáp tổ quốc!
Ở niên đại này còn chưa có cách nói là “thanh niên trí thức”, thậm chí người ở thành thị mà chủ động về nông thôn thì ở trong mắt người khác đều được xem là ngu xuẩn, nhưng nguyên chủ lại không cảm thấy vậy, ngược lại cô còn thấy Trang Bạch Vũ rất có sức hút, không chỉ dứt khoát kiên quyết cùng hắn kết hôn, còn trực tiếp nghỉ học để theo hắn trở về thôn Tiểu Thạch.
Khi biết được tin này, Liễu Thục Vinh trực tiếp hôn mê bất tỉnh, ra lệnh cưỡng chế bắt nguyên chủ nhất định phải trở về để tiếp tục đi học. Tuy rằng Trang Bạch Vũ kia muốn xuống nông thôn, đó là bởi vì hắn nhập học sớm hơn nguyên chủ hai năm, hiện tại đã tốt nghiệp, trong tay cũng có bằng cấp hẳn hoi, nhưng nguyên chủ thì sao, ngoại trừ đơn xin thôi học thì cái gì cũng chưa có!
Nhưng nguyên chủ cực kì quyết tâm, bất luận như thế nào cũng không chịu trở về, một hai nhất định phải ở bên cạnh Trang Bạch Vũ, cùng hắn xây dựng nông thôn.
Nhưng hiện thực cùng mộng tưởng lại có chênh lệch rất lớn, chờ đến khi Trang Bạch Vũ tới nông thôn rồi, rất nhanh hắn đã phát hiện nơi này so với trong tưởng tượng của hắn hoàn toàn khác nhau. Hắn đương nhiên không thể chịu khổ nổi, lập tức từ bỏ lý tưởng của chính mình, chuẩn bị trực tiếp trở về tỉnh thành, đúng lúc này nguyên chủ lại mang thai, đau khổ cầu xin Trang Bạch Vũ ở lại.
Dù hắn rất không tình nguyện nhưng vẫn tạm thời đồng ý.
Vì giữ lại Trang Bạch Vũ, nguyên chủ cái gì cũng nỗ lực làm, từ đây trong mắt của cô không còn cha mẹ cùng anh trai, ngay cả con cái cũng không thèm quan tâm, một lòng đặt hết lên người Trang Bạch Vũ, có thể nói là hèn mọn đến cực điểm, chỉ hi vọng hắn đồng ý ở lại cùng mình sinh hoạt qua ngày.
Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi ConTác giả: La Tử PhùngTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Đó là ai vậy?” “Đó không phải là Liễu Tố Tố nhà thím Liễu à, sao lại nằm trên mặt đất thế kia?” “Mấy người còn không biết ư? Liễu Tố Tố đi tìm tên đàn ông bỏ rơi vợ con muốn về tỉnh thành! Hẳn là cũng là bởi vì vậy nên cô ấy mới nghĩ quẩn đấy, ngày đó tôi cũng nghe được mọi chuyện, cô ấy vì giữ lại tên đàn ông kia mà khóc lóc cực kì thảm thiết!” “Haizz, tôi đã sớm nói không nên tìm chồng ở trong thành phố rồi mà, phụ nữ nông thôn như chúng ta sao có thể trói được tim của bọn họ chứ, cô ấy cứ một hai không nghe, lần này thì tốt rồi!” ......... Đủ loại ngôn ngữ từ bốn phương tám hướng truyền tới, Liễu Tố Tố vẫn nằm ở ven đường, hai mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời, cả người không hề nhúc nhích. Không phải là bởi vì nguyên nhân nào khác, mà là lúc này Liễu Tố Tố nằm ở đây đã sớm không phải người bị các thôn dân nghị luận kia. Nói một cách khác, cô thật sự xuyên qua rồi. Liễu Tố Tố thực sự không nghĩ tới mình chỉ cứu người một phen, thế mà liền gặp tai nạn xe cộ rồi trực tiếp mất mạng,… Vu Đại Trụ có hai đứa con trai, hơn nữa cộng thêm nguyên chủ là có ba đứa nhỏ, sau khi hai người tái hôn không sinh thêm con, nhưng bởi vì Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều là người hiền lành dễ sống chung, cho nên một nhà năm người vẫn sống hoà thuận vui vẻ qua ngày.Đặc biệt là nguyên chủ, từ nhỏ đã được cha mẹ cùng hai anh trai ở trên chăm sóc, nói nguyên chủ là cô gái tốt số nhất trong thôn Tiểu Thạch cũng không sai chút nào.Liễu Thục Vinh là một người từng trải, biết cô gái mà ở nhà cả ngày đến một chữ cái cũng không biết thì sẽ không có tương lai, cho nên bà liền bàn bạc với Vu Đại Tru, muốn chu cấp cho con gái đi học.Nguyên chủ cũng coi như có năng lực, từ tiểu học trong thôn thi đậu trung học công xã, sau đó lại thi vào cao trung, cuối cùng thậm chí còn thi đậu được đại học chuyên khoa, tuy rằng cũng không phải đại học chân chính, nhưng đây cũng được xem là trường đứng đầu ở trong thôn, cho dù là nguyên chủ hay người nhà, mỗi khi đi ra ngoài đều được mọi người kính trọng và nể phục.Đại học chuyên khoa ở tỉnh thành không chỉ xa mà chi phí sinh hoạt cũng lớn, nhưng Liễu Thục Vinh cùng Vu Đại Trụ đều nguyện ý trợ cấp để bồi dưỡng cho nguyên chủ đi học, không chỉ cho cô tiền còn cho cả tem phiếu linh tinh, tất cả cũng là vì để cô có thể chuyên tâm học tập cho tốt.Nhưng cả nhà không hề nghĩ tới, nguyên chủ vừa đi một chuyến này liền xảy ra chuyện.Hiện tại sinh viên đại học chuyên khoa vô cùng quý giá, chỉ cần tốt nghiệp là có thể ở lại trong thành nhận công tác rồi hưởng đãi ngộ tốt, trong lúc người ở thôn Tiểu Thạch nghĩ nhà họ Vu bồi dưỡng ra được một người thành phố, nguyên chủ đột nhiên trở lại, còn mang theo một người đàn ông.Một hai muốn cùng người này kết hôn rồi tiến tới hôn nhân.Đối phương tên Trang Bạch Vũ, là người tỉnh thành, còn là đàn anh hơn nguyên chủ ba tuổi, sau khi vào trường học, hai người rất nhanh liền qua lại rồi trở thành một cặp. Trang Bạch Vũ là người thành phố, trong lòng lại ôm mộng tưởng là xây dựng nông thôn, một lòng muốn đền đáp tổ quốc!Ở niên đại này còn chưa có cách nói là “thanh niên trí thức”, thậm chí người ở thành thị mà chủ động về nông thôn thì ở trong mắt người khác đều được xem là ngu xuẩn, nhưng nguyên chủ lại không cảm thấy vậy, ngược lại cô còn thấy Trang Bạch Vũ rất có sức hút, không chỉ dứt khoát kiên quyết cùng hắn kết hôn, còn trực tiếp nghỉ học để theo hắn trở về thôn Tiểu Thạch.Khi biết được tin này, Liễu Thục Vinh trực tiếp hôn mê bất tỉnh, ra lệnh cưỡng chế bắt nguyên chủ nhất định phải trở về để tiếp tục đi học. Tuy rằng Trang Bạch Vũ kia muốn xuống nông thôn, đó là bởi vì hắn nhập học sớm hơn nguyên chủ hai năm, hiện tại đã tốt nghiệp, trong tay cũng có bằng cấp hẳn hoi, nhưng nguyên chủ thì sao, ngoại trừ đơn xin thôi học thì cái gì cũng chưa có!Nhưng nguyên chủ cực kì quyết tâm, bất luận như thế nào cũng không chịu trở về, một hai nhất định phải ở bên cạnh Trang Bạch Vũ, cùng hắn xây dựng nông thôn.Nhưng hiện thực cùng mộng tưởng lại có chênh lệch rất lớn, chờ đến khi Trang Bạch Vũ tới nông thôn rồi, rất nhanh hắn đã phát hiện nơi này so với trong tưởng tượng của hắn hoàn toàn khác nhau. Hắn đương nhiên không thể chịu khổ nổi, lập tức từ bỏ lý tưởng của chính mình, chuẩn bị trực tiếp trở về tỉnh thành, đúng lúc này nguyên chủ lại mang thai, đau khổ cầu xin Trang Bạch Vũ ở lại.Dù hắn rất không tình nguyện nhưng vẫn tạm thời đồng ý.Vì giữ lại Trang Bạch Vũ, nguyên chủ cái gì cũng nỗ lực làm, từ đây trong mắt của cô không còn cha mẹ cùng anh trai, ngay cả con cái cũng không thèm quan tâm, một lòng đặt hết lên người Trang Bạch Vũ, có thể nói là hèn mọn đến cực điểm, chỉ hi vọng hắn đồng ý ở lại cùng mình sinh hoạt qua ngày.