Vãn Vãn nhận thức được mình là một linh hồn vừa rời khỏi thân thể, nhưng nàng lại không biết chính mình chết như thế nào, đa phần kí ức của nàng đã bị mất, chỉ nhớ mang máng là mấy ngày trước bản thân bị ai đó hại chết. Giờ phút này nàng đang ngồi chồm hỗm ở một rừng cây rậm rạp nào đó, trong tay cầm chuỗi vòng cổ bằng bạc điểm thêm một viên đá hình trái tim màu đỏ sậm. Vãn Vãn dùng một nhánh cây vẽ thành pháp trận hình tròn theo trí nhớ ít ỏi sót lại, đoạn nàng tiến vào tâm của pháp trận, nắm chặt vòng cổ trên tay, miệng lẩm bẩm: "Hiển hách âm dương, vọng thư chi dạ, lấy ngô chi danh, triệu hoán!" Ngay lúc nàng đọc xong, trời đất bỗng chốc tối sầm lại, một cơn cuồng phong ập tới, Vãn Vãn nhanh chóng nhắm hai mắt lại. "Tích.. các thông số của kí chủ đều bình thường, đang trong trạng thái khởi động.. 1%.." Thứ gì đây? Bên tai lảng vảng một âm thanh kì quái, vừa định mở mắt ra, thân thể của nàng đột nhiên không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Vãn Vãn mới có thể cử động thân thể, mở hai…
Chương 17
Hệ Thống Xuyên Nhanh: Sổ Tay Công Lược Nam ThầnTác giả: Đế Cửu DiTruyện Cổ Đại, Truyện SủngVãn Vãn nhận thức được mình là một linh hồn vừa rời khỏi thân thể, nhưng nàng lại không biết chính mình chết như thế nào, đa phần kí ức của nàng đã bị mất, chỉ nhớ mang máng là mấy ngày trước bản thân bị ai đó hại chết. Giờ phút này nàng đang ngồi chồm hỗm ở một rừng cây rậm rạp nào đó, trong tay cầm chuỗi vòng cổ bằng bạc điểm thêm một viên đá hình trái tim màu đỏ sậm. Vãn Vãn dùng một nhánh cây vẽ thành pháp trận hình tròn theo trí nhớ ít ỏi sót lại, đoạn nàng tiến vào tâm của pháp trận, nắm chặt vòng cổ trên tay, miệng lẩm bẩm: "Hiển hách âm dương, vọng thư chi dạ, lấy ngô chi danh, triệu hoán!" Ngay lúc nàng đọc xong, trời đất bỗng chốc tối sầm lại, một cơn cuồng phong ập tới, Vãn Vãn nhanh chóng nhắm hai mắt lại. "Tích.. các thông số của kí chủ đều bình thường, đang trong trạng thái khởi động.. 1%.." Thứ gì đây? Bên tai lảng vảng một âm thanh kì quái, vừa định mở mắt ra, thân thể của nàng đột nhiên không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Vãn Vãn mới có thể cử động thân thể, mở hai… Bước vào đại sảnh biệt thự, đèn đuốc sáng ngời chói mắt, Vãn Vãn có chút khẩn trương ôm chặt cánh tay Hứa Thần Hạo, lần đầu tiên nàng xuất hiện lại bị nhiều người nhìn chăm chú đến vậy.Cảm giác giống như một con khỉ trong vườn thú bị người ta vây xem vậy.Biểu tình của Hứa Thần Hạo vô cùng đạm mạc, hiển nhiên trường hợp này đã sớm thành thói quen, hắn vỗ vỗ tay Vãn Vãn, kề sát vào bên tai nàng nói: "Đừng khẩn trương, bên kia có đồ ăn và thức uống, em đi qua đứng đợi, anh đi một chút quay lại liền."Vãn Vãn gật gật đầu buông bàn tay đang níu Hứa Thần Hạo ra.Chỉ thấy hắn đi đến chỗ một người đàn ông trung niên có bề ngoài phúc hậu, người nọ ngó qua chỗ nàng, có lẽ là đang tò mò nàng là ai.Hứa Thần Hạo cười nói gì đó, ông ấy liền nở một nụ cười thân thiện với nàng.Trước kia Vãn Vãn rất ít khi đi theo Hứa Thần Hạo ra ngoài tham gia yến hội, tính tình nàng rất cao ngạo, vài lần gây sự với mấy thiên kim của gia tộc lớn, từ đó Hứa Thần Hạo liền không mang nàng tham gia yến hội một lần nào nữa.Một mình đứng ở góc, Vãn Vãn định lẳng lặng chờ đợi Hứa Thần Hạo, nàng không am hiểu mấy cái quy tắc xã giao trong giới thượng lưu, cũng không ưa nói chuyện rào trước đón sau giả lả cùng mấy vị tiểu thư kia, chẳng thú vị chút nào."Tô tiểu thư?" Chợt một âm thanh không xác định gọi tên nàng, có chút chần chờ.Nghe thấy thanh âm này, đầu Vãn Vãn tê rần, đêm nay tâm tình nàng rất tốt, không nghĩ sẽ vì một bạch liên hoa mà phá hư tâm trạng.Vãn Vãn liền giả bộ không nghe thấy, dợm bước quay đi thật nhanh, tựa hồ muốn cách thật xa chủ nhân của thanh âm kia
Bước vào đại sảnh biệt thự, đèn đuốc sáng ngời chói mắt, Vãn Vãn có chút khẩn trương ôm chặt cánh tay Hứa Thần Hạo, lần đầu tiên nàng xuất hiện lại bị nhiều người nhìn chăm chú đến vậy.
Cảm giác giống như một con khỉ trong vườn thú bị người ta vây xem vậy.
Biểu tình của Hứa Thần Hạo vô cùng đạm mạc, hiển nhiên trường hợp này đã sớm thành thói quen, hắn vỗ vỗ tay Vãn Vãn, kề sát vào bên tai nàng nói: "Đừng khẩn trương, bên kia có đồ ăn và thức uống, em đi qua đứng đợi, anh đi một chút quay lại liền."
Vãn Vãn gật gật đầu buông bàn tay đang níu Hứa Thần Hạo ra.
Chỉ thấy hắn đi đến chỗ một người đàn ông trung niên có bề ngoài phúc hậu, người nọ ngó qua chỗ nàng, có lẽ là đang tò mò nàng là ai.
Hứa Thần Hạo cười nói gì đó, ông ấy liền nở một nụ cười thân thiện với nàng.
Trước kia Vãn Vãn rất ít khi đi theo Hứa Thần Hạo ra ngoài tham gia yến hội, tính tình nàng rất cao ngạo, vài lần gây sự với mấy thiên kim của gia tộc lớn, từ đó Hứa Thần Hạo liền không mang nàng tham gia yến hội một lần nào nữa.
Một mình đứng ở góc, Vãn Vãn định lẳng lặng chờ đợi Hứa Thần Hạo, nàng không am hiểu mấy cái quy tắc xã giao trong giới thượng lưu, cũng không ưa nói chuyện rào trước đón sau giả lả cùng mấy vị tiểu thư kia, chẳng thú vị chút nào.
"Tô tiểu thư?" Chợt một âm thanh không xác định gọi tên nàng, có chút chần chờ.
Nghe thấy thanh âm này, đầu Vãn Vãn tê rần, đêm nay tâm tình nàng rất tốt, không nghĩ sẽ vì một bạch liên hoa mà phá hư tâm trạng.
Vãn Vãn liền giả bộ không nghe thấy, dợm bước quay đi thật nhanh, tựa hồ muốn cách thật xa chủ nhân của thanh âm kia
Hệ Thống Xuyên Nhanh: Sổ Tay Công Lược Nam ThầnTác giả: Đế Cửu DiTruyện Cổ Đại, Truyện SủngVãn Vãn nhận thức được mình là một linh hồn vừa rời khỏi thân thể, nhưng nàng lại không biết chính mình chết như thế nào, đa phần kí ức của nàng đã bị mất, chỉ nhớ mang máng là mấy ngày trước bản thân bị ai đó hại chết. Giờ phút này nàng đang ngồi chồm hỗm ở một rừng cây rậm rạp nào đó, trong tay cầm chuỗi vòng cổ bằng bạc điểm thêm một viên đá hình trái tim màu đỏ sậm. Vãn Vãn dùng một nhánh cây vẽ thành pháp trận hình tròn theo trí nhớ ít ỏi sót lại, đoạn nàng tiến vào tâm của pháp trận, nắm chặt vòng cổ trên tay, miệng lẩm bẩm: "Hiển hách âm dương, vọng thư chi dạ, lấy ngô chi danh, triệu hoán!" Ngay lúc nàng đọc xong, trời đất bỗng chốc tối sầm lại, một cơn cuồng phong ập tới, Vãn Vãn nhanh chóng nhắm hai mắt lại. "Tích.. các thông số của kí chủ đều bình thường, đang trong trạng thái khởi động.. 1%.." Thứ gì đây? Bên tai lảng vảng một âm thanh kì quái, vừa định mở mắt ra, thân thể của nàng đột nhiên không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Vãn Vãn mới có thể cử động thân thể, mở hai… Bước vào đại sảnh biệt thự, đèn đuốc sáng ngời chói mắt, Vãn Vãn có chút khẩn trương ôm chặt cánh tay Hứa Thần Hạo, lần đầu tiên nàng xuất hiện lại bị nhiều người nhìn chăm chú đến vậy.Cảm giác giống như một con khỉ trong vườn thú bị người ta vây xem vậy.Biểu tình của Hứa Thần Hạo vô cùng đạm mạc, hiển nhiên trường hợp này đã sớm thành thói quen, hắn vỗ vỗ tay Vãn Vãn, kề sát vào bên tai nàng nói: "Đừng khẩn trương, bên kia có đồ ăn và thức uống, em đi qua đứng đợi, anh đi một chút quay lại liền."Vãn Vãn gật gật đầu buông bàn tay đang níu Hứa Thần Hạo ra.Chỉ thấy hắn đi đến chỗ một người đàn ông trung niên có bề ngoài phúc hậu, người nọ ngó qua chỗ nàng, có lẽ là đang tò mò nàng là ai.Hứa Thần Hạo cười nói gì đó, ông ấy liền nở một nụ cười thân thiện với nàng.Trước kia Vãn Vãn rất ít khi đi theo Hứa Thần Hạo ra ngoài tham gia yến hội, tính tình nàng rất cao ngạo, vài lần gây sự với mấy thiên kim của gia tộc lớn, từ đó Hứa Thần Hạo liền không mang nàng tham gia yến hội một lần nào nữa.Một mình đứng ở góc, Vãn Vãn định lẳng lặng chờ đợi Hứa Thần Hạo, nàng không am hiểu mấy cái quy tắc xã giao trong giới thượng lưu, cũng không ưa nói chuyện rào trước đón sau giả lả cùng mấy vị tiểu thư kia, chẳng thú vị chút nào."Tô tiểu thư?" Chợt một âm thanh không xác định gọi tên nàng, có chút chần chờ.Nghe thấy thanh âm này, đầu Vãn Vãn tê rần, đêm nay tâm tình nàng rất tốt, không nghĩ sẽ vì một bạch liên hoa mà phá hư tâm trạng.Vãn Vãn liền giả bộ không nghe thấy, dợm bước quay đi thật nhanh, tựa hồ muốn cách thật xa chủ nhân của thanh âm kia