Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 201
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 201Tôn Thái Vân mừng rỡ, cuối cùng cũng đã được tha lỗi.Nếu không thì, nhà họ Tôn ông ta xong đời rồi.Tôn Thái Vân đứng lên, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái.Vừa nhìn, ông ta đã nhịn không được mà run lên, thiếu chút nữa đã ngã quỵ trên mặt đất.Giang Thần nói: “Ông Tôn, ông làm gì vậy hả? Không nghe thấy lời Sở Sở nói sao, mau đưa đi bệnh viện đi, còn nữa, chuyện đánh người này, không có liên quan đến Sở Sở nhà tôi, ông cũng đừng có báo cảnh sát bắt Sở Sở đấy.”“Được, là tôi đánh, hoàn toàn không liên quan đến cô Sở Sở.”Nói xong, Tôn Thái Vân ngay lập tức gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh, đã có mấy người tới, mang Tôn Trạch hôn mê bất tỉnh và Phùng Tiểu Hội với khuôn mặt đầy máu còn đang kinh ngạc đi.“Chuyện đó, có cần bồi thường quần áo nữa không?” Giang Thần nhìn quản lí tiệm quần áo đứng ở bên cạnh.Quản lý phản ứng lại, cả người đều run lên, vội vàng nói: “Không, không cần.”Ngay cả Tôn Thái Vân cũng đã dập đầu nhận sai, cô ta nào dám chứ!Mà những người khác trong cửa hàng, đã sớm thông báo chuyện này cho chủ cửa tiệm.Chủ của tiệm quần áo cao cấp này, không phải ai khác, chính là Lâm Y.Mặc dù Lâm Y là tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm Trường Sinh.Nhưng, công nghiệp dược phẩm Trường Sinh là của gia tộc, cô ra cũng chỉ là hỗ trợ quản lý mà thôi.Trừ việc đó ra, cô ta cũng có không it nghề tay trái.Cửa hàng này chính là một trong số đó,Cô ta nghe được chuyện Đường Sở Sở và Giang Thần gây sự ở trong cửa tiệm, nhanh chóng từ công ty tới.Giang Thần nhìn đám người anh Ba còn đứng ở bên cạnh, nhướng mày, nói: “Chủ của các người cũng đã đi rồi, còn muốn đánh nhau với tôi sao?”Cả người anh Ba run lên, sợ hãi khom lưng, giải thích một câu: “Vâng, thật xin lỗi, tôi xin đi về.”Nói xong, anh ta cũng không ở lại thêm, dẫn đám anh em, nhanh chóng chạy đi.Ôi!Đường Sở Sở hít sâu một hơi.Quá giống mơ!Tất cả những chuyện này, thật là không thể tưởng tượng nổi!Ngay giờ phút này, một chiếc siêu xe Ferrari dừng ở trước cửa.Một người phụ nữ cao ráo, thân hình tuyệt đẹp, khí chất xuấn thần mặc áo đen và chiếc váy đen ôm sát hông đi xuống.Cộc, cộc…Giày cao gót tiếp xúc với mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.“Tổng giám đốc Lâm.”Người phụ nữ đi tới, vẻ mặt của nhân viên bán hàng trong tiệm đều trở nên tôn kính.Quản lý Lý Mẫn cũng kính trọng kêu lên: “Tổng giám đốc Lâm.”Lâm Y nhìn quanh, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, cuối cùng dừng lại trên người Đường Sở Sở, làm ra vẻ thân mật, kéo tay cô, cười nói: “Sở Sở, là cô thật sao?”
Chương 201
Tôn Thái Vân mừng rỡ, cuối cùng cũng đã được tha lỗi.
Nếu không thì, nhà họ Tôn ông ta xong đời rồi.
Tôn Thái Vân đứng lên, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái.
Vừa nhìn, ông ta đã nhịn không được mà run lên, thiếu chút nữa đã ngã quỵ trên mặt đất.
Giang Thần nói: “Ông Tôn, ông làm gì vậy hả? Không nghe thấy lời Sở Sở nói sao, mau đưa đi bệnh viện đi, còn nữa, chuyện đánh người này, không có liên quan đến Sở Sở nhà tôi, ông cũng đừng có báo cảnh sát bắt Sở Sở đấy.”
“Được, là tôi đánh, hoàn toàn không liên quan đến cô Sở Sở.”
Nói xong, Tôn Thái Vân ngay lập tức gọi một cuộc điện thoại.
Rất nhanh, đã có mấy người tới, mang Tôn Trạch hôn mê bất tỉnh và Phùng Tiểu Hội với khuôn mặt đầy máu còn đang kinh ngạc đi.
“Chuyện đó, có cần bồi thường quần áo nữa không?” Giang Thần nhìn quản lí tiệm quần áo đứng ở bên cạnh.
Quản lý phản ứng lại, cả người đều run lên, vội vàng nói: “Không, không cần.”
Ngay cả Tôn Thái Vân cũng đã dập đầu nhận sai, cô ta nào dám chứ!
Mà những người khác trong cửa hàng, đã sớm thông báo chuyện này cho chủ cửa tiệm.
Chủ của tiệm quần áo cao cấp này, không phải ai khác, chính là Lâm Y.
Mặc dù Lâm Y là tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm Trường Sinh.
Nhưng, công nghiệp dược phẩm Trường Sinh là của gia tộc, cô ra cũng chỉ là hỗ trợ quản lý mà thôi.
Trừ việc đó ra, cô ta cũng có không it nghề tay trái.
Cửa hàng này chính là một trong số đó,
Cô ta nghe được chuyện Đường Sở Sở và Giang Thần gây sự ở trong cửa tiệm, nhanh chóng từ công ty tới.
Giang Thần nhìn đám người anh Ba còn đứng ở bên cạnh, nhướng mày, nói: “Chủ của các người cũng đã đi rồi, còn muốn đánh nhau với tôi sao?”
Cả người anh Ba run lên, sợ hãi khom lưng, giải thích một câu: “Vâng, thật xin lỗi, tôi xin đi về.”
Nói xong, anh ta cũng không ở lại thêm, dẫn đám anh em, nhanh chóng chạy đi.
Ôi!
Đường Sở Sở hít sâu một hơi.
Quá giống mơ!
Tất cả những chuyện này, thật là không thể tưởng tượng nổi!
Ngay giờ phút này, một chiếc siêu xe Ferrari dừng ở trước cửa.
Một người phụ nữ cao ráo, thân hình tuyệt đẹp, khí chất xuấn thần mặc áo đen và chiếc váy đen ôm sát hông đi xuống.
Cộc, cộc…
Giày cao gót tiếp xúc với mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Tổng giám đốc Lâm.”
Người phụ nữ đi tới, vẻ mặt của nhân viên bán hàng trong tiệm đều trở nên tôn kính.
Quản lý Lý Mẫn cũng kính trọng kêu lên: “Tổng giám đốc Lâm.”
Lâm Y nhìn quanh, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, cuối cùng dừng lại trên người Đường Sở Sở, làm ra vẻ thân mật, kéo tay cô, cười nói: “Sở Sở, là cô thật sao?”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 201Tôn Thái Vân mừng rỡ, cuối cùng cũng đã được tha lỗi.Nếu không thì, nhà họ Tôn ông ta xong đời rồi.Tôn Thái Vân đứng lên, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái.Vừa nhìn, ông ta đã nhịn không được mà run lên, thiếu chút nữa đã ngã quỵ trên mặt đất.Giang Thần nói: “Ông Tôn, ông làm gì vậy hả? Không nghe thấy lời Sở Sở nói sao, mau đưa đi bệnh viện đi, còn nữa, chuyện đánh người này, không có liên quan đến Sở Sở nhà tôi, ông cũng đừng có báo cảnh sát bắt Sở Sở đấy.”“Được, là tôi đánh, hoàn toàn không liên quan đến cô Sở Sở.”Nói xong, Tôn Thái Vân ngay lập tức gọi một cuộc điện thoại.Rất nhanh, đã có mấy người tới, mang Tôn Trạch hôn mê bất tỉnh và Phùng Tiểu Hội với khuôn mặt đầy máu còn đang kinh ngạc đi.“Chuyện đó, có cần bồi thường quần áo nữa không?” Giang Thần nhìn quản lí tiệm quần áo đứng ở bên cạnh.Quản lý phản ứng lại, cả người đều run lên, vội vàng nói: “Không, không cần.”Ngay cả Tôn Thái Vân cũng đã dập đầu nhận sai, cô ta nào dám chứ!Mà những người khác trong cửa hàng, đã sớm thông báo chuyện này cho chủ cửa tiệm.Chủ của tiệm quần áo cao cấp này, không phải ai khác, chính là Lâm Y.Mặc dù Lâm Y là tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm Trường Sinh.Nhưng, công nghiệp dược phẩm Trường Sinh là của gia tộc, cô ra cũng chỉ là hỗ trợ quản lý mà thôi.Trừ việc đó ra, cô ta cũng có không it nghề tay trái.Cửa hàng này chính là một trong số đó,Cô ta nghe được chuyện Đường Sở Sở và Giang Thần gây sự ở trong cửa tiệm, nhanh chóng từ công ty tới.Giang Thần nhìn đám người anh Ba còn đứng ở bên cạnh, nhướng mày, nói: “Chủ của các người cũng đã đi rồi, còn muốn đánh nhau với tôi sao?”Cả người anh Ba run lên, sợ hãi khom lưng, giải thích một câu: “Vâng, thật xin lỗi, tôi xin đi về.”Nói xong, anh ta cũng không ở lại thêm, dẫn đám anh em, nhanh chóng chạy đi.Ôi!Đường Sở Sở hít sâu một hơi.Quá giống mơ!Tất cả những chuyện này, thật là không thể tưởng tượng nổi!Ngay giờ phút này, một chiếc siêu xe Ferrari dừng ở trước cửa.Một người phụ nữ cao ráo, thân hình tuyệt đẹp, khí chất xuấn thần mặc áo đen và chiếc váy đen ôm sát hông đi xuống.Cộc, cộc…Giày cao gót tiếp xúc với mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.“Tổng giám đốc Lâm.”Người phụ nữ đi tới, vẻ mặt của nhân viên bán hàng trong tiệm đều trở nên tôn kính.Quản lý Lý Mẫn cũng kính trọng kêu lên: “Tổng giám đốc Lâm.”Lâm Y nhìn quanh, liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, cuối cùng dừng lại trên người Đường Sở Sở, làm ra vẻ thân mật, kéo tay cô, cười nói: “Sở Sở, là cô thật sao?”