Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 223
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 223Vào lúc cô mất hết hy vọng, một người đàn ông mang mặt nạ quỷ đã xuất hiện.Cô không thể nào quên đi cảnh tượng đó.Không thể nào quên đi cánh tay to lớn mạnh mẽ bế cô lên, đưa cô thoát khỏi sự tuyệt vọng và bất lực.Nhưng sau đó cô đã hôn mê.Sau đó xảy ra chuyện gì cô cũng không biết nữa.“Lâm Y nói, người đàn ông mặt quỷ là người mình cứu ra khỏi đám cháy của nhà họ Giang, rốt cuộc anh ấy là ai?”Đường Sở Sở khẽ lẩm bẩm.Lúc này điện thoại chợt vang lên.Cô cầm điện thoại bên cạnh lên, phát hiện Giang Thần gọi đến.Cô gác lại dòng suy nghĩ, khẽ lắc đầu, Đường Sở Sở, cô là người đã có chồng, sao có thể nghĩ về người đàn ông khác chứ?Vứt bỏ suy nghĩ trong đầu, cô nghe điện thoại.“Vợ ơi, anh đang ở ngoài, ra ngoài quên mang chìa khóa rồi, em mau ra mở cửa cho anh.”“Ừm.”Đường Sở Sở đứng dậy, ra khỏi phòng đi mở cửa cho Giang Thần.Giang Thần đợi ngoài cửa một lúc, cửa phòng đã mở ra.Đường Sở Sở mặc đồ ngủ bước ra.Bộ đồ ngủ màu trắng này rất mỏng manh, hơi xuyên thấu một chút, quan trọng là cô kh*ng m*c ** ng*c, cảnh đẹp bên trong thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh.Vẻ mặt Đường Sở Sở không vui nói: “Anh xem đã mấy giờ rồi, chạy đi đâu đó?”Giang Thần tỏ vẻ thật thà, gãi đầu giải thích: “Một đồng đội xuất ngũ về rồi, bọn anh cũng nhau đi ăn, nói chuyện một chút, về hơi muộn, anh xin lỗi.”“Mau vào trong đi.”Đường Sở Sở cũng không trách móc nữa, kéo Giang Thần vào phòng.Về đến phòng, Giang Thần rất tự giác đi lấy chiếu và gối, trải xuống đất rồi nằm xuống.Đường Sở Sở ngủ trên giường, nghiêng người nhìn Giang Thần đang nằm dưới đất, bỗng nhiên cô hít sâu một hơi rồi quay người lại.Đêm khuya yên tĩnh trôi qua.Ngày hôm sau.Hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Lâm Y, buổi tiệc sinh nhật của cô ta sẽ tổ chức ở nhà hàng Giang trung.Lâm Y là giám đốc điều hành của tập đoàn Dược Phẩm Trường Sinh, là nhân vật có tiếng nhất nhì ở Giang Trung.Nhưng Lâm Y là người Kinh Đô, không phải là người sinh ra và lớn lên ở Giang Trung, cho nên cô ta cũng không được liệt vào bốn nhà quyền thế lớn.Nếu không thì với tài sản của Dược Phẩm Trường Sinh, chắc chắn có thể đè bẹp cả bốn nhà quyền thế.Tiệc sinh nhật của Lâm Y mời rất nhiều người, chỉ cần là người có máu mặt ở Giang Trung đều sẽ nhận được thiệp mời.Cô ta không phải là người thích khoe khoang, cô chỉ muốn ăn sinh nhật đơn giản thôi.
Chương 223
Vào lúc cô mất hết hy vọng, một người đàn ông mang mặt nạ quỷ đã xuất hiện.
Cô không thể nào quên đi cảnh tượng đó.
Không thể nào quên đi cánh tay to lớn mạnh mẽ bế cô lên, đưa cô thoát khỏi sự tuyệt vọng và bất lực.
Nhưng sau đó cô đã hôn mê.
Sau đó xảy ra chuyện gì cô cũng không biết nữa.
“Lâm Y nói, người đàn ông mặt quỷ là người mình cứu ra khỏi đám cháy của nhà họ Giang, rốt cuộc anh ấy là ai?”
Đường Sở Sở khẽ lẩm bẩm.
Lúc này điện thoại chợt vang lên.
Cô cầm điện thoại bên cạnh lên, phát hiện Giang Thần gọi đến.
Cô gác lại dòng suy nghĩ, khẽ lắc đầu, Đường Sở Sở, cô là người đã có chồng, sao có thể nghĩ về người đàn ông khác chứ?
Vứt bỏ suy nghĩ trong đầu, cô nghe điện thoại.
“Vợ ơi, anh đang ở ngoài, ra ngoài quên mang chìa khóa rồi, em mau ra mở cửa cho anh.”
“Ừm.”
Đường Sở Sở đứng dậy, ra khỏi phòng đi mở cửa cho Giang Thần.
Giang Thần đợi ngoài cửa một lúc, cửa phòng đã mở ra.
Đường Sở Sở mặc đồ ngủ bước ra.
Bộ đồ ngủ màu trắng này rất mỏng manh, hơi xuyên thấu một chút, quan trọng là cô kh*ng m*c ** ng*c, cảnh đẹp bên trong thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh.
Vẻ mặt Đường Sở Sở không vui nói: “Anh xem đã mấy giờ rồi, chạy đi đâu đó?”
Giang Thần tỏ vẻ thật thà, gãi đầu giải thích: “Một đồng đội xuất ngũ về rồi, bọn anh cũng nhau đi ăn, nói chuyện một chút, về hơi muộn, anh xin lỗi.”
“Mau vào trong đi.”
Đường Sở Sở cũng không trách móc nữa, kéo Giang Thần vào phòng.
Về đến phòng, Giang Thần rất tự giác đi lấy chiếu và gối, trải xuống đất rồi nằm xuống.
Đường Sở Sở ngủ trên giường, nghiêng người nhìn Giang Thần đang nằm dưới đất, bỗng nhiên cô hít sâu một hơi rồi quay người lại.
Đêm khuya yên tĩnh trôi qua.
Ngày hôm sau.
Hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Lâm Y, buổi tiệc sinh nhật của cô ta sẽ tổ chức ở nhà hàng Giang trung.
Lâm Y là giám đốc điều hành của tập đoàn Dược Phẩm Trường Sinh, là nhân vật có tiếng nhất nhì ở Giang Trung.
Nhưng Lâm Y là người Kinh Đô, không phải là người sinh ra và lớn lên ở Giang Trung, cho nên cô ta cũng không được liệt vào bốn nhà quyền thế lớn.
Nếu không thì với tài sản của Dược Phẩm Trường Sinh, chắc chắn có thể đè bẹp cả bốn nhà quyền thế.
Tiệc sinh nhật của Lâm Y mời rất nhiều người, chỉ cần là người có máu mặt ở Giang Trung đều sẽ nhận được thiệp mời.
Cô ta không phải là người thích khoe khoang, cô chỉ muốn ăn sinh nhật đơn giản thôi.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 223Vào lúc cô mất hết hy vọng, một người đàn ông mang mặt nạ quỷ đã xuất hiện.Cô không thể nào quên đi cảnh tượng đó.Không thể nào quên đi cánh tay to lớn mạnh mẽ bế cô lên, đưa cô thoát khỏi sự tuyệt vọng và bất lực.Nhưng sau đó cô đã hôn mê.Sau đó xảy ra chuyện gì cô cũng không biết nữa.“Lâm Y nói, người đàn ông mặt quỷ là người mình cứu ra khỏi đám cháy của nhà họ Giang, rốt cuộc anh ấy là ai?”Đường Sở Sở khẽ lẩm bẩm.Lúc này điện thoại chợt vang lên.Cô cầm điện thoại bên cạnh lên, phát hiện Giang Thần gọi đến.Cô gác lại dòng suy nghĩ, khẽ lắc đầu, Đường Sở Sở, cô là người đã có chồng, sao có thể nghĩ về người đàn ông khác chứ?Vứt bỏ suy nghĩ trong đầu, cô nghe điện thoại.“Vợ ơi, anh đang ở ngoài, ra ngoài quên mang chìa khóa rồi, em mau ra mở cửa cho anh.”“Ừm.”Đường Sở Sở đứng dậy, ra khỏi phòng đi mở cửa cho Giang Thần.Giang Thần đợi ngoài cửa một lúc, cửa phòng đã mở ra.Đường Sở Sở mặc đồ ngủ bước ra.Bộ đồ ngủ màu trắng này rất mỏng manh, hơi xuyên thấu một chút, quan trọng là cô kh*ng m*c ** ng*c, cảnh đẹp bên trong thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh.Vẻ mặt Đường Sở Sở không vui nói: “Anh xem đã mấy giờ rồi, chạy đi đâu đó?”Giang Thần tỏ vẻ thật thà, gãi đầu giải thích: “Một đồng đội xuất ngũ về rồi, bọn anh cũng nhau đi ăn, nói chuyện một chút, về hơi muộn, anh xin lỗi.”“Mau vào trong đi.”Đường Sở Sở cũng không trách móc nữa, kéo Giang Thần vào phòng.Về đến phòng, Giang Thần rất tự giác đi lấy chiếu và gối, trải xuống đất rồi nằm xuống.Đường Sở Sở ngủ trên giường, nghiêng người nhìn Giang Thần đang nằm dưới đất, bỗng nhiên cô hít sâu một hơi rồi quay người lại.Đêm khuya yên tĩnh trôi qua.Ngày hôm sau.Hôm nay là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Lâm Y, buổi tiệc sinh nhật của cô ta sẽ tổ chức ở nhà hàng Giang trung.Lâm Y là giám đốc điều hành của tập đoàn Dược Phẩm Trường Sinh, là nhân vật có tiếng nhất nhì ở Giang Trung.Nhưng Lâm Y là người Kinh Đô, không phải là người sinh ra và lớn lên ở Giang Trung, cho nên cô ta cũng không được liệt vào bốn nhà quyền thế lớn.Nếu không thì với tài sản của Dược Phẩm Trường Sinh, chắc chắn có thể đè bẹp cả bốn nhà quyền thế.Tiệc sinh nhật của Lâm Y mời rất nhiều người, chỉ cần là người có máu mặt ở Giang Trung đều sẽ nhận được thiệp mời.Cô ta không phải là người thích khoe khoang, cô chỉ muốn ăn sinh nhật đơn giản thôi.