Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 240

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 240Một người là chủ tịch của Thiên Quân, Diệp Hùng.Một người là ông chủ của Mỹ Vị Hiên, Cổ Dật Hiên.Người còn lại là Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y số một Giang Trung.Đại vị của ba người này, đều đứng trên đỉnh kim tự tháp Giang Trung.Diệp Hùng, người đứng đầu nhà họ Diệp, chỉ một câu của ông ta, có thể khiến cho nhà họ Tiêu một trong bốn gia tộc lớn phá sản.Cổ Dật Hiên, là người rất bề bộn, nhưng năng lực của anh ta cũng rất lớn.Phương Vĩnh Cát, người này càng không nói tới.Giang Trung là dược đô, ông ta chính là thần y.Thế giới này, càng có tiền, càng sợ chết.Có thể nói năng lực của tất cả những người có mặt ở đây, cũng không bằng một mình Phương Vĩnh Cát.Ba người đi tới, trở thành tiêu điểm chú ý của toàn hội trường.“Ai mới đánh rắm vậy?”“Ai vừa nói cô Sở đó?”“Người nào nói nhảm đâu?”Ba người đi tới, nhìn lướt qua hội trường.Hội trường bữa tiệc to như vậy, nháy mắt yên lặng như tờĐây là chuyện gì vậy?Tại sao cả ba nhân vật lớn đều thay Đường Sở Sở xuất đầu?Đường Sở Sở cũng bị thụ sủng nhược kinhDiệp Hùng không nói, Giang Thần đã từng cứu anh ta.Nhưng Cổ Dật Hiên và thần y Phương lại chưa từng giao du với cô?Nhìn thấy ba nhân vật lớn xuất hiện, Trương Luân lập tức mất bình tĩnh, không khỏi lùi về phía sau, đứng ở trong đám người, sợ hãi không nói nên lời.Lúc này anh ta nào dám ăn nói lung tung nữa?Chỉ một mình Diệp Hùng đã làm cho nhà họ Tiêu phá sản. Mặc dù tài sản nhà họ Trương lớn hơn bốn gia tộc lớn, nhưng người nhà họ Trương cũng không dám trêu vào ba người này.Ba người đi tới, Diệp Hùng nhìn hai mắt lưng tròng của Đường Sở Sở, trên mặt mang theo sự tôn kính: “Cô Sở.”Cổ Dật Hiên hơi khom người: “Cô Sở.”Phịch.Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y Phương tiếng tăm lẫy lừng của Giang Trung, trực tiếp quỳ xuống đất.Đường Sở Sở sợ hãi, thân thể hơi lùi về phía sau, Giang Thần kịp thời đỡ Đường Sở Sở, nhìn Phương Vĩnh Cát quỳ dưới đất, mày khẽ nhíu: “Ông là ai, làm vậy có ý gì, dọa vợ tôi sợ hãi, ông có đền được không?”Hiện trường yên lặng không một tiếng động.Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt.Đây chính là hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y của Giang Trung.

Chương 240

Một người là chủ tịch của Thiên Quân, Diệp Hùng.

Một người là ông chủ của Mỹ Vị Hiên, Cổ Dật Hiên.

Người còn lại là Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y số một Giang Trung.

Đại vị của ba người này, đều đứng trên đỉnh kim tự tháp Giang Trung.

Diệp Hùng, người đứng đầu nhà họ Diệp, chỉ một câu của ông ta, có thể khiến cho nhà họ Tiêu một trong bốn gia tộc lớn phá sản.

Cổ Dật Hiên, là người rất bề bộn, nhưng năng lực của anh ta cũng rất lớn.

Phương Vĩnh Cát, người này càng không nói tới.

Giang Trung là dược đô, ông ta chính là thần y.

Thế giới này, càng có tiền, càng sợ chết.

Có thể nói năng lực của tất cả những người có mặt ở đây, cũng không bằng một mình Phương Vĩnh Cát.

Ba người đi tới, trở thành tiêu điểm chú ý của toàn hội trường.

“Ai mới đánh rắm vậy?”

“Ai vừa nói cô Sở đó?”

“Người nào nói nhảm đâu?”

Ba người đi tới, nhìn lướt qua hội trường.

Hội trường bữa tiệc to như vậy, nháy mắt yên lặng như tờ

Đây là chuyện gì vậy?

Tại sao cả ba nhân vật lớn đều thay Đường Sở Sở xuất đầu?

Đường Sở Sở cũng bị thụ sủng nhược kinh

Diệp Hùng không nói, Giang Thần đã từng cứu anh ta.

Nhưng Cổ Dật Hiên và thần y Phương lại chưa từng giao du với cô?

Nhìn thấy ba nhân vật lớn xuất hiện, Trương Luân lập tức mất bình tĩnh, không khỏi lùi về phía sau, đứng ở trong đám người, sợ hãi không nói nên lời.

Lúc này anh ta nào dám ăn nói lung tung nữa?

Chỉ một mình Diệp Hùng đã làm cho nhà họ Tiêu phá sản. Mặc dù tài sản nhà họ Trương lớn hơn bốn gia tộc lớn, nhưng người nhà họ Trương cũng không dám trêu vào ba người này.

Ba người đi tới, Diệp Hùng nhìn hai mắt lưng tròng của Đường Sở Sở, trên mặt mang theo sự tôn kính: “Cô Sở.”

Cổ Dật Hiên hơi khom người: “Cô Sở.”

Phịch.

Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y Phương tiếng tăm lẫy lừng của Giang Trung, trực tiếp quỳ xuống đất.

Đường Sở Sở sợ hãi, thân thể hơi lùi về phía sau, Giang Thần kịp thời đỡ Đường Sở Sở, nhìn Phương Vĩnh Cát quỳ dưới đất, mày khẽ nhíu: “Ông là ai, làm vậy có ý gì, dọa vợ tôi sợ hãi, ông có đền được không?”

Hiện trường yên lặng không một tiếng động.

Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt.

Đây chính là hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y của Giang Trung.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 240Một người là chủ tịch của Thiên Quân, Diệp Hùng.Một người là ông chủ của Mỹ Vị Hiên, Cổ Dật Hiên.Người còn lại là Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y số một Giang Trung.Đại vị của ba người này, đều đứng trên đỉnh kim tự tháp Giang Trung.Diệp Hùng, người đứng đầu nhà họ Diệp, chỉ một câu của ông ta, có thể khiến cho nhà họ Tiêu một trong bốn gia tộc lớn phá sản.Cổ Dật Hiên, là người rất bề bộn, nhưng năng lực của anh ta cũng rất lớn.Phương Vĩnh Cát, người này càng không nói tới.Giang Trung là dược đô, ông ta chính là thần y.Thế giới này, càng có tiền, càng sợ chết.Có thể nói năng lực của tất cả những người có mặt ở đây, cũng không bằng một mình Phương Vĩnh Cát.Ba người đi tới, trở thành tiêu điểm chú ý của toàn hội trường.“Ai mới đánh rắm vậy?”“Ai vừa nói cô Sở đó?”“Người nào nói nhảm đâu?”Ba người đi tới, nhìn lướt qua hội trường.Hội trường bữa tiệc to như vậy, nháy mắt yên lặng như tờĐây là chuyện gì vậy?Tại sao cả ba nhân vật lớn đều thay Đường Sở Sở xuất đầu?Đường Sở Sở cũng bị thụ sủng nhược kinhDiệp Hùng không nói, Giang Thần đã từng cứu anh ta.Nhưng Cổ Dật Hiên và thần y Phương lại chưa từng giao du với cô?Nhìn thấy ba nhân vật lớn xuất hiện, Trương Luân lập tức mất bình tĩnh, không khỏi lùi về phía sau, đứng ở trong đám người, sợ hãi không nói nên lời.Lúc này anh ta nào dám ăn nói lung tung nữa?Chỉ một mình Diệp Hùng đã làm cho nhà họ Tiêu phá sản. Mặc dù tài sản nhà họ Trương lớn hơn bốn gia tộc lớn, nhưng người nhà họ Trương cũng không dám trêu vào ba người này.Ba người đi tới, Diệp Hùng nhìn hai mắt lưng tròng của Đường Sở Sở, trên mặt mang theo sự tôn kính: “Cô Sở.”Cổ Dật Hiên hơi khom người: “Cô Sở.”Phịch.Phương Vĩnh Cát, hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y Phương tiếng tăm lẫy lừng của Giang Trung, trực tiếp quỳ xuống đất.Đường Sở Sở sợ hãi, thân thể hơi lùi về phía sau, Giang Thần kịp thời đỡ Đường Sở Sở, nhìn Phương Vĩnh Cát quỳ dưới đất, mày khẽ nhíu: “Ông là ai, làm vậy có ý gì, dọa vợ tôi sợ hãi, ông có đền được không?”Hiện trường yên lặng không một tiếng động.Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt.Đây chính là hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, thần y của Giang Trung.

Chương 240