Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 250

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 250Cô chỉ là một người dân thành phố nhỏ bình thường, cũng chưa từng thấy việc lớn như vậy, hay là số tiền lớn như thế. Đối với cô mà nói, đó chính là một con số thiên văn.Một nghìn tỷ, đây là khái niệm gì?Đây không phải là tài sản hư cấu.Như nhà họ Đường, mặc dù tài sản có khoảng mấy tỷ, nhưng đó là giá trị công ty cộng với đủ loại sản nghiệp. Nếu như là tiền mặt, những gia tộc như nhà họ Đường, có thể có một trăm triệu tiền mặt, đã tính là rất không tệ rồi.Còn tập đoàn Thiên Quân.Giá trị vốn hóa thị trường trăm tỷ.Trăm tỷ đó là tàn sản hư cấu.Một khi tập đoạn Thiên Quân xuất hiện vấn đề, ví dụ như chuỗi vốn bị đứt gãy, không cách nào vận hành bình thường, thì có thể dẫn đến giá trị vốn hóa thị trường bị giảm.Một trăm tỷ đó có thể sẽ biến thành mười tỷ, đến cả một tỷ, hay là không đáng một đồng, thậm chí là nợ nần chồng chất.Một nhóm ông lớn tụ tập lại cùng nhau, đều đang thương lượng việc tiến vào khu trung tâm thương mại Thành Trung.Đường Sở Sở cũng không hiểu những thứ này lắm, chỉ ở bên cạnh nghiêm túc nghe, xem như là học hỏi.Còn Giang Thần thì ngồi một mình ở khu nghỉ ngơi.Bởi vì anh ăn mặc bình thường, vả lại thân phận của anh là ở rể, nên cũng không có ai đến chào hỏi anh.Anh cũng vui vẻ nhàn rỗi.Sau khi ăn bữa trưa tại nhà hàng Giang Trung, Giang Thần cũng rảnh rỗi buồn chán.Đường Sở Sở thì vẫn đi theo Lâm Y, hỏi này hỏi kia, hỏi một số vấn đề về phương diện thương mại.Giang Thần cũng không có chuyện gì, vừa vặn Tiểu Hắc gọi điện thoại đến, nói đã tra ra tin tức của Đoạn Vương Gia và Cửu Chỉ Thiên rồi.Giang Thần nói một tiếng với Đường Sở Sở: “Sở Sở, ở đây chán quá, anh ra ngoài đi dạo.”“Ừm.” Đường Sở Sở gật đầu.Lâm Y cười nói: “Yên tâm đi, buổi tối tôi khẳng định sẽ đưa Sở Sở trở về một cách an toàn, tuyệt đối sẽ không thiếu một sợi tóc.”Có Lâm Y ở đây, Giang Thần cũng yên tâm không ít.Anh rời khỏi nhà hàng Giang Trung, lái xe máy điện chạy về phía phòng khám Phàm Nhân.Rất nhanh đã đến phòng khám Phàm Nhân.Phòng khám Phàm Nhân chỉ là nơi ở của Tiểu Hắc. Mặc dù là phòng khám, nhưng đa phần đều không hoạt động.Cửa phòng nửa khép nửa hở.Giang Thần đẩy cửa đi vào.Tiểu Hắc và Bạch Tố đang nói chuyện, Giang Thần đi tới, hai người lập tức đứng dậy.Tiểu Hắc lấy điếu thuốc trên bàn đưa qua.Giang Thần nghĩ tới chuyện Đường Sở Sở bảo anh cai thuốc, anh muốn từ chối, nhưng vẫn theo bản năng nhận lấy điếu thuốc mà Tiểu Hắc đưa qua.

Chương 250

Cô chỉ là một người dân thành phố nhỏ bình thường, cũng chưa từng thấy việc lớn như vậy, hay là số tiền lớn như thế. Đối với cô mà nói, đó chính là một con số thiên văn.

Một nghìn tỷ, đây là khái niệm gì?

Đây không phải là tài sản hư cấu.

Như nhà họ Đường, mặc dù tài sản có khoảng mấy tỷ, nhưng đó là giá trị công ty cộng với đủ loại sản nghiệp. Nếu như là tiền mặt, những gia tộc như nhà họ Đường, có thể có một trăm triệu tiền mặt, đã tính là rất không tệ rồi.

Còn tập đoàn Thiên Quân.

Giá trị vốn hóa thị trường trăm tỷ.

Trăm tỷ đó là tàn sản hư cấu.

Một khi tập đoạn Thiên Quân xuất hiện vấn đề, ví dụ như chuỗi vốn bị đứt gãy, không cách nào vận hành bình thường, thì có thể dẫn đến giá trị vốn hóa thị trường bị giảm.

Một trăm tỷ đó có thể sẽ biến thành mười tỷ, đến cả một tỷ, hay là không đáng một đồng, thậm chí là nợ nần chồng chất.

Một nhóm ông lớn tụ tập lại cùng nhau, đều đang thương lượng việc tiến vào khu trung tâm thương mại Thành Trung.

Đường Sở Sở cũng không hiểu những thứ này lắm, chỉ ở bên cạnh nghiêm túc nghe, xem như là học hỏi.

Còn Giang Thần thì ngồi một mình ở khu nghỉ ngơi.

Bởi vì anh ăn mặc bình thường, vả lại thân phận của anh là ở rể, nên cũng không có ai đến chào hỏi anh.

Anh cũng vui vẻ nhàn rỗi.

Sau khi ăn bữa trưa tại nhà hàng Giang Trung, Giang Thần cũng rảnh rỗi buồn chán.

Đường Sở Sở thì vẫn đi theo Lâm Y, hỏi này hỏi kia, hỏi một số vấn đề về phương diện thương mại.

Giang Thần cũng không có chuyện gì, vừa vặn Tiểu Hắc gọi điện thoại đến, nói đã tra ra tin tức của Đoạn Vương Gia và Cửu Chỉ Thiên rồi.

Giang Thần nói một tiếng với Đường Sở Sở: “Sở Sở, ở đây chán quá, anh ra ngoài đi dạo.”

“Ừm.” Đường Sở Sở gật đầu.

Lâm Y cười nói: “Yên tâm đi, buổi tối tôi khẳng định sẽ đưa Sở Sở trở về một cách an toàn, tuyệt đối sẽ không thiếu một sợi tóc.”

Có Lâm Y ở đây, Giang Thần cũng yên tâm không ít.

Anh rời khỏi nhà hàng Giang Trung, lái xe máy điện chạy về phía phòng khám Phàm Nhân.

Rất nhanh đã đến phòng khám Phàm Nhân.

Phòng khám Phàm Nhân chỉ là nơi ở của Tiểu Hắc. Mặc dù là phòng khám, nhưng đa phần đều không hoạt động.

Cửa phòng nửa khép nửa hở.

Giang Thần đẩy cửa đi vào.

Tiểu Hắc và Bạch Tố đang nói chuyện, Giang Thần đi tới, hai người lập tức đứng dậy.

Tiểu Hắc lấy điếu thuốc trên bàn đưa qua.

Giang Thần nghĩ tới chuyện Đường Sở Sở bảo anh cai thuốc, anh muốn từ chối, nhưng vẫn theo bản năng nhận lấy điếu thuốc mà Tiểu Hắc đưa qua.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 250Cô chỉ là một người dân thành phố nhỏ bình thường, cũng chưa từng thấy việc lớn như vậy, hay là số tiền lớn như thế. Đối với cô mà nói, đó chính là một con số thiên văn.Một nghìn tỷ, đây là khái niệm gì?Đây không phải là tài sản hư cấu.Như nhà họ Đường, mặc dù tài sản có khoảng mấy tỷ, nhưng đó là giá trị công ty cộng với đủ loại sản nghiệp. Nếu như là tiền mặt, những gia tộc như nhà họ Đường, có thể có một trăm triệu tiền mặt, đã tính là rất không tệ rồi.Còn tập đoàn Thiên Quân.Giá trị vốn hóa thị trường trăm tỷ.Trăm tỷ đó là tàn sản hư cấu.Một khi tập đoạn Thiên Quân xuất hiện vấn đề, ví dụ như chuỗi vốn bị đứt gãy, không cách nào vận hành bình thường, thì có thể dẫn đến giá trị vốn hóa thị trường bị giảm.Một trăm tỷ đó có thể sẽ biến thành mười tỷ, đến cả một tỷ, hay là không đáng một đồng, thậm chí là nợ nần chồng chất.Một nhóm ông lớn tụ tập lại cùng nhau, đều đang thương lượng việc tiến vào khu trung tâm thương mại Thành Trung.Đường Sở Sở cũng không hiểu những thứ này lắm, chỉ ở bên cạnh nghiêm túc nghe, xem như là học hỏi.Còn Giang Thần thì ngồi một mình ở khu nghỉ ngơi.Bởi vì anh ăn mặc bình thường, vả lại thân phận của anh là ở rể, nên cũng không có ai đến chào hỏi anh.Anh cũng vui vẻ nhàn rỗi.Sau khi ăn bữa trưa tại nhà hàng Giang Trung, Giang Thần cũng rảnh rỗi buồn chán.Đường Sở Sở thì vẫn đi theo Lâm Y, hỏi này hỏi kia, hỏi một số vấn đề về phương diện thương mại.Giang Thần cũng không có chuyện gì, vừa vặn Tiểu Hắc gọi điện thoại đến, nói đã tra ra tin tức của Đoạn Vương Gia và Cửu Chỉ Thiên rồi.Giang Thần nói một tiếng với Đường Sở Sở: “Sở Sở, ở đây chán quá, anh ra ngoài đi dạo.”“Ừm.” Đường Sở Sở gật đầu.Lâm Y cười nói: “Yên tâm đi, buổi tối tôi khẳng định sẽ đưa Sở Sở trở về một cách an toàn, tuyệt đối sẽ không thiếu một sợi tóc.”Có Lâm Y ở đây, Giang Thần cũng yên tâm không ít.Anh rời khỏi nhà hàng Giang Trung, lái xe máy điện chạy về phía phòng khám Phàm Nhân.Rất nhanh đã đến phòng khám Phàm Nhân.Phòng khám Phàm Nhân chỉ là nơi ở của Tiểu Hắc. Mặc dù là phòng khám, nhưng đa phần đều không hoạt động.Cửa phòng nửa khép nửa hở.Giang Thần đẩy cửa đi vào.Tiểu Hắc và Bạch Tố đang nói chuyện, Giang Thần đi tới, hai người lập tức đứng dậy.Tiểu Hắc lấy điếu thuốc trên bàn đưa qua.Giang Thần nghĩ tới chuyện Đường Sở Sở bảo anh cai thuốc, anh muốn từ chối, nhưng vẫn theo bản năng nhận lấy điếu thuốc mà Tiểu Hắc đưa qua.

Chương 250