Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 261

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 261Giang Thần liếc nhìn Mao Nam một cái rồi nhìn sang Hà Tâm: “Em có quen biết anh ta không?”Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”“Vậy thì cút đi.”Giang Thần cầm lấy cái vali của Hà Tâm.Mao Nam sấn tới một bước, chặn lại trước mặt Giang Thần, tức giận quát: “Mày nghe không hiểu lời của ông đây hả?”“Cút.”Giang Thần trầm mặt xuống, nắm chặt nắm đấm, giơ tay lên liền nện một đấm vào đầu Mao Nam, Mao Nam chỉ cảm thấy một cơn choáng váng trên đầu mình.Anh ta vội vàng lùi xuống mấy bước, ôm chặt lấy đầu nằm vật xuống đất, cất lên tiếng k** r*n thảm thiết.“Chuyện này?”La Phong thấy thế thì trợn tròn mắt. Đây lại là người của Chó Điên khu Đông, sao có thể nói đánh là đánh chứ?Nhưng sau khi Mao Nam bị đánh xong rồi, La Phong lại bước đến thêm lần nữa, cười nói: “Tiểu Tâm, anh đã đặt sẵn một bàn ở Mỹ Vị Hiên rồi, chúng ta mau đi thôi, anh đón tiếp làm tiệc tẩy trần cho em.”Tranh thủ lúc Mao Nam bị đánh, anh ta vội vàng đến đón Hà Tâm đi.“Quen biết à?” Giang Thần lại liếc nhìn Hà Tâm thêm lần nữa.Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”“Bing.”Giang Thần lại giơ tay lên ra thêm một đấm.La Phong lùi về phía sau mấy bước, sau đó cũng ngã lăn ra đất.Lúc này Giang Thần mới nở nụ cười thật thà chất phác, nhìn Hà Tâm nói: “Đi thôi.”Hà Tâm nhìn hai người đàn ông nằm liệt dưới đất không đứng dậy nổi thì há hốc mồm: “Chuyện này, chuyện này…”Trước khi đến đây cô đã nghe nói về Giang Thần rồi. Biết được Giang Thần là lính xuất ngũ trở về, nhưng lại chịu khó chịu nhục làm việc nhà ở nhà họ Lăng, đánh không đánh lại, bị mắng cũng không chửi lại.Đây là chàng rể vô dụng trong những lời đồn thổi truyền đến nhà họ Hà đây sao?Chuyện này quá rõ ràng, nói chuyện không hợp ra tay mới biết anh hùng.“Nhóc, nhóc con. Mày chết chắc rồi.”La Phong nằm dưới đất lồm cồm bò dậy, bưng lấy cái đầu đang còn choáng váng của mình, hung hăng mắng: “Anh, anh có biết tôi là ai không hả? Tôi là người của nhà họ Lăng, bố của tôi là La Ân, tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm La Thị, anh chết chắc rồi.”Mao Nam cũng bò dậy, anh ta lắc lắc cái đầu đang chóng mặt, giơ tay chỉ về phía Giang Thần: “Mày chết chắc rồi, đại ca của tao là Phong Ca của khu Đông, nhóc con mày đợi đó cho tao.”Nói rồi, anh ta lấy điện thoại ra: “Đại, đại ca. Em đang ở sân bay, gái của em bị cướp rồi, em còn bị đánh nữa.”Mao Nam gọi điện thoại kêu thêm người tới.La Phong lập tức sợ hãi.Nếu như Chó điên thực sự dẫn người đến, nhìn thấy anh ta ở chỗ này thì anh ta chắc chắn sẽ bị vạ lây, sẽ bị đánh, thậm chí Chó điên sẽ trả thù cả nhà họ La.Anh ta bị dọa đến hai chân mềm nhũn, cũng không đoái hoài gì đến Hà Tâm nữa, xoay người rời đi, lên xe, lái xe đến chỗ xa rồi quan sát.

Chương 261

Giang Thần liếc nhìn Mao Nam một cái rồi nhìn sang Hà Tâm: “Em có quen biết anh ta không?”

Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”

“Vậy thì cút đi.”

Giang Thần cầm lấy cái vali của Hà Tâm.

Mao Nam sấn tới một bước, chặn lại trước mặt Giang Thần, tức giận quát: “Mày nghe không hiểu lời của ông đây hả?”

“Cút.”

Giang Thần trầm mặt xuống, nắm chặt nắm đấm, giơ tay lên liền nện một đấm vào đầu Mao Nam, Mao Nam chỉ cảm thấy một cơn choáng váng trên đầu mình.

Anh ta vội vàng lùi xuống mấy bước, ôm chặt lấy đầu nằm vật xuống đất, cất lên tiếng k** r*n thảm thiết.

“Chuyện này?”

La Phong thấy thế thì trợn tròn mắt. Đây lại là người của Chó Điên khu Đông, sao có thể nói đánh là đánh chứ?

Nhưng sau khi Mao Nam bị đánh xong rồi, La Phong lại bước đến thêm lần nữa, cười nói: “Tiểu Tâm, anh đã đặt sẵn một bàn ở Mỹ Vị Hiên rồi, chúng ta mau đi thôi, anh đón tiếp làm tiệc tẩy trần cho em.”

Tranh thủ lúc Mao Nam bị đánh, anh ta vội vàng đến đón Hà Tâm đi.

“Quen biết à?” Giang Thần lại liếc nhìn Hà Tâm thêm lần nữa.

Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”

“Bing.”

Giang Thần lại giơ tay lên ra thêm một đấm.

La Phong lùi về phía sau mấy bước, sau đó cũng ngã lăn ra đất.

Lúc này Giang Thần mới nở nụ cười thật thà chất phác, nhìn Hà Tâm nói: “Đi thôi.”

Hà Tâm nhìn hai người đàn ông nằm liệt dưới đất không đứng dậy nổi thì há hốc mồm: “Chuyện này, chuyện này…”

Trước khi đến đây cô đã nghe nói về Giang Thần rồi. Biết được Giang Thần là lính xuất ngũ trở về, nhưng lại chịu khó chịu nhục làm việc nhà ở nhà họ Lăng, đánh không đánh lại, bị mắng cũng không chửi lại.

Đây là chàng rể vô dụng trong những lời đồn thổi truyền đến nhà họ Hà đây sao?

Chuyện này quá rõ ràng, nói chuyện không hợp ra tay mới biết anh hùng.

“Nhóc, nhóc con. Mày chết chắc rồi.”

La Phong nằm dưới đất lồm cồm bò dậy, bưng lấy cái đầu đang còn choáng váng của mình, hung hăng mắng: “Anh, anh có biết tôi là ai không hả? Tôi là người của nhà họ Lăng, bố của tôi là La Ân, tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm La Thị, anh chết chắc rồi.”

Mao Nam cũng bò dậy, anh ta lắc lắc cái đầu đang chóng mặt, giơ tay chỉ về phía Giang Thần: “Mày chết chắc rồi, đại ca của tao là Phong Ca của khu Đông, nhóc con mày đợi đó cho tao.”

Nói rồi, anh ta lấy điện thoại ra: “Đại, đại ca. Em đang ở sân bay, gái của em bị cướp rồi, em còn bị đánh nữa.”

Mao Nam gọi điện thoại kêu thêm người tới.

La Phong lập tức sợ hãi.

Nếu như Chó điên thực sự dẫn người đến, nhìn thấy anh ta ở chỗ này thì anh ta chắc chắn sẽ bị vạ lây, sẽ bị đánh, thậm chí Chó điên sẽ trả thù cả nhà họ La.

Anh ta bị dọa đến hai chân mềm nhũn, cũng không đoái hoài gì đến Hà Tâm nữa, xoay người rời đi, lên xe, lái xe đến chỗ xa rồi quan sát.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 261Giang Thần liếc nhìn Mao Nam một cái rồi nhìn sang Hà Tâm: “Em có quen biết anh ta không?”Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”“Vậy thì cút đi.”Giang Thần cầm lấy cái vali của Hà Tâm.Mao Nam sấn tới một bước, chặn lại trước mặt Giang Thần, tức giận quát: “Mày nghe không hiểu lời của ông đây hả?”“Cút.”Giang Thần trầm mặt xuống, nắm chặt nắm đấm, giơ tay lên liền nện một đấm vào đầu Mao Nam, Mao Nam chỉ cảm thấy một cơn choáng váng trên đầu mình.Anh ta vội vàng lùi xuống mấy bước, ôm chặt lấy đầu nằm vật xuống đất, cất lên tiếng k** r*n thảm thiết.“Chuyện này?”La Phong thấy thế thì trợn tròn mắt. Đây lại là người của Chó Điên khu Đông, sao có thể nói đánh là đánh chứ?Nhưng sau khi Mao Nam bị đánh xong rồi, La Phong lại bước đến thêm lần nữa, cười nói: “Tiểu Tâm, anh đã đặt sẵn một bàn ở Mỹ Vị Hiên rồi, chúng ta mau đi thôi, anh đón tiếp làm tiệc tẩy trần cho em.”Tranh thủ lúc Mao Nam bị đánh, anh ta vội vàng đến đón Hà Tâm đi.“Quen biết à?” Giang Thần lại liếc nhìn Hà Tâm thêm lần nữa.Hà Tâm lắc đầu: “Không quen biết.”“Bing.”Giang Thần lại giơ tay lên ra thêm một đấm.La Phong lùi về phía sau mấy bước, sau đó cũng ngã lăn ra đất.Lúc này Giang Thần mới nở nụ cười thật thà chất phác, nhìn Hà Tâm nói: “Đi thôi.”Hà Tâm nhìn hai người đàn ông nằm liệt dưới đất không đứng dậy nổi thì há hốc mồm: “Chuyện này, chuyện này…”Trước khi đến đây cô đã nghe nói về Giang Thần rồi. Biết được Giang Thần là lính xuất ngũ trở về, nhưng lại chịu khó chịu nhục làm việc nhà ở nhà họ Lăng, đánh không đánh lại, bị mắng cũng không chửi lại.Đây là chàng rể vô dụng trong những lời đồn thổi truyền đến nhà họ Hà đây sao?Chuyện này quá rõ ràng, nói chuyện không hợp ra tay mới biết anh hùng.“Nhóc, nhóc con. Mày chết chắc rồi.”La Phong nằm dưới đất lồm cồm bò dậy, bưng lấy cái đầu đang còn choáng váng của mình, hung hăng mắng: “Anh, anh có biết tôi là ai không hả? Tôi là người của nhà họ Lăng, bố của tôi là La Ân, tổng giám đốc của công nghiệp dược phẩm La Thị, anh chết chắc rồi.”Mao Nam cũng bò dậy, anh ta lắc lắc cái đầu đang chóng mặt, giơ tay chỉ về phía Giang Thần: “Mày chết chắc rồi, đại ca của tao là Phong Ca của khu Đông, nhóc con mày đợi đó cho tao.”Nói rồi, anh ta lấy điện thoại ra: “Đại, đại ca. Em đang ở sân bay, gái của em bị cướp rồi, em còn bị đánh nữa.”Mao Nam gọi điện thoại kêu thêm người tới.La Phong lập tức sợ hãi.Nếu như Chó điên thực sự dẫn người đến, nhìn thấy anh ta ở chỗ này thì anh ta chắc chắn sẽ bị vạ lây, sẽ bị đánh, thậm chí Chó điên sẽ trả thù cả nhà họ La.Anh ta bị dọa đến hai chân mềm nhũn, cũng không đoái hoài gì đến Hà Tâm nữa, xoay người rời đi, lên xe, lái xe đến chỗ xa rồi quan sát.

Chương 261