Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 281
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 281“Ông nội, cháu…” Đường Sở Sở do dự.Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ của Đường Thiên Long, cô không muốn ông phải mất hứng, cô nói với vẻ ủ rũ: “Cháu, cháu sẽ cố gắng hết sức.”“Chủ tịch, nhà họ Đường trông cậy hết vào cô.”“Cô nhất định phải dành được tư cách gia nhập.”“Chủ tịch yên tâm, chỉ cần cô lấy được một vé cư trú, thì dù sau này tiền thuê có đắt đi nữa, chúng ta vẫn thừa cách cho tiền đẻ ra tiền.”“Đúng vậy, nhưng nếu cô không lấy được chiếc vé đó… thì chủ tịch như cô khác nào có tiếng chả có miếng.”Người nhà họ Đường lần lượt lên tiếng.Nghe qua có vẻ như đang nịnh bợ tâng bốc, nhưng thực chất là đang chế nhạo.Đường Sở Sở sao có thể không biết người nhà họ Đường đang lấy cô ra làm trò đùa.“Haha, cả nhà chúng ta cùng nhau sáng tạo huy hoàng, tan họp.” Đường Thiên Long cười lớn, rồi đứng dậy đi về phía lầu hai.Đường Sở Sở cũng đứng lên, cô hung hăng lườm liếc Giang Thần.Đường Tùng nhìn Giang Trầm bằng đôi mắt hình viên đạn, cậu ta chửi ầm lên: “Giang Thần, anh cố tình phá đáng đúng không?”Đường Sở cười lớn, bước ra: “Sở Sở, cố lên nha cưng. Tư cách tiến vào trung tâm thương mại tài chính chứ không phải vé vào vệ sinh công cộng muốn vô là vô muốn ra là ra, cái ghế chủ tịch cũng không phải dễ ngồi cưng nhé.”“Đường Sở Sở, nghe nói tới cả ông lớn như Diệp Hùng mà còn phải ngoan ngoãn nộp thủ tục, thì mày có tìm lão cũng vô dụng.”“Haha, vậy chúng tôi sẽ chờ tin tốt từ chủ tịch.”Ai nấy nhà họ Đường cũng lên tiếng. Đường Sở Sở tức giận rời khỏi biệt thự nhà họ Đường.Giang Thần cũng rời theo.Trên đường về nhà, cả Hà Diễm Mai, Đỗ Tùng và Ngô Mẫn đều mắng nhiếc Giang Thần.Hà Diễm Mai mắng: “Giang Thần, tôi cảnh cáo cậu, từ nay về sau cậu bớt mở miệng trong mấy buổi họp gia đình đi nghe, đặng nhà tôi đỡ mất mặt.”Đường Tùng cũng quát theo: “Dòng cái thứ thành sự thì ít thất bại có thừa. Anh có biết trong trung tâm tài chính thương mại thành phố là gì không? Đắt xắt ra miếng đó anh biết không hả. Cho dù muốn vào phố ẩm thực mở một nhà hàng nhỏ thì bèo nhất cũng mấy trăm vạn tiền mặt bằng, bước vô phố thời trang cũng ít nhất vài trăm vạn, mà muốn bước vô mấy khu xí nghiệp thì con số đó còn nhân lên gấp trăm ngàn lần. ”Mặc cho người nhà họ Đường có mắng nhiếc thế nào, Giang Thần cũng không đáp trả.Đường Sở Sở cũng u oán nhìn anh: “Anh kiếm chuyện khó cho em rồi đó. Anh đâu có thấy cái cảnh Lâm Y loay hoay cả buổi sáng làm đủ thứ thủ tục trên đời, mới đưa công nghiệp dược phẩm Trường Sinh vào tham gia hoạt động được. Người ta là chủ tịch của tập đoàn hàng tỷ đó trời ạ, anh nghĩ thử coi em lấy cái gì để xin gia nhập đây? Nói không chừng em rớt ngay vòng để xe luôn rồi.”Giang Thần cười nói: “Vợ à, anh tin em, anh tin em nhất định có thể làm được.”“Em còn không tin nổi chính em nữa là.” Đường Sở Sở chán nản, thất vọng.Cả gia đình nhốn nháo về tới nhà.Chuyến này Hà Tâm ở nhà chứ không biệt thự nhà họ Đường.Thấy sắc mặt kỳ lạ của mọi người, cô ta thắc mắc: “Sao ai cũng bí xị hết vậy, chẳng phải đi chia cổ phần à?”
Chương 281
“Ông nội, cháu…” Đường Sở Sở do dự.
Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ của Đường Thiên Long, cô không muốn ông phải mất hứng, cô nói với vẻ ủ rũ: “Cháu, cháu sẽ cố gắng hết sức.”
“Chủ tịch, nhà họ Đường trông cậy hết vào cô.”
“Cô nhất định phải dành được tư cách gia nhập.”
“Chủ tịch yên tâm, chỉ cần cô lấy được một vé cư trú, thì dù sau này tiền thuê có đắt đi nữa, chúng ta vẫn thừa cách cho tiền đẻ ra tiền.”
“Đúng vậy, nhưng nếu cô không lấy được chiếc vé đó… thì chủ tịch như cô khác nào có tiếng chả có miếng.”
Người nhà họ Đường lần lượt lên tiếng.
Nghe qua có vẻ như đang nịnh bợ tâng bốc, nhưng thực chất là đang chế nhạo.
Đường Sở Sở sao có thể không biết người nhà họ Đường đang lấy cô ra làm trò đùa.
“Haha, cả nhà chúng ta cùng nhau sáng tạo huy hoàng, tan họp.” Đường Thiên Long cười lớn, rồi đứng dậy đi về phía lầu hai.
Đường Sở Sở cũng đứng lên, cô hung hăng lườm liếc Giang Thần.
Đường Tùng nhìn Giang Trầm bằng đôi mắt hình viên đạn, cậu ta chửi ầm lên: “Giang Thần, anh cố tình phá đáng đúng không?”
Đường Sở cười lớn, bước ra: “Sở Sở, cố lên nha cưng. Tư cách tiến vào trung tâm thương mại tài chính chứ không phải vé vào vệ sinh công cộng muốn vô là vô muốn ra là ra, cái ghế chủ tịch cũng không phải dễ ngồi cưng nhé.”
“Đường Sở Sở, nghe nói tới cả ông lớn như Diệp Hùng mà còn phải ngoan ngoãn nộp thủ tục, thì mày có tìm lão cũng vô dụng.”
“Haha, vậy chúng tôi sẽ chờ tin tốt từ chủ tịch.”
Ai nấy nhà họ Đường cũng lên tiếng. Đường Sở Sở tức giận rời khỏi biệt thự nhà họ Đường.
Giang Thần cũng rời theo.
Trên đường về nhà, cả Hà Diễm Mai, Đỗ Tùng và Ngô Mẫn đều mắng nhiếc Giang Thần.
Hà Diễm Mai mắng: “Giang Thần, tôi cảnh cáo cậu, từ nay về sau cậu bớt mở miệng trong mấy buổi họp gia đình đi nghe, đặng nhà tôi đỡ mất mặt.”
Đường Tùng cũng quát theo: “Dòng cái thứ thành sự thì ít thất bại có thừa. Anh có biết trong trung tâm tài chính thương mại thành phố là gì không? Đắt xắt ra miếng đó anh biết không hả. Cho dù muốn vào phố ẩm thực mở một nhà hàng nhỏ thì bèo nhất cũng mấy trăm vạn tiền mặt bằng, bước vô phố thời trang cũng ít nhất vài trăm vạn, mà muốn bước vô mấy khu xí nghiệp thì con số đó còn nhân lên gấp trăm ngàn lần. ”
Mặc cho người nhà họ Đường có mắng nhiếc thế nào, Giang Thần cũng không đáp trả.
Đường Sở Sở cũng u oán nhìn anh: “Anh kiếm chuyện khó cho em rồi đó. Anh đâu có thấy cái cảnh Lâm Y loay hoay cả buổi sáng làm đủ thứ thủ tục trên đời, mới đưa công nghiệp dược phẩm Trường Sinh vào tham gia hoạt động được. Người ta là chủ tịch của tập đoàn hàng tỷ đó trời ạ, anh nghĩ thử coi em lấy cái gì để xin gia nhập đây? Nói không chừng em rớt ngay vòng để xe luôn rồi.”
Giang Thần cười nói: “Vợ à, anh tin em, anh tin em nhất định có thể làm được.”
“Em còn không tin nổi chính em nữa là.” Đường Sở Sở chán nản, thất vọng.
Cả gia đình nhốn nháo về tới nhà.
Chuyến này Hà Tâm ở nhà chứ không biệt thự nhà họ Đường.
Thấy sắc mặt kỳ lạ của mọi người, cô ta thắc mắc: “Sao ai cũng bí xị hết vậy, chẳng phải đi chia cổ phần à?”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 281“Ông nội, cháu…” Đường Sở Sở do dự.Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ của Đường Thiên Long, cô không muốn ông phải mất hứng, cô nói với vẻ ủ rũ: “Cháu, cháu sẽ cố gắng hết sức.”“Chủ tịch, nhà họ Đường trông cậy hết vào cô.”“Cô nhất định phải dành được tư cách gia nhập.”“Chủ tịch yên tâm, chỉ cần cô lấy được một vé cư trú, thì dù sau này tiền thuê có đắt đi nữa, chúng ta vẫn thừa cách cho tiền đẻ ra tiền.”“Đúng vậy, nhưng nếu cô không lấy được chiếc vé đó… thì chủ tịch như cô khác nào có tiếng chả có miếng.”Người nhà họ Đường lần lượt lên tiếng.Nghe qua có vẻ như đang nịnh bợ tâng bốc, nhưng thực chất là đang chế nhạo.Đường Sở Sở sao có thể không biết người nhà họ Đường đang lấy cô ra làm trò đùa.“Haha, cả nhà chúng ta cùng nhau sáng tạo huy hoàng, tan họp.” Đường Thiên Long cười lớn, rồi đứng dậy đi về phía lầu hai.Đường Sở Sở cũng đứng lên, cô hung hăng lườm liếc Giang Thần.Đường Tùng nhìn Giang Trầm bằng đôi mắt hình viên đạn, cậu ta chửi ầm lên: “Giang Thần, anh cố tình phá đáng đúng không?”Đường Sở cười lớn, bước ra: “Sở Sở, cố lên nha cưng. Tư cách tiến vào trung tâm thương mại tài chính chứ không phải vé vào vệ sinh công cộng muốn vô là vô muốn ra là ra, cái ghế chủ tịch cũng không phải dễ ngồi cưng nhé.”“Đường Sở Sở, nghe nói tới cả ông lớn như Diệp Hùng mà còn phải ngoan ngoãn nộp thủ tục, thì mày có tìm lão cũng vô dụng.”“Haha, vậy chúng tôi sẽ chờ tin tốt từ chủ tịch.”Ai nấy nhà họ Đường cũng lên tiếng. Đường Sở Sở tức giận rời khỏi biệt thự nhà họ Đường.Giang Thần cũng rời theo.Trên đường về nhà, cả Hà Diễm Mai, Đỗ Tùng và Ngô Mẫn đều mắng nhiếc Giang Thần.Hà Diễm Mai mắng: “Giang Thần, tôi cảnh cáo cậu, từ nay về sau cậu bớt mở miệng trong mấy buổi họp gia đình đi nghe, đặng nhà tôi đỡ mất mặt.”Đường Tùng cũng quát theo: “Dòng cái thứ thành sự thì ít thất bại có thừa. Anh có biết trong trung tâm tài chính thương mại thành phố là gì không? Đắt xắt ra miếng đó anh biết không hả. Cho dù muốn vào phố ẩm thực mở một nhà hàng nhỏ thì bèo nhất cũng mấy trăm vạn tiền mặt bằng, bước vô phố thời trang cũng ít nhất vài trăm vạn, mà muốn bước vô mấy khu xí nghiệp thì con số đó còn nhân lên gấp trăm ngàn lần. ”Mặc cho người nhà họ Đường có mắng nhiếc thế nào, Giang Thần cũng không đáp trả.Đường Sở Sở cũng u oán nhìn anh: “Anh kiếm chuyện khó cho em rồi đó. Anh đâu có thấy cái cảnh Lâm Y loay hoay cả buổi sáng làm đủ thứ thủ tục trên đời, mới đưa công nghiệp dược phẩm Trường Sinh vào tham gia hoạt động được. Người ta là chủ tịch của tập đoàn hàng tỷ đó trời ạ, anh nghĩ thử coi em lấy cái gì để xin gia nhập đây? Nói không chừng em rớt ngay vòng để xe luôn rồi.”Giang Thần cười nói: “Vợ à, anh tin em, anh tin em nhất định có thể làm được.”“Em còn không tin nổi chính em nữa là.” Đường Sở Sở chán nản, thất vọng.Cả gia đình nhốn nháo về tới nhà.Chuyến này Hà Tâm ở nhà chứ không biệt thự nhà họ Đường.Thấy sắc mặt kỳ lạ của mọi người, cô ta thắc mắc: “Sao ai cũng bí xị hết vậy, chẳng phải đi chia cổ phần à?”