Tác giả:

Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…

Chương 6: 6: Không Thể Tưởng Tượng

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Sau những câu hỏi đưa ra, Mạt Vấn phát hiện kiến thức về luyện đan của Mục Vỹquả thực là vượt qua tầm hiểu biết của mình.Tuy trong vài vấn đề, có những loại linh dược linh thảo Mục Vỹ đề cập đến mà ngay đến cả ông cũng không biết, nhưng khi một cách không thể thực hiện được thì Mục Vỹ còn có thể nghĩ ra một cách mới.Đối với thầy luyện đan thì điều gì quan trọng nhất?Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là phương pháp luyện đan!Từ cổ chí kim, đối với thầy luyện đan, cách thức để luyện ra một loại đan dược luônquý giá giống như mạng sống của cả gia đình.Nhưng Mục Vỹ lại giống như một cuốn từ điển sống về luyện đan, với mỗi loại đan dược, hắn có thể dễ dàng nói ra vài phương thức để luyện thành loại đan đó.Thật không thể tin được! Thật sự là quá sức tưởng tượng!Rốt cuộc Mục Vỹ này có thân phận gì? Đế quốc Nam Vân có được thiên tài với khả năng thiên bẩm xuất chúng đến như vậy, lại cam tâm làm thầy hướng dẫn trong Học viện Bắc Vân nhỏ bé, thực là lãng phí nhân tài!Nhưng đối với Mục Vỹ, Mạt Vấn này, tên thì nghe có vẻ hay, nhưng lại hỏi quá nhiều, hơn nữa… hơi bị ngu!Nếu như Lục Khiếu Thiên cùng ba bốn mươi học trò biết được suy nghĩ trong lòng của Mục Vỹ lúc này, sợ rằng sẽ hộc máu mồm mất.Ông là đại sư Mạt đấy!“Mục tiểu huynh đệ, lão đây…”“Mạt Vấn huynh, cái đó… Ồ, thật ngại quá, đã đến giờ tan học rồi, ta phải về nhà đã!”Thấy Mạt Vấn lại muốn hỏi thêm nữa, Mục Vỹ đã sớm mất kiên nhẫn, nếu không phải vì nể mặt viện trưởng với học trò trong lớp, Mục Vỹ đã sớm tiễn khách rồi.Chỉ là Lục Khiếu Thiên ở bên cạnh nghe thấy những lời của Mục Vỹ, xém chút nữa nước tiểu đã chảy ra quần.Tan học? Về nhà?Ôi trời ơi, tên ngu xuẩn này, có biết người đang đứng ở trước mặt hắn chính là một bậc thầy về luyện đan, giậm chân một cái, toàn bộ đế quốc Nam Vân chấn động hay không?!Mạt đại sư có thể khiêm tốn học hỏi kẻ bề dưới, thật là hiếm thấy, tên nhóc này lại còn chê phiền!Đúng thật là Mục Vỹ không biết điều này, muốn trách thì chỉ có thể trách Mục Vỹ của trước kia quá nhu nhược.“Lão đã mạo phạm rồi, mạo phạm rồi…”Nghe thấy lời này, Mạt Vấn đỏ mặt, lưỡng lự hỏi: “Ta với thầy Mục mới quen mà như đã thân, không biết ta có thể đi đến quý phủ một chuyến không?”Cái gì?Nghe thấy lời của Mạt Vấn, Mục Vỹ trợn tròn mắt, cái lão già này còn chưa vừa lòng sao, tự nhiên lại muốn đến nhà mình nữa.Đây đúng là kiểu ăn no uống say còn muốn gói mang về đây!Chỉ là nhìn thấy bộ dạng sốt sắng gật đầu của Lục Khiếu Thiên, Mục Vỹ bất đắc dĩ nói: “Tuỳ ông thôi”.Không kiên nhẫn thêm được nữa, Mục Vỹ vội vàng khoát tay áo, nghênh ngang bước ra khỏi lớp học.Phía sau Mạt Vấn khom lưng, chạy vội vàng đuổi theo Mục Vỹ đang đi nhanh phía trước.Trông dáng vẻ kia, Mạt Vấn thật giống như lão quản gia bên cạnh Mục Vỹ.Sắc mặt Lục Khiếu Thiên khổ đắng, vội vã rời lớp học, chạy đuổi theo.Tiểu tổ tông này, hôm nay không biết đã mở mang đầu óc chỗ nào, những vấn đề ngay cả đại sư Mạt Vấn cũng hết cách thì hắn lại có thể ứng đáp trôi chảy như nước.Nhưng dù vậy, nếu tên khốn này không biết trời cao đất dày, dám đắc tội với đại sư Mạt, ông ấy sẽ mất chức viện trưởng này mất.Nhất thời, Mục Vỹ đi ở phía trước, Mạt Vấn đi theo bên cạnh, Lục Khiếu Thiên đi sau hai người.Những học trò còn ở lại trong lớp dường như hóa đá.Kia thật sự là đại sư Mạt Vấn thanh danh lẫy lừng trên toàn đế quốc Nam Vân sao?Đó có phải là thầy Mục luôn bị bọn họ gọi là kẻ vô dụng đấy không?Giờ khắc này, đám học trò đã bắt đầu hoài nghi về thế giới quan của chính mình.Trên đường đi, Mạt Vấn lại càng không ngừng hỏi Mục Vỹ, dường như muốn được giải đáp tất cả những khúc mắc của mấy chục năm qua.Chỉ là dọc đường, Mục Vỹ cảm thấy như có cả đàn ruồi đang bay bên tai, kêu vo vo mãi, khiến hắn rất bực bội.Từ học viện về đến gia tộc, Mục Vỹ cũng biết, hắn của trước kia ở nhà họ Mục cũng không được đối đãi tử tế, cũng không thèm đếm xỉa tới đám tôi tớ, đi thẳng một mạch đến tiểu viện của mình.“Mục Vỹ thiếu gia, lão gia cùng mấy vị trưởng lão của gia tộc đang ở phòng khách đợi thiếu gia đây!”, chỉ là đang lúc chuẩn bị trở về tiểu viện, Mục Vỹ nghe thấy một giọng nói quái gở ở phía sau lưng hắn.

Sau những câu hỏi đưa ra, Mạt Vấn phát hiện kiến thức về luyện đan của Mục Vỹquả thực là vượt qua tầm hiểu biết của mình.

Tuy trong vài vấn đề, có những loại linh dược linh thảo Mục Vỹ đề cập đến mà ngay đến cả ông cũng không biết, nhưng khi một cách không thể thực hiện được thì Mục Vỹ còn có thể nghĩ ra một cách mới.

Đối với thầy luyện đan thì điều gì quan trọng nhất?

Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là phương pháp luyện đan!

Từ cổ chí kim, đối với thầy luyện đan, cách thức để luyện ra một loại đan dược luônquý giá giống như mạng sống của cả gia đình.

Nhưng Mục Vỹ lại giống như một cuốn từ điển sống về luyện đan, với mỗi loại đan dược, hắn có thể dễ dàng nói ra vài phương thức để luyện thành loại đan đó.

Thật không thể tin được! Thật sự là quá sức tưởng tượng!

Rốt cuộc Mục Vỹ này có thân phận gì? Đế quốc Nam Vân có được thiên tài với khả năng thiên bẩm xuất chúng đến như vậy, lại cam tâm làm thầy hướng dẫn trong Học viện Bắc Vân nhỏ bé, thực là lãng phí nhân tài!

Nhưng đối với Mục Vỹ, Mạt Vấn này, tên thì nghe có vẻ hay, nhưng lại hỏi quá nhiều, hơn nữa… hơi bị ngu!

Nếu như Lục Khiếu Thiên cùng ba bốn mươi học trò biết được suy nghĩ trong lòng của Mục Vỹ lúc này, sợ rằng sẽ hộc máu mồm mất.

Ông là đại sư Mạt đấy!

“Mục tiểu huynh đệ, lão đây…”

“Mạt Vấn huynh, cái đó… Ồ, thật ngại quá, đã đến giờ tan học rồi, ta phải về nhà đã!”

Thấy Mạt Vấn lại muốn hỏi thêm nữa, Mục Vỹ đã sớm mất kiên nhẫn, nếu không phải vì nể mặt viện trưởng với học trò trong lớp, Mục Vỹ đã sớm tiễn khách rồi.

Chỉ là Lục Khiếu Thiên ở bên cạnh nghe thấy những lời của Mục Vỹ, xém chút nữa nước tiểu đã chảy ra quần.

Tan học? Về nhà?

Ôi trời ơi, tên ngu xuẩn này, có biết người đang đứng ở trước mặt hắn chính là một bậc thầy về luyện đan, giậm chân một cái, toàn bộ đế quốc Nam Vân chấn động hay không?!

Mạt đại sư có thể khiêm tốn học hỏi kẻ bề dưới, thật là hiếm thấy, tên nhóc này lại còn chê phiền!

Đúng thật là Mục Vỹ không biết điều này, muốn trách thì chỉ có thể trách Mục Vỹ của trước kia quá nhu nhược.

“Lão đã mạo phạm rồi, mạo phạm rồi…”

Nghe thấy lời này, Mạt Vấn đỏ mặt, lưỡng lự hỏi: “Ta với thầy Mục mới quen mà như đã thân, không biết ta có thể đi đến quý phủ một chuyến không?”

Cái gì?

Nghe thấy lời của Mạt Vấn, Mục Vỹ trợn tròn mắt, cái lão già này còn chưa vừa lòng sao, tự nhiên lại muốn đến nhà mình nữa.

Đây đúng là kiểu ăn no uống say còn muốn gói mang về đây!

Chỉ là nhìn thấy bộ dạng sốt sắng gật đầu của Lục Khiếu Thiên, Mục Vỹ bất đắc dĩ nói: “Tuỳ ông thôi”.

Không kiên nhẫn thêm được nữa, Mục Vỹ vội vàng khoát tay áo, nghênh ngang bước ra khỏi lớp học.

Phía sau Mạt Vấn khom lưng, chạy vội vàng đuổi theo Mục Vỹ đang đi nhanh phía trước.

Trông dáng vẻ kia, Mạt Vấn thật giống như lão quản gia bên cạnh Mục Vỹ.

Sắc mặt Lục Khiếu Thiên khổ đắng, vội vã rời lớp học, chạy đuổi theo.

Tiểu tổ tông này, hôm nay không biết đã mở mang đầu óc chỗ nào, những vấn đề ngay cả đại sư Mạt Vấn cũng hết cách thì hắn lại có thể ứng đáp trôi chảy như nước.

Nhưng dù vậy, nếu tên khốn này không biết trời cao đất dày, dám đắc tội với đại sư Mạt, ông ấy sẽ mất chức viện trưởng này mất.

Nhất thời, Mục Vỹ đi ở phía trước, Mạt Vấn đi theo bên cạnh, Lục Khiếu Thiên đi sau hai người.

Những học trò còn ở lại trong lớp dường như hóa đá.

Kia thật sự là đại sư Mạt Vấn thanh danh lẫy lừng trên toàn đế quốc Nam Vân sao?

Đó có phải là thầy Mục luôn bị bọn họ gọi là kẻ vô dụng đấy không?

Giờ khắc này, đám học trò đã bắt đầu hoài nghi về thế giới quan của chính mình.

Trên đường đi, Mạt Vấn lại càng không ngừng hỏi Mục Vỹ, dường như muốn được giải đáp tất cả những khúc mắc của mấy chục năm qua.

Chỉ là dọc đường, Mục Vỹ cảm thấy như có cả đàn ruồi đang bay bên tai, kêu vo vo mãi, khiến hắn rất bực bội.

Từ học viện về đến gia tộc, Mục Vỹ cũng biết, hắn của trước kia ở nhà họ Mục cũng không được đối đãi tử tế, cũng không thèm đếm xỉa tới đám tôi tớ, đi thẳng một mạch đến tiểu viện của mình.

“Mục Vỹ thiếu gia, lão gia cùng mấy vị trưởng lão của gia tộc đang ở phòng khách đợi thiếu gia đây!”, chỉ là đang lúc chuẩn bị trở về tiểu viện, Mục Vỹ nghe thấy một giọng nói quái gở ở phía sau lưng hắn.

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Sau những câu hỏi đưa ra, Mạt Vấn phát hiện kiến thức về luyện đan của Mục Vỹquả thực là vượt qua tầm hiểu biết của mình.Tuy trong vài vấn đề, có những loại linh dược linh thảo Mục Vỹ đề cập đến mà ngay đến cả ông cũng không biết, nhưng khi một cách không thể thực hiện được thì Mục Vỹ còn có thể nghĩ ra một cách mới.Đối với thầy luyện đan thì điều gì quan trọng nhất?Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là phương pháp luyện đan!Từ cổ chí kim, đối với thầy luyện đan, cách thức để luyện ra một loại đan dược luônquý giá giống như mạng sống của cả gia đình.Nhưng Mục Vỹ lại giống như một cuốn từ điển sống về luyện đan, với mỗi loại đan dược, hắn có thể dễ dàng nói ra vài phương thức để luyện thành loại đan đó.Thật không thể tin được! Thật sự là quá sức tưởng tượng!Rốt cuộc Mục Vỹ này có thân phận gì? Đế quốc Nam Vân có được thiên tài với khả năng thiên bẩm xuất chúng đến như vậy, lại cam tâm làm thầy hướng dẫn trong Học viện Bắc Vân nhỏ bé, thực là lãng phí nhân tài!Nhưng đối với Mục Vỹ, Mạt Vấn này, tên thì nghe có vẻ hay, nhưng lại hỏi quá nhiều, hơn nữa… hơi bị ngu!Nếu như Lục Khiếu Thiên cùng ba bốn mươi học trò biết được suy nghĩ trong lòng của Mục Vỹ lúc này, sợ rằng sẽ hộc máu mồm mất.Ông là đại sư Mạt đấy!“Mục tiểu huynh đệ, lão đây…”“Mạt Vấn huynh, cái đó… Ồ, thật ngại quá, đã đến giờ tan học rồi, ta phải về nhà đã!”Thấy Mạt Vấn lại muốn hỏi thêm nữa, Mục Vỹ đã sớm mất kiên nhẫn, nếu không phải vì nể mặt viện trưởng với học trò trong lớp, Mục Vỹ đã sớm tiễn khách rồi.Chỉ là Lục Khiếu Thiên ở bên cạnh nghe thấy những lời của Mục Vỹ, xém chút nữa nước tiểu đã chảy ra quần.Tan học? Về nhà?Ôi trời ơi, tên ngu xuẩn này, có biết người đang đứng ở trước mặt hắn chính là một bậc thầy về luyện đan, giậm chân một cái, toàn bộ đế quốc Nam Vân chấn động hay không?!Mạt đại sư có thể khiêm tốn học hỏi kẻ bề dưới, thật là hiếm thấy, tên nhóc này lại còn chê phiền!Đúng thật là Mục Vỹ không biết điều này, muốn trách thì chỉ có thể trách Mục Vỹ của trước kia quá nhu nhược.“Lão đã mạo phạm rồi, mạo phạm rồi…”Nghe thấy lời này, Mạt Vấn đỏ mặt, lưỡng lự hỏi: “Ta với thầy Mục mới quen mà như đã thân, không biết ta có thể đi đến quý phủ một chuyến không?”Cái gì?Nghe thấy lời của Mạt Vấn, Mục Vỹ trợn tròn mắt, cái lão già này còn chưa vừa lòng sao, tự nhiên lại muốn đến nhà mình nữa.Đây đúng là kiểu ăn no uống say còn muốn gói mang về đây!Chỉ là nhìn thấy bộ dạng sốt sắng gật đầu của Lục Khiếu Thiên, Mục Vỹ bất đắc dĩ nói: “Tuỳ ông thôi”.Không kiên nhẫn thêm được nữa, Mục Vỹ vội vàng khoát tay áo, nghênh ngang bước ra khỏi lớp học.Phía sau Mạt Vấn khom lưng, chạy vội vàng đuổi theo Mục Vỹ đang đi nhanh phía trước.Trông dáng vẻ kia, Mạt Vấn thật giống như lão quản gia bên cạnh Mục Vỹ.Sắc mặt Lục Khiếu Thiên khổ đắng, vội vã rời lớp học, chạy đuổi theo.Tiểu tổ tông này, hôm nay không biết đã mở mang đầu óc chỗ nào, những vấn đề ngay cả đại sư Mạt Vấn cũng hết cách thì hắn lại có thể ứng đáp trôi chảy như nước.Nhưng dù vậy, nếu tên khốn này không biết trời cao đất dày, dám đắc tội với đại sư Mạt, ông ấy sẽ mất chức viện trưởng này mất.Nhất thời, Mục Vỹ đi ở phía trước, Mạt Vấn đi theo bên cạnh, Lục Khiếu Thiên đi sau hai người.Những học trò còn ở lại trong lớp dường như hóa đá.Kia thật sự là đại sư Mạt Vấn thanh danh lẫy lừng trên toàn đế quốc Nam Vân sao?Đó có phải là thầy Mục luôn bị bọn họ gọi là kẻ vô dụng đấy không?Giờ khắc này, đám học trò đã bắt đầu hoài nghi về thế giới quan của chính mình.Trên đường đi, Mạt Vấn lại càng không ngừng hỏi Mục Vỹ, dường như muốn được giải đáp tất cả những khúc mắc của mấy chục năm qua.Chỉ là dọc đường, Mục Vỹ cảm thấy như có cả đàn ruồi đang bay bên tai, kêu vo vo mãi, khiến hắn rất bực bội.Từ học viện về đến gia tộc, Mục Vỹ cũng biết, hắn của trước kia ở nhà họ Mục cũng không được đối đãi tử tế, cũng không thèm đếm xỉa tới đám tôi tớ, đi thẳng một mạch đến tiểu viện của mình.“Mục Vỹ thiếu gia, lão gia cùng mấy vị trưởng lão của gia tộc đang ở phòng khách đợi thiếu gia đây!”, chỉ là đang lúc chuẩn bị trở về tiểu viện, Mục Vỹ nghe thấy một giọng nói quái gở ở phía sau lưng hắn.

Chương 6: 6: Không Thể Tưởng Tượng