Tác giả:

Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…

Chương 62

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… "Đại trưởng lão, mua viên đan dược này là vì thằng bé Mục Lang đúng không?", nhị trưởng lão Mục Phong Thanh cười hỏi."Đúng vậy!"Đại trưởng lão cười ha ha nói: "Thằng bé Mục Lang chỉ còn kém chút nữa thôi là có thể vào được tầng thứ bảy rồi. Nó uống viên Ngưng Mạch Đan này thì chắc chắn có thể vào được!""Vậy ta chúc mừng đại trưởng lão trước nhé!""Đừng vội, lần này người nhà họ Điêu và nhà họ Uông, và cả nhà họ Tần đều có mặt ở đây, e là sẽ có rất nhiều người tranh!", đại trưởng lão khiêm tốn nói."Hì hì...", nhị trưởng lão cười: "Tranh? Chắc những năm qua đại trưởng lão đã tiết kiệm không ít nhờ việc buôn bán của gia tộc. Chừng này chẳng là gì đối với đại trưởng lão nhỉ?""Ha ha..."Đại trưởng lão rất vui."Nhưng hai đứa Mục Lang với Mục Khoảnh này đã đi dãy Bắc Vân ba ngày trời rồi vẫn chưa quay về, không xảy ra chuyện gì đấy chứ?""Không thể nào!"Nhị trưởng lão đáp: "Lần này không chỉ có Liễu Sơn Tứ Sát, còn có cả Cận Đông và Đông Phương Ngọc nữa, Mục Vỹ kia chỉ có giá chết mà thôi. Ta đoán mấy huynh đệ chúng nó đã vào trong núi trải nghiệm rồi, nói không chừng hôm nay sẽ trở về đấy!""20 nghìn!"Ngay lúc đại trưởng lão và nhị trưởng lão đang bàn luận sôi nổi, một chất giọng hờ hững vang lên.Một phòng khách quý khác trong sảnh đấu giá lại tăng giá!"Là nhà họ Uông!""25 nghìn!"Tiếng thốt còn chưa dứt thì giọng nói ở một phòng khách quý khác đã vang lên."Là nhà họ Điêu! Thiên tài Điêu Á Đông của nhà họ Điêu đã ở cảnh giới Tụ Đan - tầng thứ tám rồi, lấy Ngưng Mạch Đan cũng đâu có tác dụng gì chứ?""Ngươi chả biết gì cả, nhà họ Điêu mới xuất hiện một thiên tài Điêu Á Vân mới 16 tuổi mà đã đạt tầng thứ năm - cảnh giới Ngưng Khí. Chắc nhà họ Điêu mua về để cho thiên tài đó đấy!""Có lý!""Hừ!"Đại trưởng lão hừ lạnh, sắc mặt khó coi."Nhà họ Điêu với nhà họ Uông càn quấy, ta phải cho bọn họ biết cái gì gọi là có tiền có quyền!""30 nghìn!"Mục Phong nguyên quát lớn.Dù thế nào lão ta cũng phải lấy cho bằng được viên Ngưng Mạch Đan này."35 nghìn!""40 nghìn!""45 nghìn!""50 nghìn!""Ôi trời, một viên đan dược nhị phẩm mà đáng giá những 50 nghìn linh thạch hạ phẩm!""Đây nào có phải mua đan dược, rõ ràng đang so ai giàu hơn ai mà!""Đúng là có tiền có quyền, hầy, xem ra chúng ta hết hy vọng rồi".Không ngờ Ngưng Mạch Đan lại có thể bán được giá 50 nghìn linh thạch hạ phẩm, cả sảnh đấu giá cực kỳ nhốn nháo.Đại trưởng lão sầm mặt xuống, dùng 50 nghìn linh thạch hạ phẩm để mua một viên Ngưng Mạch Đan tuy rằng rất đắt nhưng đáng giá!Nhưng ở một phía khác, sắc mặt Thiệu Vũ ngày càng khó coi.50 nghìn linh thạch hạ phẩm!Lấy giá đó để đền cho Mục Vỹ ba viên thì phải mất 150 nghìn linh thạch hạ phẩm, tuy hắn ta xuất sắc nằm trong tốp 10 đệ tử ngoại môn của Thánh Đan Tông nhưng đào đâu ra nhiều linh thạch vậy để đền cho Mục Vỹ chứ?"Đáng chết!"

"Đại trưởng lão, mua viên đan dược này là vì thằng bé Mục Lang đúng không?", nhị trưởng lão Mục Phong Thanh cười hỏi.

"Đúng vậy!"

Đại trưởng lão cười ha ha nói: "Thằng bé Mục Lang chỉ còn kém chút nữa thôi là có thể vào được tầng thứ bảy rồi. Nó uống viên Ngưng Mạch Đan này thì chắc chắn có thể vào được!"

"Vậy ta chúc mừng đại trưởng lão trước nhé!"

"Đừng vội, lần này người nhà họ Điêu và nhà họ Uông, và cả nhà họ Tần đều có mặt ở đây, e là sẽ có rất nhiều người tranh!", đại trưởng lão khiêm tốn nói.

"Hì hì...", nhị trưởng lão cười: "Tranh? Chắc những năm qua đại trưởng lão đã tiết kiệm không ít nhờ việc buôn bán của gia tộc. Chừng này chẳng là gì đối với đại trưởng lão nhỉ?"

"Ha ha..."

Đại trưởng lão rất vui.

"Nhưng hai đứa Mục Lang với Mục Khoảnh này đã đi dãy Bắc Vân ba ngày trời rồi vẫn chưa quay về, không xảy ra chuyện gì đấy chứ?"

"Không thể nào!"

Nhị trưởng lão đáp: "Lần này không chỉ có Liễu Sơn Tứ Sát, còn có cả Cận Đông và Đông Phương Ngọc nữa, Mục Vỹ kia chỉ có giá chết mà thôi. Ta đoán mấy huynh đệ chúng nó đã vào trong núi trải nghiệm rồi, nói không chừng hôm nay sẽ trở về đấy!"

"20 nghìn!"

Ngay lúc đại trưởng lão và nhị trưởng lão đang bàn luận sôi nổi, một chất giọng hờ hững vang lên.

Một phòng khách quý khác trong sảnh đấu giá lại tăng giá!

"Là nhà họ Uông!"

"25 nghìn!"

Tiếng thốt còn chưa dứt thì giọng nói ở một phòng khách quý khác đã vang lên.

"Là nhà họ Điêu! Thiên tài Điêu Á Đông của nhà họ Điêu đã ở cảnh giới Tụ Đan - tầng thứ tám rồi, lấy Ngưng Mạch Đan cũng đâu có tác dụng gì chứ?"

"Ngươi chả biết gì cả, nhà họ Điêu mới xuất hiện một thiên tài Điêu Á Vân mới 16 tuổi mà đã đạt tầng thứ năm - cảnh giới Ngưng Khí. Chắc nhà họ Điêu mua về để cho thiên tài đó đấy!"

"Có lý!"

"Hừ!"

Đại trưởng lão hừ lạnh, sắc mặt khó coi.

"Nhà họ Điêu với nhà họ Uông càn quấy, ta phải cho bọn họ biết cái gì gọi là có tiền có quyền!"

"30 nghìn!"

Mục Phong nguyên quát lớn.

Dù thế nào lão ta cũng phải lấy cho bằng được viên Ngưng Mạch Đan này.

"35 nghìn!"

"40 nghìn!"

"45 nghìn!"

"50 nghìn!"

"Ôi trời, một viên đan dược nhị phẩm mà đáng giá những 50 nghìn linh thạch hạ phẩm!"

"Đây nào có phải mua đan dược, rõ ràng đang so ai giàu hơn ai mà!"

"Đúng là có tiền có quyền, hầy, xem ra chúng ta hết hy vọng rồi".

Không ngờ Ngưng Mạch Đan lại có thể bán được giá 50 nghìn linh thạch hạ phẩm, cả sảnh đấu giá cực kỳ nhốn nháo.

Đại trưởng lão sầm mặt xuống, dùng 50 nghìn linh thạch hạ phẩm để mua một viên Ngưng Mạch Đan tuy rằng rất đắt nhưng đáng giá!

Nhưng ở một phía khác, sắc mặt Thiệu Vũ ngày càng khó coi.

50 nghìn linh thạch hạ phẩm!

Lấy giá đó để đền cho Mục Vỹ ba viên thì phải mất 150 nghìn linh thạch hạ phẩm, tuy hắn ta xuất sắc nằm trong tốp 10 đệ tử ngoại môn của Thánh Đan Tông nhưng đào đâu ra nhiều linh thạch vậy để đền cho Mục Vỹ chứ?

"Đáng chết!"

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… "Đại trưởng lão, mua viên đan dược này là vì thằng bé Mục Lang đúng không?", nhị trưởng lão Mục Phong Thanh cười hỏi."Đúng vậy!"Đại trưởng lão cười ha ha nói: "Thằng bé Mục Lang chỉ còn kém chút nữa thôi là có thể vào được tầng thứ bảy rồi. Nó uống viên Ngưng Mạch Đan này thì chắc chắn có thể vào được!""Vậy ta chúc mừng đại trưởng lão trước nhé!""Đừng vội, lần này người nhà họ Điêu và nhà họ Uông, và cả nhà họ Tần đều có mặt ở đây, e là sẽ có rất nhiều người tranh!", đại trưởng lão khiêm tốn nói."Hì hì...", nhị trưởng lão cười: "Tranh? Chắc những năm qua đại trưởng lão đã tiết kiệm không ít nhờ việc buôn bán của gia tộc. Chừng này chẳng là gì đối với đại trưởng lão nhỉ?""Ha ha..."Đại trưởng lão rất vui."Nhưng hai đứa Mục Lang với Mục Khoảnh này đã đi dãy Bắc Vân ba ngày trời rồi vẫn chưa quay về, không xảy ra chuyện gì đấy chứ?""Không thể nào!"Nhị trưởng lão đáp: "Lần này không chỉ có Liễu Sơn Tứ Sát, còn có cả Cận Đông và Đông Phương Ngọc nữa, Mục Vỹ kia chỉ có giá chết mà thôi. Ta đoán mấy huynh đệ chúng nó đã vào trong núi trải nghiệm rồi, nói không chừng hôm nay sẽ trở về đấy!""20 nghìn!"Ngay lúc đại trưởng lão và nhị trưởng lão đang bàn luận sôi nổi, một chất giọng hờ hững vang lên.Một phòng khách quý khác trong sảnh đấu giá lại tăng giá!"Là nhà họ Uông!""25 nghìn!"Tiếng thốt còn chưa dứt thì giọng nói ở một phòng khách quý khác đã vang lên."Là nhà họ Điêu! Thiên tài Điêu Á Đông của nhà họ Điêu đã ở cảnh giới Tụ Đan - tầng thứ tám rồi, lấy Ngưng Mạch Đan cũng đâu có tác dụng gì chứ?""Ngươi chả biết gì cả, nhà họ Điêu mới xuất hiện một thiên tài Điêu Á Vân mới 16 tuổi mà đã đạt tầng thứ năm - cảnh giới Ngưng Khí. Chắc nhà họ Điêu mua về để cho thiên tài đó đấy!""Có lý!""Hừ!"Đại trưởng lão hừ lạnh, sắc mặt khó coi."Nhà họ Điêu với nhà họ Uông càn quấy, ta phải cho bọn họ biết cái gì gọi là có tiền có quyền!""30 nghìn!"Mục Phong nguyên quát lớn.Dù thế nào lão ta cũng phải lấy cho bằng được viên Ngưng Mạch Đan này."35 nghìn!""40 nghìn!""45 nghìn!""50 nghìn!""Ôi trời, một viên đan dược nhị phẩm mà đáng giá những 50 nghìn linh thạch hạ phẩm!""Đây nào có phải mua đan dược, rõ ràng đang so ai giàu hơn ai mà!""Đúng là có tiền có quyền, hầy, xem ra chúng ta hết hy vọng rồi".Không ngờ Ngưng Mạch Đan lại có thể bán được giá 50 nghìn linh thạch hạ phẩm, cả sảnh đấu giá cực kỳ nhốn nháo.Đại trưởng lão sầm mặt xuống, dùng 50 nghìn linh thạch hạ phẩm để mua một viên Ngưng Mạch Đan tuy rằng rất đắt nhưng đáng giá!Nhưng ở một phía khác, sắc mặt Thiệu Vũ ngày càng khó coi.50 nghìn linh thạch hạ phẩm!Lấy giá đó để đền cho Mục Vỹ ba viên thì phải mất 150 nghìn linh thạch hạ phẩm, tuy hắn ta xuất sắc nằm trong tốp 10 đệ tử ngoại môn của Thánh Đan Tông nhưng đào đâu ra nhiều linh thạch vậy để đền cho Mục Vỹ chứ?"Đáng chết!"

Chương 62