Tác giả:

Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…

Chương 666: Trận chiến khốc liệt

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Thấy bốn người xông tới từ bốn hướng, Vỹ Thăng Không cười trêu tức. Lão ta tiến lên một bước rồi nghiêng người.Vù vù vù ...Những tiếng kêu xé gió vang lên, Vỹ Thang Không chỉ tay ban bốn tia năng lượng vụt ra ngoài, lực lớn đến mức tưởng chừng có thể phá vỡ cả không gian.Ầm ầm ầm!", đòn công kích của Vương Chí Kiệt và hai người khác lập tức bị một cái chỉ tay kia đánh bay.Cả ba đều tái mặt, không hẹn cùng thụt lùi.Lôi Chấn Tử thậm chí còn phun một ngụm máu, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy.Ai nấy cũng chết trân khi thấy cảnh tượng đó.Không ngờ cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất mạnh mẽ đến nhường này.Sự thâm hiểm của Vỹ Thăng Không còn cao hơn những gì họ tưởng tượng."Bốn vị thấy sao?"Vỹ Thăng Không mỉm cười nhìn bốn người.Cứ như thể lao ta chang he xem nhom Loi Chan Tử ra gì vay, vẻ treu tức trên mặt đã thể hiện rõ sự tự tin của lão."Vỹ Thăng Không, ông đừng có mà đắc ý!"Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh truyền đến từ bên cạnh.Người vừa lên tiếng chính là Mục Vỹ!Hắn nắm chặt kiếm Phá Hư, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt, cười nói với Vỹ Thăng Không: "Trợ thủ ông mời tới yếu như sên ấy!"Bấy giờ những người khác mới lấy lại tinh thần, quay sang thấy ba cái xác lơ lửng trên trời cùng thanh kiếm Phá Hư đang nhỏ máu của Mục Vỹ lại giật mình.Mục Vỹ chỉ mới là cảnh giới Chuyển Thể thôi mà!Làm cách nào mà hắn có được sức mạnh lớn như thế!Nhưng đó không phải là vấn đề mà tất cả mọi người cần quan tâm lúc này.Một bên là Mục Vỹ đã g**t ch*t người đứng đầu của ba thế lực, một bên là Vỹ Thăng Không đã đến cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất, có thể nói hai người này là hai nhân vật mạnh nhất Trung Châu.Không ai có thể sánh bằng."Ta biết ba tên kia không phải đối thủ của ngươi, nhưng qua trận đại chiến ban nãy ngươi cũng thấm mệt rồi, không biết ngươi sẽ đánh với ta thế nào đây Mục Vỹ?'"Ông chỉ cần biết ta có thể giết ông là được rồi, không cần biết ta còn gì đâu!"Leng keng hai tiếng, Mục Vỹ vung tay, kiếm Phá Hư cũng phát ra âm thanh vang dội.Thanh kiem biến ao khôn lường. No trở nên cực kỳ khác biệt khi được hắn sử dụng.'Lại là kiếm tâm Tịch Diệt! Ngươi còn gì ngoài cái này không vậy?", Vỹ Thăng Không cười to: "Trong khi con át chủ bài của ta là gì ngươi còn chưa được thấy".Ầm ...Trong giây lát, hai tiếng nổ vang lên. Hai người xông về phía nhau như hai viên đạn nhanh như chớp.Mọi người xung quanh vội vàng tránh đi. Hai kẻ này đánh nhau chẳng theo quy luật gì, không cẩn thận là liên lụy như chơi.Chỉ cần bất cẩn một chút thôi là họ sẽ bị nguồn năng lượng phát ra từ cuộc chiến tác động ngay, thế thì mất nhiều hơn được rồi.Bầu trời biến đổi, hai bóng người tung hoành ngang dọc.Giờ phút này, quả bóng không khí trước mặt Vỹ Thăng Không khuếch trương và đỡ cho lão ta.Nhưng Mục Vỹ lại cười nhẹ, gio kiếm chém một đường.Tiếng soạt truyền đến, thanh kiếm chém thẳng lên quả bóng không khí.Đúng như dự đoán, nó bám trụ lấy ánh kiếm không cho nó bổ vào trong. Thân kiếm chỉ có thể làm quả bóng không khí hơi lõm xuống một chút.Đang lúc ai cũng đinh ninh chiêu kiếm này của Mục Vỹ không thể phá hủy quả bóng không khí thì nó bị kiếm bổ dọc xuống. Một cú bạo tạc nổ ra, khí trong quả bóng không khí ùa ra ngoài làm phát ra tiếng nổ vang vọng cả bầu trời."Giỏi phết nhỉ!"Vỹ Thang Không cười sang sặc, một thanh trường thương đột nhiên xuất hiện trong tay.Trường thương cao khoảng một người, thẳng và óng ánh một màu đen lạnh tới mức làm người ta rùng mình."Chết đi!"Vỹ Thăng Không khẽ quát, trường thương vụt bắn về phía Mục Vỹ như con rồng đang vung vẫy cái đuôi với tốc độ cực kỳ nhanh.Mục Vỹ đã lĩnh ngộ kiếm tâm Tịch Diệt cũng tăng tốc, xông thẳng tới.Cả vùng trời biến đổi ngay lập tức, hai bóng người bay qua bay lại thoăn thoắt, hết đi lại về.Những người bên dưới chỉ biết đần mặt ra nhìn.Bọn họ hoàn toàn không tưởng tượng nổi cuộc chiến đấu này đã bùng phát những luồng sức mạnh mạnh đến mức nào."Vô cực thương đạo, thương xuất vô cực!""Kiếm tâm Tịch Diệt, kiếm diệt tùy tâm!"Trong phút chốc, trường thương của Vỹ Thăng Không hóa thành một con hắc long bay thẳng l*n đ*nh núi cao vạn mét với uy thế bàng bạc.Bên kia, Mục Vỹ tung kiếm. Thanh kiếm phóng to đến một nghìn mét rồi lơ lửng trên đầu hắn. Khí thế sát phạt quy về hư vô."Giết!"Hai bóng dáng thình lình va uỳnh vào nhau gây ra vụ nổ kinh hoàng.Đùng đùng ...Cự kiếm và hắc long giao chiến với nhau phát ra những âm thanh chấn động cả không gian. Hai sắc màu đen và trắng đan xen nhau cực kỳ đẹp mắt, bất kì người nào nhìn vào cũng bị mê hoặc theo.

Thấy bốn người xông tới từ bốn hướng, Vỹ Thăng Không cười trêu tức. Lão ta tiến lên một bước rồi nghiêng người.

Vù vù vù ...

Những tiếng kêu xé gió vang lên, Vỹ Thang Không chỉ tay ban bốn tia năng lượng vụt ra ngoài, lực lớn đến mức tưởng chừng có thể phá vỡ cả không gian.

Ầm ầm ầm!", đòn công kích của Vương Chí Kiệt và hai người khác lập tức bị một cái chỉ tay kia đánh bay.

Cả ba đều tái mặt, không hẹn cùng thụt lùi.

Lôi Chấn Tử thậm chí còn phun một ngụm máu, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy.

Ai nấy cũng chết trân khi thấy cảnh tượng đó.

Không ngờ cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất mạnh mẽ đến nhường này.

Sự thâm hiểm của Vỹ Thăng Không còn cao hơn những gì họ tưởng tượng.

"Bốn vị thấy sao?"

Vỹ Thăng Không mỉm cười nhìn bốn người.

Cứ như thể lao ta chang he xem nhom Loi Chan Tử ra gì vay, vẻ treu tức trên mặt đã thể hiện rõ sự tự tin của lão.

"Vỹ Thăng Không, ông đừng có mà đắc ý!"

Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh truyền đến từ bên cạnh.

Người vừa lên tiếng chính là Mục Vỹ!

Hắn nắm chặt kiếm Phá Hư, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt, cười nói với Vỹ Thăng Không: "Trợ thủ ông mời tới yếu như sên ấy!"

Bấy giờ những người khác mới lấy lại tinh thần, quay sang thấy ba cái xác lơ lửng trên trời cùng thanh kiếm Phá Hư đang nhỏ máu của Mục Vỹ lại giật mình.

Mục Vỹ chỉ mới là cảnh giới Chuyển Thể thôi mà!

Làm cách nào mà hắn có được sức mạnh lớn như thế!

Nhưng đó không phải là vấn đề mà tất cả mọi người cần quan tâm lúc này.

Một bên là Mục Vỹ đã g**t ch*t người đứng đầu của ba thế lực, một bên là Vỹ Thăng Không đã đến cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất, có thể nói hai người này là hai nhân vật mạnh nhất Trung Châu.

Không ai có thể sánh bằng.

"Ta biết ba tên kia không phải đối thủ của ngươi, nhưng qua trận đại chiến ban nãy ngươi cũng thấm mệt rồi, không biết ngươi sẽ đánh với ta thế nào đây Mục Vỹ?'

"Ông chỉ cần biết ta có thể giết ông là được rồi, không cần biết ta còn gì đâu!"

Leng keng hai tiếng, Mục Vỹ vung tay, kiếm Phá Hư cũng phát ra âm thanh vang dội.

Thanh kiem biến ao khôn lường. No trở nên cực kỳ khác biệt khi được hắn sử dụng.

'Lại là kiếm tâm Tịch Diệt! Ngươi còn gì ngoài cái này không vậy?", Vỹ Thăng Không cười to: "Trong khi con át chủ bài của ta là gì ngươi còn chưa được thấy".

Ầm ...

Trong giây lát, hai tiếng nổ vang lên. Hai người xông về phía nhau như hai viên đạn nhanh như chớp.

Mọi người xung quanh vội vàng tránh đi. Hai kẻ này đánh nhau chẳng theo quy luật gì, không cẩn thận là liên lụy như chơi.

Chỉ cần bất cẩn một chút thôi là họ sẽ bị nguồn năng lượng phát ra từ cuộc chiến tác động ngay, thế thì mất nhiều hơn được rồi.

Bầu trời biến đổi, hai bóng người tung hoành ngang dọc.

Giờ phút này, quả bóng không khí trước mặt Vỹ Thăng Không khuếch trương và đỡ cho lão ta.

Nhưng Mục Vỹ lại cười nhẹ, gio kiếm chém một đường.

Tiếng soạt truyền đến, thanh kiếm chém thẳng lên quả bóng không khí.

Đúng như dự đoán, nó bám trụ lấy ánh kiếm không cho nó bổ vào trong. Thân kiếm chỉ có thể làm quả bóng không khí hơi lõm xuống một chút.

Đang lúc ai cũng đinh ninh chiêu kiếm này của Mục Vỹ không thể phá hủy quả bóng không khí thì nó bị kiếm bổ dọc xuống. Một cú bạo tạc nổ ra, khí trong quả bóng không khí ùa ra ngoài làm phát ra tiếng nổ vang vọng cả bầu trời.

"Giỏi phết nhỉ!"

Vỹ Thang Không cười sang sặc, một thanh trường thương đột nhiên xuất hiện trong tay.

Trường thương cao khoảng một người, thẳng và óng ánh một màu đen lạnh tới mức làm người ta rùng mình.

"Chết đi!"

Vỹ Thăng Không khẽ quát, trường thương vụt bắn về phía Mục Vỹ như con rồng đang vung vẫy cái đuôi với tốc độ cực kỳ nhanh.

Mục Vỹ đã lĩnh ngộ kiếm tâm Tịch Diệt cũng tăng tốc, xông thẳng tới.

Cả vùng trời biến đổi ngay lập tức, hai bóng người bay qua bay lại thoăn thoắt, hết đi lại về.

Những người bên dưới chỉ biết đần mặt ra nhìn.

Bọn họ hoàn toàn không tưởng tượng nổi cuộc chiến đấu này đã bùng phát những luồng sức mạnh mạnh đến mức nào.

"Vô cực thương đạo, thương xuất vô cực!"

"Kiếm tâm Tịch Diệt, kiếm diệt tùy tâm!"

Trong phút chốc, trường thương của Vỹ Thăng Không hóa thành một con hắc long bay thẳng l*n đ*nh núi cao vạn mét với uy thế bàng bạc.

Bên kia, Mục Vỹ tung kiếm. Thanh kiếm phóng to đến một nghìn mét rồi lơ lửng trên đầu hắn. Khí thế sát phạt quy về hư vô.

"Giết!"

Hai bóng dáng thình lình va uỳnh vào nhau gây ra vụ nổ kinh hoàng.

Đùng đùng ...

Cự kiếm và hắc long giao chiến với nhau phát ra những âm thanh chấn động cả không gian. Hai sắc màu đen và trắng đan xen nhau cực kỳ đẹp mắt, bất kì người nào nhìn vào cũng bị mê hoặc theo.

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Thấy bốn người xông tới từ bốn hướng, Vỹ Thăng Không cười trêu tức. Lão ta tiến lên một bước rồi nghiêng người.Vù vù vù ...Những tiếng kêu xé gió vang lên, Vỹ Thang Không chỉ tay ban bốn tia năng lượng vụt ra ngoài, lực lớn đến mức tưởng chừng có thể phá vỡ cả không gian.Ầm ầm ầm!", đòn công kích của Vương Chí Kiệt và hai người khác lập tức bị một cái chỉ tay kia đánh bay.Cả ba đều tái mặt, không hẹn cùng thụt lùi.Lôi Chấn Tử thậm chí còn phun một ngụm máu, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy.Ai nấy cũng chết trân khi thấy cảnh tượng đó.Không ngờ cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất mạnh mẽ đến nhường này.Sự thâm hiểm của Vỹ Thăng Không còn cao hơn những gì họ tưởng tượng."Bốn vị thấy sao?"Vỹ Thăng Không mỉm cười nhìn bốn người.Cứ như thể lao ta chang he xem nhom Loi Chan Tử ra gì vay, vẻ treu tức trên mặt đã thể hiện rõ sự tự tin của lão."Vỹ Thăng Không, ông đừng có mà đắc ý!"Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh truyền đến từ bên cạnh.Người vừa lên tiếng chính là Mục Vỹ!Hắn nắm chặt kiếm Phá Hư, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt, cười nói với Vỹ Thăng Không: "Trợ thủ ông mời tới yếu như sên ấy!"Bấy giờ những người khác mới lấy lại tinh thần, quay sang thấy ba cái xác lơ lửng trên trời cùng thanh kiếm Phá Hư đang nhỏ máu của Mục Vỹ lại giật mình.Mục Vỹ chỉ mới là cảnh giới Chuyển Thể thôi mà!Làm cách nào mà hắn có được sức mạnh lớn như thế!Nhưng đó không phải là vấn đề mà tất cả mọi người cần quan tâm lúc này.Một bên là Mục Vỹ đã g**t ch*t người đứng đầu của ba thế lực, một bên là Vỹ Thăng Không đã đến cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất, có thể nói hai người này là hai nhân vật mạnh nhất Trung Châu.Không ai có thể sánh bằng."Ta biết ba tên kia không phải đối thủ của ngươi, nhưng qua trận đại chiến ban nãy ngươi cũng thấm mệt rồi, không biết ngươi sẽ đánh với ta thế nào đây Mục Vỹ?'"Ông chỉ cần biết ta có thể giết ông là được rồi, không cần biết ta còn gì đâu!"Leng keng hai tiếng, Mục Vỹ vung tay, kiếm Phá Hư cũng phát ra âm thanh vang dội.Thanh kiem biến ao khôn lường. No trở nên cực kỳ khác biệt khi được hắn sử dụng.'Lại là kiếm tâm Tịch Diệt! Ngươi còn gì ngoài cái này không vậy?", Vỹ Thăng Không cười to: "Trong khi con át chủ bài của ta là gì ngươi còn chưa được thấy".Ầm ...Trong giây lát, hai tiếng nổ vang lên. Hai người xông về phía nhau như hai viên đạn nhanh như chớp.Mọi người xung quanh vội vàng tránh đi. Hai kẻ này đánh nhau chẳng theo quy luật gì, không cẩn thận là liên lụy như chơi.Chỉ cần bất cẩn một chút thôi là họ sẽ bị nguồn năng lượng phát ra từ cuộc chiến tác động ngay, thế thì mất nhiều hơn được rồi.Bầu trời biến đổi, hai bóng người tung hoành ngang dọc.Giờ phút này, quả bóng không khí trước mặt Vỹ Thăng Không khuếch trương và đỡ cho lão ta.Nhưng Mục Vỹ lại cười nhẹ, gio kiếm chém một đường.Tiếng soạt truyền đến, thanh kiếm chém thẳng lên quả bóng không khí.Đúng như dự đoán, nó bám trụ lấy ánh kiếm không cho nó bổ vào trong. Thân kiếm chỉ có thể làm quả bóng không khí hơi lõm xuống một chút.Đang lúc ai cũng đinh ninh chiêu kiếm này của Mục Vỹ không thể phá hủy quả bóng không khí thì nó bị kiếm bổ dọc xuống. Một cú bạo tạc nổ ra, khí trong quả bóng không khí ùa ra ngoài làm phát ra tiếng nổ vang vọng cả bầu trời."Giỏi phết nhỉ!"Vỹ Thang Không cười sang sặc, một thanh trường thương đột nhiên xuất hiện trong tay.Trường thương cao khoảng một người, thẳng và óng ánh một màu đen lạnh tới mức làm người ta rùng mình."Chết đi!"Vỹ Thăng Không khẽ quát, trường thương vụt bắn về phía Mục Vỹ như con rồng đang vung vẫy cái đuôi với tốc độ cực kỳ nhanh.Mục Vỹ đã lĩnh ngộ kiếm tâm Tịch Diệt cũng tăng tốc, xông thẳng tới.Cả vùng trời biến đổi ngay lập tức, hai bóng người bay qua bay lại thoăn thoắt, hết đi lại về.Những người bên dưới chỉ biết đần mặt ra nhìn.Bọn họ hoàn toàn không tưởng tượng nổi cuộc chiến đấu này đã bùng phát những luồng sức mạnh mạnh đến mức nào."Vô cực thương đạo, thương xuất vô cực!""Kiếm tâm Tịch Diệt, kiếm diệt tùy tâm!"Trong phút chốc, trường thương của Vỹ Thăng Không hóa thành một con hắc long bay thẳng l*n đ*nh núi cao vạn mét với uy thế bàng bạc.Bên kia, Mục Vỹ tung kiếm. Thanh kiếm phóng to đến một nghìn mét rồi lơ lửng trên đầu hắn. Khí thế sát phạt quy về hư vô."Giết!"Hai bóng dáng thình lình va uỳnh vào nhau gây ra vụ nổ kinh hoàng.Đùng đùng ...Cự kiếm và hắc long giao chiến với nhau phát ra những âm thanh chấn động cả không gian. Hai sắc màu đen và trắng đan xen nhau cực kỳ đẹp mắt, bất kì người nào nhìn vào cũng bị mê hoặc theo.

Chương 666: Trận chiến khốc liệt