Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 695: Số một của ngày xưa
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Thiên Tuyển Sơn, trận đấu Thiên Tuyển, thú vị thật đấy.“Thánh Tước Môn, Thất Tinh Môn, sao ông không nói sớm, có phải ta đã đồng ý rồi không!"Mục Vỹ mỉm cười nói: "Sao ta có thể bỏ qua một sự kiện thú vị thế này, nhưng vào Thiên Tuyển Sơn rồi có được giết người không?"“He he, mỗi khi bắt đầu vào Thiên Tuyển Sơn đều có cả trăm người, nhưng trở ra được một nửa là quá giỏi rồi, một phần thì chết bởi các trận pháp bên trong hoặc bị giết, phần còn lại thì ... ngươi tự hiểu đi!""Được, đã vậy thì ta tham gia!"Mục Vỹ nắm tay, nói: "Âm thầm giết cả đám thiên tài cũng là một chuyện rấtđã!'Thất Tinh Môn!Thánh Tước Môn!Hai môn phái này đã nằm trong danh sách loại trừ của Mục Vỹ từ lâu.Nhung với thuc lực canh gioi Chuyển Hồn của hiện tại, có lẽ han vẫn bị cường giả cảnh giới Vũ Tiên phát hiện ra, xem ra cần phải đột phá lên cảnh giới Chuyển Phách thôi.Sự kết hợp thật sự của hồn phách sẽ khiến linh hồn ảo được hoàn thiện, đến lúc ấy, có khí tức của Tru Tiên Đồ che giấu, đến các tên đầu sỏ vạn cổ cảnh giới Vũ Tiên cũng không thể nhận ra hắn được.Nói chuyện với Xà tôn giả một lúc xong thì Mục Vỹ đi về cung điện của mình, Chu Kiệt đã chờ hắn một lúc rồi."Chu béo, dạo này thế nào?""Hì hì, có Thiên Kiếm Tử là huynh ở đây thì ai dám động vào ta chứ. Nhưng ta cũng không ức h**p ai đâu, thi thoảng thấy chuyện bất bình thì vẫn không nhịn được mà nhúng tay vào thôi".“Ừm, không sao! Chỉ cần không bắt nạt người khác và không bị ai bắt nạt là được, nhưng điều quan trọng nhất là phải dựa vào bản thân, huynh phải luôn nhớ lấy. Ngộ nhỡ một ngày nào đó, ta rời đi thì huynh phải làm sao, nhớ chưa?"“Ừm!ʹChu Kiệt mỉm cười nói: "Vỹ ca, huynh tìm ta có việc gì thế?""Ta muốn hỏi ít tin tức liên quan đến Thiên Kiếm Tử của Thiên Kiếm Sơn".“Hả?”"Nói cho ta biết, Thiên Kiếm Sơn có những Thiên Kiếm Tử nào?"Chu Kiệt ừm một tiếng rồi đáp: "Ta sẽ kể cho huynh nghe về bốn Thiên Kiếm Tử giỏi nhất, còn những người khác không thể gây uy h**p cho huynh được đâu".“Thế à? Kể đi xem nào!”"Thiên Kiếm Tử giỏi nhất là Cừu Xích Viêm, y là kiếm khách đã lĩnh ngộ kiếm thế, hơn nữa còn là người được mọi người coi trọng nhất và rất có khả năng sẽ kế nhiệm vị trí chưởng môn. Nghe nói, y là cường giả cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất và luyện chế được Đại Đạo Kim Đan rồi, thực lực tham sâu kho lường lắm".“Người đứng thứ hai là Kim Chính Vũ, thiên tài của nhà họ Kim, nhưng lại say mê kiếm thuật nên mới gia nhập Thiên Kiếm Sơn, chuyện này cũng không hiếm"."Người xếp thứ ba là Lâm Thiếu Kiệt, thiếu niên kiệt xuất của nhà họ Lâm, kiếm thuật của cậu ta xuất quỷ nhập thần nên được gọi là Quỷ kiếm!"Chu Kiệt cười nói: "Ba người này là Thiên Kiếm Tử trụ cột của Thiên Kiếm Sơn, nhưng Kim Chính Vũ và Lâm Thiếu Kiệt đều là thiên tài trong gia tộc họ, vì thế Thiên Kiếm Sơn không thể bồi dưỡng họ trở thành người kế thừa được, còn Cừu Xích Viêm được đích thân chưởng môn dẫn dắt nên đương nhiên thích hợp để cất nhac"."Còn một người nữa đâu?""Chính là Chu Tử Kiện".Chu Kiệt cười nói: “Cùng họ với ta nè, ha ha, nhưng người này tên thật là Thiên Tử Kiện, sau một lần bị đa kích va sa sut tinh thần, đã đổi tên thành Chu Tử Kiện. Y vốn là Thiên Kiếm Tử số một của ngày xưa đấy, một thiên tài nổi danh lừng lẫy của tiểu thế giới Tam Thiên luôn"."Ngày xưa, y được coi là kiếm khách số một trong các Thiên Kiếm Tử đấy, kiếm thế tuyệt đỉnh luôn, thực lực cũng mạnh, thiên bẩm lại cao nên được bao nhiêu mỹ nữ mến mộ!""Về sau thì sao?""Về sau, nghe nói y đã dây dưa với một cô gái của núi Huyền Không, sau đó không biết vì sao sau khi từ núi Huyền Không về, xương tay đã bị gãy hết, đến Xà tôn giả cũng bảo vô phương cứu chữa"."Nhưng ai de, y đã vực day, dùng đoi tay bị gay đo cầm trường kiem lên rồi trỗi dậy lại từ đầu. Nhưng dù đôi tay gãy hồi phục lại nhờ ý chí nghịch thiên thì y cũng đột phá cảnh giới rất chậm, tuy vậy, ngoài ba thiên tài bên trên ra thì chưa ai qua mặt được y đâu"."Thiên Ngọc Tử không đến núi Huyền Không đòi công bằng à?""Công bằng cái con khỉ!”Chu Kiệt tức giận nói: "Phía đó bảo Chu Tử Kiện lấy trộm đồ của họ nên mới bị phạt chặt gãy tay, để y biết đường hối cải. Nhưng sau khi trở về, Chu Tử Kiện chẳng nói gì cả, chỉ luyện kiếm bằng đôi tay tàn tật của mình. Ban đầu, y còn chẳng cầm nổi kiếm, nhưng dần dà không ngờ y đã thành công"."Chưởng môn có hỏi, nhưng y không nói, chỉ suốt ngày luyện kiếm thôi".“Thú vị thật!""Cái gì thú vị cơ? Vỹ ca?"Bây giờ, Mục Vỹ đã khôi phục thực lực nên không phải lo trước sợ sau khi làm gì nữa.Nhất định hắn sẽ tham gia trận đấu Thiên Tuyển của Thiên Tuyển Sơn, nhưng điều kiện tiên quyết là hắn phải lọt vào tốp ba của Thiên Kiếm Sơn.Hắn không cần phải giành được vị trí số một, chỉ cần lọt vào bảng này là được.Đương nhiên, han đã có dự tính cho chuyện này.
Thiên Tuyển Sơn, trận đấu Thiên Tuyển, thú vị thật đấy.
“Thánh Tước Môn, Thất Tinh Môn, sao ông không nói sớm, có phải ta đã đồng ý rồi không!"
Mục Vỹ mỉm cười nói: "Sao ta có thể bỏ qua một sự kiện thú vị thế này, nhưng vào Thiên Tuyển Sơn rồi có được giết người không?"
“He he, mỗi khi bắt đầu vào Thiên Tuyển Sơn đều có cả trăm người, nhưng trở ra được một nửa là quá giỏi rồi, một phần thì chết bởi các trận pháp bên trong hoặc bị giết, phần còn lại thì ... ngươi tự hiểu đi!"
"Được, đã vậy thì ta tham gia!"
Mục Vỹ nắm tay, nói: "Âm thầm giết cả đám thiên tài cũng là một chuyện rất
đã!'
Thất Tinh Môn!
Thánh Tước Môn!
Hai môn phái này đã nằm trong danh sách loại trừ của Mục Vỹ từ lâu.
Nhung với thuc lực canh gioi Chuyển Hồn của hiện tại, có lẽ han vẫn bị cường giả cảnh giới Vũ Tiên phát hiện ra, xem ra cần phải đột phá lên cảnh giới Chuyển Phách thôi.
Sự kết hợp thật sự của hồn phách sẽ khiến linh hồn ảo được hoàn thiện, đến lúc ấy, có khí tức của Tru Tiên Đồ che giấu, đến các tên đầu sỏ vạn cổ cảnh giới Vũ Tiên cũng không thể nhận ra hắn được.
Nói chuyện với Xà tôn giả một lúc xong thì Mục Vỹ đi về cung điện của mình, Chu Kiệt đã chờ hắn một lúc rồi.
"Chu béo, dạo này thế nào?"
"Hì hì, có Thiên Kiếm Tử là huynh ở đây thì ai dám động vào ta chứ. Nhưng ta cũng không ức h**p ai đâu, thi thoảng thấy chuyện bất bình thì vẫn không nhịn được mà nhúng tay vào thôi".
“Ừm, không sao! Chỉ cần không bắt nạt người khác và không bị ai bắt nạt là được, nhưng điều quan trọng nhất là phải dựa vào bản thân, huynh phải luôn nhớ lấy. Ngộ nhỡ một ngày nào đó, ta rời đi thì huynh phải làm sao, nhớ chưa?"
“Ừm!ʹ
Chu Kiệt mỉm cười nói: "Vỹ ca, huynh tìm ta có việc gì thế?"
"Ta muốn hỏi ít tin tức liên quan đến Thiên Kiếm Tử của Thiên Kiếm Sơn".
“Hả?”
"Nói cho ta biết, Thiên Kiếm Sơn có những Thiên Kiếm Tử nào?"
Chu Kiệt ừm một tiếng rồi đáp: "Ta sẽ kể cho huynh nghe về bốn Thiên Kiếm Tử giỏi nhất, còn những người khác không thể gây uy h**p cho huynh được đâu".
“Thế à? Kể đi xem nào!”
"Thiên Kiếm Tử giỏi nhất là Cừu Xích Viêm, y là kiếm khách đã lĩnh ngộ kiếm thế, hơn nữa còn là người được mọi người coi trọng nhất và rất có khả năng sẽ kế nhiệm vị trí chưởng môn. Nghe nói, y là cường giả cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất và luyện chế được Đại Đạo Kim Đan rồi, thực lực tham sâu kho lường lắm".
“Người đứng thứ hai là Kim Chính Vũ, thiên tài của nhà họ Kim, nhưng lại say mê kiếm thuật nên mới gia nhập Thiên Kiếm Sơn, chuyện này cũng không hiếm".
"Người xếp thứ ba là Lâm Thiếu Kiệt, thiếu niên kiệt xuất của nhà họ Lâm, kiếm thuật của cậu ta xuất quỷ nhập thần nên được gọi là Quỷ kiếm!"
Chu Kiệt cười nói: "Ba người này là Thiên Kiếm Tử trụ cột của Thiên Kiếm Sơn, nhưng Kim Chính Vũ và Lâm Thiếu Kiệt đều là thiên tài trong gia tộc họ, vì thế Thiên Kiếm Sơn không thể bồi dưỡng họ trở thành người kế thừa được, còn Cừu Xích Viêm được đích thân chưởng môn dẫn dắt nên đương nhiên thích hợp để cất nhac".
"Còn một người nữa đâu?"
"Chính là Chu Tử Kiện".
Chu Kiệt cười nói: “Cùng họ với ta nè, ha ha, nhưng người này tên thật là Thiên Tử Kiện, sau một lần bị đa kích va sa sut tinh thần, đã đổi tên thành Chu Tử Kiện. Y vốn là Thiên Kiếm Tử số một của ngày xưa đấy, một thiên tài nổi danh lừng lẫy của tiểu thế giới Tam Thiên luôn".
"Ngày xưa, y được coi là kiếm khách số một trong các Thiên Kiếm Tử đấy, kiếm thế tuyệt đỉnh luôn, thực lực cũng mạnh, thiên bẩm lại cao nên được bao nhiêu mỹ nữ mến mộ!"
"Về sau thì sao?"
"Về sau, nghe nói y đã dây dưa với một cô gái của núi Huyền Không, sau đó không biết vì sao sau khi từ núi Huyền Không về, xương tay đã bị gãy hết, đến Xà tôn giả cũng bảo vô phương cứu chữa".
"Nhưng ai de, y đã vực day, dùng đoi tay bị gay đo cầm trường kiem lên rồi trỗi dậy lại từ đầu. Nhưng dù đôi tay gãy hồi phục lại nhờ ý chí nghịch thiên thì y cũng đột phá cảnh giới rất chậm, tuy vậy, ngoài ba thiên tài bên trên ra thì chưa ai qua mặt được y đâu".
"Thiên Ngọc Tử không đến núi Huyền Không đòi công bằng à?"
"Công bằng cái con khỉ!”
Chu Kiệt tức giận nói: "Phía đó bảo Chu Tử Kiện lấy trộm đồ của họ nên mới bị phạt chặt gãy tay, để y biết đường hối cải. Nhưng sau khi trở về, Chu Tử Kiện chẳng nói gì cả, chỉ luyện kiếm bằng đôi tay tàn tật của mình. Ban đầu, y còn chẳng cầm nổi kiếm, nhưng dần dà không ngờ y đã thành công".
"Chưởng môn có hỏi, nhưng y không nói, chỉ suốt ngày luyện kiếm thôi".
“Thú vị thật!"
"Cái gì thú vị cơ? Vỹ ca?"
Bây giờ, Mục Vỹ đã khôi phục thực lực nên không phải lo trước sợ sau khi làm gì nữa.
Nhất định hắn sẽ tham gia trận đấu Thiên Tuyển của Thiên Tuyển Sơn, nhưng điều kiện tiên quyết là hắn phải lọt vào tốp ba của Thiên Kiếm Sơn.
Hắn không cần phải giành được vị trí số một, chỉ cần lọt vào bảng này là được.
Đương nhiên, han đã có dự tính cho chuyện này.
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Thiên Tuyển Sơn, trận đấu Thiên Tuyển, thú vị thật đấy.“Thánh Tước Môn, Thất Tinh Môn, sao ông không nói sớm, có phải ta đã đồng ý rồi không!"Mục Vỹ mỉm cười nói: "Sao ta có thể bỏ qua một sự kiện thú vị thế này, nhưng vào Thiên Tuyển Sơn rồi có được giết người không?"“He he, mỗi khi bắt đầu vào Thiên Tuyển Sơn đều có cả trăm người, nhưng trở ra được một nửa là quá giỏi rồi, một phần thì chết bởi các trận pháp bên trong hoặc bị giết, phần còn lại thì ... ngươi tự hiểu đi!""Được, đã vậy thì ta tham gia!"Mục Vỹ nắm tay, nói: "Âm thầm giết cả đám thiên tài cũng là một chuyện rấtđã!'Thất Tinh Môn!Thánh Tước Môn!Hai môn phái này đã nằm trong danh sách loại trừ của Mục Vỹ từ lâu.Nhung với thuc lực canh gioi Chuyển Hồn của hiện tại, có lẽ han vẫn bị cường giả cảnh giới Vũ Tiên phát hiện ra, xem ra cần phải đột phá lên cảnh giới Chuyển Phách thôi.Sự kết hợp thật sự của hồn phách sẽ khiến linh hồn ảo được hoàn thiện, đến lúc ấy, có khí tức của Tru Tiên Đồ che giấu, đến các tên đầu sỏ vạn cổ cảnh giới Vũ Tiên cũng không thể nhận ra hắn được.Nói chuyện với Xà tôn giả một lúc xong thì Mục Vỹ đi về cung điện của mình, Chu Kiệt đã chờ hắn một lúc rồi."Chu béo, dạo này thế nào?""Hì hì, có Thiên Kiếm Tử là huynh ở đây thì ai dám động vào ta chứ. Nhưng ta cũng không ức h**p ai đâu, thi thoảng thấy chuyện bất bình thì vẫn không nhịn được mà nhúng tay vào thôi".“Ừm, không sao! Chỉ cần không bắt nạt người khác và không bị ai bắt nạt là được, nhưng điều quan trọng nhất là phải dựa vào bản thân, huynh phải luôn nhớ lấy. Ngộ nhỡ một ngày nào đó, ta rời đi thì huynh phải làm sao, nhớ chưa?"“Ừm!ʹChu Kiệt mỉm cười nói: "Vỹ ca, huynh tìm ta có việc gì thế?""Ta muốn hỏi ít tin tức liên quan đến Thiên Kiếm Tử của Thiên Kiếm Sơn".“Hả?”"Nói cho ta biết, Thiên Kiếm Sơn có những Thiên Kiếm Tử nào?"Chu Kiệt ừm một tiếng rồi đáp: "Ta sẽ kể cho huynh nghe về bốn Thiên Kiếm Tử giỏi nhất, còn những người khác không thể gây uy h**p cho huynh được đâu".“Thế à? Kể đi xem nào!”"Thiên Kiếm Tử giỏi nhất là Cừu Xích Viêm, y là kiếm khách đã lĩnh ngộ kiếm thế, hơn nữa còn là người được mọi người coi trọng nhất và rất có khả năng sẽ kế nhiệm vị trí chưởng môn. Nghe nói, y là cường giả cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ nhất và luyện chế được Đại Đạo Kim Đan rồi, thực lực tham sâu kho lường lắm".“Người đứng thứ hai là Kim Chính Vũ, thiên tài của nhà họ Kim, nhưng lại say mê kiếm thuật nên mới gia nhập Thiên Kiếm Sơn, chuyện này cũng không hiếm"."Người xếp thứ ba là Lâm Thiếu Kiệt, thiếu niên kiệt xuất của nhà họ Lâm, kiếm thuật của cậu ta xuất quỷ nhập thần nên được gọi là Quỷ kiếm!"Chu Kiệt cười nói: "Ba người này là Thiên Kiếm Tử trụ cột của Thiên Kiếm Sơn, nhưng Kim Chính Vũ và Lâm Thiếu Kiệt đều là thiên tài trong gia tộc họ, vì thế Thiên Kiếm Sơn không thể bồi dưỡng họ trở thành người kế thừa được, còn Cừu Xích Viêm được đích thân chưởng môn dẫn dắt nên đương nhiên thích hợp để cất nhac"."Còn một người nữa đâu?""Chính là Chu Tử Kiện".Chu Kiệt cười nói: “Cùng họ với ta nè, ha ha, nhưng người này tên thật là Thiên Tử Kiện, sau một lần bị đa kích va sa sut tinh thần, đã đổi tên thành Chu Tử Kiện. Y vốn là Thiên Kiếm Tử số một của ngày xưa đấy, một thiên tài nổi danh lừng lẫy của tiểu thế giới Tam Thiên luôn"."Ngày xưa, y được coi là kiếm khách số một trong các Thiên Kiếm Tử đấy, kiếm thế tuyệt đỉnh luôn, thực lực cũng mạnh, thiên bẩm lại cao nên được bao nhiêu mỹ nữ mến mộ!""Về sau thì sao?""Về sau, nghe nói y đã dây dưa với một cô gái của núi Huyền Không, sau đó không biết vì sao sau khi từ núi Huyền Không về, xương tay đã bị gãy hết, đến Xà tôn giả cũng bảo vô phương cứu chữa"."Nhưng ai de, y đã vực day, dùng đoi tay bị gay đo cầm trường kiem lên rồi trỗi dậy lại từ đầu. Nhưng dù đôi tay gãy hồi phục lại nhờ ý chí nghịch thiên thì y cũng đột phá cảnh giới rất chậm, tuy vậy, ngoài ba thiên tài bên trên ra thì chưa ai qua mặt được y đâu"."Thiên Ngọc Tử không đến núi Huyền Không đòi công bằng à?""Công bằng cái con khỉ!”Chu Kiệt tức giận nói: "Phía đó bảo Chu Tử Kiện lấy trộm đồ của họ nên mới bị phạt chặt gãy tay, để y biết đường hối cải. Nhưng sau khi trở về, Chu Tử Kiện chẳng nói gì cả, chỉ luyện kiếm bằng đôi tay tàn tật của mình. Ban đầu, y còn chẳng cầm nổi kiếm, nhưng dần dà không ngờ y đã thành công"."Chưởng môn có hỏi, nhưng y không nói, chỉ suốt ngày luyện kiếm thôi".“Thú vị thật!""Cái gì thú vị cơ? Vỹ ca?"Bây giờ, Mục Vỹ đã khôi phục thực lực nên không phải lo trước sợ sau khi làm gì nữa.Nhất định hắn sẽ tham gia trận đấu Thiên Tuyển của Thiên Tuyển Sơn, nhưng điều kiện tiên quyết là hắn phải lọt vào tốp ba của Thiên Kiếm Sơn.Hắn không cần phải giành được vị trí số một, chỉ cần lọt vào bảng này là được.Đương nhiên, han đã có dự tính cho chuyện này.