Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 713: Thánh phá hoại
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Xà Tôn Điện đã bị hất bay và hoa thành hư vô, mọi thứ ở xung quanh cũng đã biến mất.Nhưng bóng người đứng trên Xà Tôn Phong thì vẫn lành lặn như không có gì xảy ra.Song, Xà tôn giả và Chu Kiệt đang đứng trước đại điện vừa quay lại đã thấy các đại điện đều đã biến mất rồi hoá thành bột mịn bay khắp trời.Hai người trợn mắt há mồm đứng đờ ra tại chỗ.Mục Vỹ đang làm gì vậy?Ban nãy rõ ràng họ chỉ thấy hắn ngồi im bất động, nhưng mới có một lát mà đã xảy ra chuyện gì thế này?Ngay sau đó, hai người họ chợt thấy có một luồng khí tức huyết sát mênh mông đang bổ nhào tới.Phụt, đến Xà tôn giả cũng không chịu được mà hộc máu trước sự dồn ép khủng khiếp ấy, mặt mày y tái nhợt."Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí, ta đã ngưng kết được sáu loại rồi!"Mục Vỹ mỉm cười rồi giơ tay lên, sáu luồng sáng màu đen không ngừng xoay quanh người hắn.Lúc này, hai loại thiên hoa đã hoà làm một rồi liên tục phát sáng lấp lánh."Mẹ kiếp, ngươi làm cái quái gì thế hả?"Mục Vỹ vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng quát tháo.Hắn ngước lên nhìn thì mặt cũng biến sắc.Cả Xà Tôn Phong giờ trống trơn, mọi thứ đều đã biến mất.Chỉ còn lại một ngọn núi trơ trọi."Có chuyện gì vậy?""Ban nãy, thay vì nói là truyền công pháp cho ngươi chi bằng nói là đã cho ngươi một loại truyền thừa nên ngươi mới có thể nắm chắc sáu loại nguyên khí nhanh đến vậy!""Hả? Thế người đó mà ban nãy ngươi nhắc đến là đàn ông, phụ nữ hay vật thế?"“Ngươi không nên biết, tốt nhất đừng hỏi làm gì!"Tru Tiên Đồ mất kiên nhẫn nói: "Sức mạnh để ta chống đỡ tiếp sắp hết rồi, ngưoi phải tu luyện Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí hàng ngày thì mới ngưng tụ sức mạnh cho ta được, như thế ta mới cứu được ngươi trong lúc nguy cấp"."Ta biết rồi!"“À còn nữa, Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, chín loại sức mạnh ngươi hấp thu càng lớn thì phát huy thực lực càng mạnh, đó là uy lực của chín nguyên khí, chân nguyên còn kém xa. Lần này tới Thiên Tuyển Sơn, nhất định ngươi phải chuẩn bị cho tốt vào"."Sao? Chuẩn bị gì cơ?""Đến lúc ấy khắc biết!"Tru Tiên Đồ có vẻ mệt mọi, giọng nói yếu dần."Mục Vỹ, tên khốn kia, rốt cuộc ngươi làm cái trò gì thế hả?"Xà tôn giả nước mắt giàn giụa nói: "Xà Tôn Phong của ta, tranh mỹ nữ của ta, đan dược của ta, lò luyện đan của ta, a a a!""Ớ, xin lỗi, ta tu luyện hơi quá, không biết sẽ thành ra thế này!"Mục Vỹ gãi đầu, ngại ngùng nói.Hắn thật sự không biết chuyện sẽ đến mức này."Tu luyện? Ngươi tu luyện thần công gì mà phá tan Xà Tôn Phong của ta thế này?", Xà Tôn tái mặt, hộc ra một ngụm máu rồi mắng: "Thằng nhãi kia, suýt nữa ngươi còn làm ta bị thương đấy!""Nếu không nhờ có đại trận hộ sơn, chắc ngọn núi của các hộ kiếm sử ở gần cũng bị ngươi làm nổ tung luôn mất".Xà tôn giả vừa nói dứt câu, trên không trung đã vang lên tiếng tách tách, đại trận hộ sơn đó hình như không chịu được sức ép nữa nên cũng vỡ tan luôn."Thôi, đại trận cũng đi đời nhà ma luôn rồi!"Mặt Xà tôn giả trắng như tờ giấy, y nhìn Mục Vỹ rồi chỉ muốn bổ nhào tới.“Chuyện gì vậy?"Tiếng động lớn như vậy, đương nhiên Thiên Ngọc Tử cũng biết tin."Bẩm chưởng môn, đệ tử tu luyện kiếm tâm, sơ suất đã gây ra chuyện này ạ!""Cái gì?"Nghe Mục Vỹ nói vậy, Thiên Ngọc Tử mỉm cười với vẻ tán thưởng.Mục Vỹ là người mà Xà Tôn rất coi trọng nên ông ta cũng khá tin tưởng hắn."Xà tôn giả, ông đừng than vãn nữa, đến Thiên Ngọc Đường lĩnh tiền tổn thất cho nơi này đi, xây lại cũng mất dăm bữa nửa tháng thôi mà"."Thiên Ngọc Tử, ông ... "“Rồi, ta đền gấp đôi, được chưa?""Thế còn được!"Dứt lời, Thiên Ngọc Tử dựng tay thành kiếm rồi vung tay ra, đường kiếm chĩa thẳng về phía Mục Vỹ.Mục Vỹ không chút do dự giơ tay lên, đầu ngón tay phải phóng kiếm khí ra, khí tức Tịch Diệt b*n r*.Kiếm khí giao thoa, Mục Vỹ chỉ thấy một luồng sức mạnh dữ dội bao phủ lấy mình.Nhưng ngay sau đó, luồng sức mạnh ấy đã hoàn toàn biến mất.
Xà Tôn Điện đã bị hất bay và hoa thành hư vô, mọi thứ ở xung quanh cũng đã biến mất.
Nhưng bóng người đứng trên Xà Tôn Phong thì vẫn lành lặn như không có gì xảy ra.
Song, Xà tôn giả và Chu Kiệt đang đứng trước đại điện vừa quay lại đã thấy các đại điện đều đã biến mất rồi hoá thành bột mịn bay khắp trời.
Hai người trợn mắt há mồm đứng đờ ra tại chỗ.
Mục Vỹ đang làm gì vậy?
Ban nãy rõ ràng họ chỉ thấy hắn ngồi im bất động, nhưng mới có một lát mà đã xảy ra chuyện gì thế này?
Ngay sau đó, hai người họ chợt thấy có một luồng khí tức huyết sát mênh mông đang bổ nhào tới.
Phụt, đến Xà tôn giả cũng không chịu được mà hộc máu trước sự dồn ép khủng khiếp ấy, mặt mày y tái nhợt.
"Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí, ta đã ngưng kết được sáu loại rồi!"
Mục Vỹ mỉm cười rồi giơ tay lên, sáu luồng sáng màu đen không ngừng xoay quanh người hắn.
Lúc này, hai loại thiên hoa đã hoà làm một rồi liên tục phát sáng lấp lánh.
"Mẹ kiếp, ngươi làm cái quái gì thế hả?"
Mục Vỹ vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng quát tháo.
Hắn ngước lên nhìn thì mặt cũng biến sắc.
Cả Xà Tôn Phong giờ trống trơn, mọi thứ đều đã biến mất.
Chỉ còn lại một ngọn núi trơ trọi.
"Có chuyện gì vậy?"
"Ban nãy, thay vì nói là truyền công pháp cho ngươi chi bằng nói là đã cho ngươi một loại truyền thừa nên ngươi mới có thể nắm chắc sáu loại nguyên khí nhanh đến vậy!"
"Hả? Thế người đó mà ban nãy ngươi nhắc đến là đàn ông, phụ nữ hay vật thế?"
“Ngươi không nên biết, tốt nhất đừng hỏi làm gì!"
Tru Tiên Đồ mất kiên nhẫn nói: "Sức mạnh để ta chống đỡ tiếp sắp hết rồi, ngưoi phải tu luyện Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí hàng ngày thì mới ngưng tụ sức mạnh cho ta được, như thế ta mới cứu được ngươi trong lúc nguy cấp".
"Ta biết rồi!"
“À còn nữa, Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, chín loại sức mạnh ngươi hấp thu càng lớn thì phát huy thực lực càng mạnh, đó là uy lực của chín nguyên khí, chân nguyên còn kém xa. Lần này tới Thiên Tuyển Sơn, nhất định ngươi phải chuẩn bị cho tốt vào".
"Sao? Chuẩn bị gì cơ?"
"Đến lúc ấy khắc biết!"
Tru Tiên Đồ có vẻ mệt mọi, giọng nói yếu dần.
"Mục Vỹ, tên khốn kia, rốt cuộc ngươi làm cái trò gì thế hả?"
Xà tôn giả nước mắt giàn giụa nói: "Xà Tôn Phong của ta, tranh mỹ nữ của ta, đan dược của ta, lò luyện đan của ta, a a a!"
"Ớ, xin lỗi, ta tu luyện hơi quá, không biết sẽ thành ra thế này!"
Mục Vỹ gãi đầu, ngại ngùng nói.
Hắn thật sự không biết chuyện sẽ đến mức này.
"Tu luyện? Ngươi tu luyện thần công gì mà phá tan Xà Tôn Phong của ta thế này?", Xà Tôn tái mặt, hộc ra một ngụm máu rồi mắng: "Thằng nhãi kia, suýt nữa ngươi còn làm ta bị thương đấy!"
"Nếu không nhờ có đại trận hộ sơn, chắc ngọn núi của các hộ kiếm sử ở gần cũng bị ngươi làm nổ tung luôn mất".
Xà tôn giả vừa nói dứt câu, trên không trung đã vang lên tiếng tách tách, đại trận hộ sơn đó hình như không chịu được sức ép nữa nên cũng vỡ tan luôn.
"Thôi, đại trận cũng đi đời nhà ma luôn rồi!"
Mặt Xà tôn giả trắng như tờ giấy, y nhìn Mục Vỹ rồi chỉ muốn bổ nhào tới.
“Chuyện gì vậy?"
Tiếng động lớn như vậy, đương nhiên Thiên Ngọc Tử cũng biết tin.
"Bẩm chưởng môn, đệ tử tu luyện kiếm tâm, sơ suất đã gây ra chuyện này ạ!"
"Cái gì?"
Nghe Mục Vỹ nói vậy, Thiên Ngọc Tử mỉm cười với vẻ tán thưởng.
Mục Vỹ là người mà Xà Tôn rất coi trọng nên ông ta cũng khá tin tưởng hắn.
"Xà tôn giả, ông đừng than vãn nữa, đến Thiên Ngọc Đường lĩnh tiền tổn thất cho nơi này đi, xây lại cũng mất dăm bữa nửa tháng thôi mà".
"Thiên Ngọc Tử, ông ... "
“Rồi, ta đền gấp đôi, được chưa?"
"Thế còn được!"
Dứt lời, Thiên Ngọc Tử dựng tay thành kiếm rồi vung tay ra, đường kiếm chĩa thẳng về phía Mục Vỹ.
Mục Vỹ không chút do dự giơ tay lên, đầu ngón tay phải phóng kiếm khí ra, khí tức Tịch Diệt b*n r*.
Kiếm khí giao thoa, Mục Vỹ chỉ thấy một luồng sức mạnh dữ dội bao phủ lấy mình.
Nhưng ngay sau đó, luồng sức mạnh ấy đã hoàn toàn biến mất.
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Xà Tôn Điện đã bị hất bay và hoa thành hư vô, mọi thứ ở xung quanh cũng đã biến mất.Nhưng bóng người đứng trên Xà Tôn Phong thì vẫn lành lặn như không có gì xảy ra.Song, Xà tôn giả và Chu Kiệt đang đứng trước đại điện vừa quay lại đã thấy các đại điện đều đã biến mất rồi hoá thành bột mịn bay khắp trời.Hai người trợn mắt há mồm đứng đờ ra tại chỗ.Mục Vỹ đang làm gì vậy?Ban nãy rõ ràng họ chỉ thấy hắn ngồi im bất động, nhưng mới có một lát mà đã xảy ra chuyện gì thế này?Ngay sau đó, hai người họ chợt thấy có một luồng khí tức huyết sát mênh mông đang bổ nhào tới.Phụt, đến Xà tôn giả cũng không chịu được mà hộc máu trước sự dồn ép khủng khiếp ấy, mặt mày y tái nhợt."Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí, ta đã ngưng kết được sáu loại rồi!"Mục Vỹ mỉm cười rồi giơ tay lên, sáu luồng sáng màu đen không ngừng xoay quanh người hắn.Lúc này, hai loại thiên hoa đã hoà làm một rồi liên tục phát sáng lấp lánh."Mẹ kiếp, ngươi làm cái quái gì thế hả?"Mục Vỹ vừa mở mắt ra đã nghe thấy tiếng quát tháo.Hắn ngước lên nhìn thì mặt cũng biến sắc.Cả Xà Tôn Phong giờ trống trơn, mọi thứ đều đã biến mất.Chỉ còn lại một ngọn núi trơ trọi."Có chuyện gì vậy?""Ban nãy, thay vì nói là truyền công pháp cho ngươi chi bằng nói là đã cho ngươi một loại truyền thừa nên ngươi mới có thể nắm chắc sáu loại nguyên khí nhanh đến vậy!""Hả? Thế người đó mà ban nãy ngươi nhắc đến là đàn ông, phụ nữ hay vật thế?"“Ngươi không nên biết, tốt nhất đừng hỏi làm gì!"Tru Tiên Đồ mất kiên nhẫn nói: "Sức mạnh để ta chống đỡ tiếp sắp hết rồi, ngưoi phải tu luyện Cửu Nguyên Tụ Tiên Khí hàng ngày thì mới ngưng tụ sức mạnh cho ta được, như thế ta mới cứu được ngươi trong lúc nguy cấp"."Ta biết rồi!"“À còn nữa, Cửu Nguyên Tụ Thiên Khí, chín loại sức mạnh ngươi hấp thu càng lớn thì phát huy thực lực càng mạnh, đó là uy lực của chín nguyên khí, chân nguyên còn kém xa. Lần này tới Thiên Tuyển Sơn, nhất định ngươi phải chuẩn bị cho tốt vào"."Sao? Chuẩn bị gì cơ?""Đến lúc ấy khắc biết!"Tru Tiên Đồ có vẻ mệt mọi, giọng nói yếu dần."Mục Vỹ, tên khốn kia, rốt cuộc ngươi làm cái trò gì thế hả?"Xà tôn giả nước mắt giàn giụa nói: "Xà Tôn Phong của ta, tranh mỹ nữ của ta, đan dược của ta, lò luyện đan của ta, a a a!""Ớ, xin lỗi, ta tu luyện hơi quá, không biết sẽ thành ra thế này!"Mục Vỹ gãi đầu, ngại ngùng nói.Hắn thật sự không biết chuyện sẽ đến mức này."Tu luyện? Ngươi tu luyện thần công gì mà phá tan Xà Tôn Phong của ta thế này?", Xà Tôn tái mặt, hộc ra một ngụm máu rồi mắng: "Thằng nhãi kia, suýt nữa ngươi còn làm ta bị thương đấy!""Nếu không nhờ có đại trận hộ sơn, chắc ngọn núi của các hộ kiếm sử ở gần cũng bị ngươi làm nổ tung luôn mất".Xà tôn giả vừa nói dứt câu, trên không trung đã vang lên tiếng tách tách, đại trận hộ sơn đó hình như không chịu được sức ép nữa nên cũng vỡ tan luôn."Thôi, đại trận cũng đi đời nhà ma luôn rồi!"Mặt Xà tôn giả trắng như tờ giấy, y nhìn Mục Vỹ rồi chỉ muốn bổ nhào tới.“Chuyện gì vậy?"Tiếng động lớn như vậy, đương nhiên Thiên Ngọc Tử cũng biết tin."Bẩm chưởng môn, đệ tử tu luyện kiếm tâm, sơ suất đã gây ra chuyện này ạ!""Cái gì?"Nghe Mục Vỹ nói vậy, Thiên Ngọc Tử mỉm cười với vẻ tán thưởng.Mục Vỹ là người mà Xà Tôn rất coi trọng nên ông ta cũng khá tin tưởng hắn."Xà tôn giả, ông đừng than vãn nữa, đến Thiên Ngọc Đường lĩnh tiền tổn thất cho nơi này đi, xây lại cũng mất dăm bữa nửa tháng thôi mà"."Thiên Ngọc Tử, ông ... "“Rồi, ta đền gấp đôi, được chưa?""Thế còn được!"Dứt lời, Thiên Ngọc Tử dựng tay thành kiếm rồi vung tay ra, đường kiếm chĩa thẳng về phía Mục Vỹ.Mục Vỹ không chút do dự giơ tay lên, đầu ngón tay phải phóng kiếm khí ra, khí tức Tịch Diệt b*n r*.Kiếm khí giao thoa, Mục Vỹ chỉ thấy một luồng sức mạnh dữ dội bao phủ lấy mình.Nhưng ngay sau đó, luồng sức mạnh ấy đã hoàn toàn biến mất.