Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 732: Đục nước béo cò
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Chương 732: Đục nước béo còTrong núi, mấy người vừa xuất hiện đều nhìn nhau với vẻ cảnh giác."Phần Lạc Thiên, Tinh Bắc, không ngờ hai ngươi cũng tới đây góp vui đấy!"Thạch Phi Du hừ lạnh nhìn những người ở phía đối diện."Ai giỏi hơn thì lấy được bảo vật thôi, từ khi nào Vĩnh Hằng Chi Kim thành vật của các ngươi, không ai có quyền lấy vậy?""Giỏi hơn? Ngươi tự gộp mình trong số những người giỏi luôn à?", Thạch Phi Du mỉa mai: "Nếu người của Thất Tinh Môn tới đây là Tinh Tử Hàng thì Thạch Phi Du ta đây cam chịu nhường Vĩnh Hằng Chi Kim, còn ngươi thì...""Ngươi chán sống rồi!"Tinh Bắc ghét nhất là nghe người khác nhắc đến Tinh Tử Hàng.Tinh Tử Hàng, lúc nào cũng Tinh Tử Hàng! Ai nhắc đến Thất Tinh Môn bao giờ cũng nghĩ đến đệ nhất thiên tài là Tinh Tử Hàng, Tinh Bắc hắn ta thì chỉ là phông nền phụ họa mà thôi.Điều này làm lòng hắn ta bức bối vô cùng!Ngay lúc Tinh Bắc muốn xông lên đánh Thạch Phi Du thì cả dãy núi thình lình xảy ra cơn địa chấn dữ dội. Những ngọn kim sơn xung quanh ngọn núi cao trăm mét cũng lắc lư như sắp đổ, sau đó hóa thành một đám thủ hộ kim sử cao chót vót, có kẻ cao đến khoảng một nghìn mét."Giờ khoan tính sổ với ngươi, lát nữa ta nhất định sẽ giết ngươi!""Đồ chỉ biết nói miệng là giỏi. Thất Tinh Môn các ngươi lấy được cái danh đệ nhất nhờ vào Tinh Tử Hàng chứ có phải Tinh Bắc ngươi đâu mà làm như tài giỏi lắm!"Ầm...Một cú bạo tạc nổ ra cắt ngang cuộc tranh chấp của hai người.Hết tiếng nổ này đến tiếng nổ khác vang lên, bụi bặm bay mù mịt.Trong những tiếng "đùng đùng đùng" liên hồi, bọn thủ hộ kim sử cao trăm mét, ba bốn trăm mét hoặc bảy tám trăm mét, thậm chí gần một nghìn mét đều cầm trường thương, trường kiếm, đại đao ánh vàng xông tới chỗ của mọi người."Xông lên!"Bị thủ hộ kim sử công kích, mọi người lập tức xông pha ra trận.Trong nhóm họ phần lớn đều có cảnh giới Tam Chuyển và Vũ Tiên, vốn chẳng cần sợ hãi khi đối mặt với bọn thủ hộ kim sử này.Vĩnh Hằng Chi Kim ở trong dãy núi mới là điều họ quan tâm nhất.Kể cả khi trước mặt là cường giả Thiên Cương Chi Khí - Vũ Tiên tầng hai đi chăng nữa, họ cũng không muốn lùi bước.Trận chém giết hỗn loạn diễn ra.May thay, thủ hộ kim sử khổng lồ chỉ có thực lực Vũ Tiên tầng thứ nhất, hai mươi người ở đây vẫn ứng phó được.Dù vậy, họ cũng đã kiệt sức rồi.Khả năng phòng thủ của thủ hộ kim sử phải gọi là b**n th**, chẳng ai chống lại nổi."Thạch Xà, Kim Triết, hai ngươi vào núi tìm Vĩnh Hằng Chi Kim trước, bọn ta sẽ cầm chân bọn thủ hộ kim sử!", Thạch Phi Du lớn tiếng phân công.Ba gia tộc bọn họ tổng cộng có đến mười mấy người, đoàn kết lại thì chiến đấu với bọn thủ hộ kim sử vẫn khá ung dung.Trong khi phía Tinh Bắc và Phần Lạc Thiên chỉ có năm, sáu người, đối phó với bọn chúng khó hơn nhiều."Phần huynh, huynh đi đi. Tuyệt đối không được để bọn họ lấy được, nhất là nhà họ Kim!""Vậy huynh cẩn thận nhé!"Phần Lạc Thiên đồng ý, nhanh chóng rời đi cùng một vài người.Việc mất đi lực lượng của y làm Tinh Bắc phải gánh chịu áp lực rất lớn. Nhưng dẫu sao cũng là thiên chi kiêu tử của Thất Tinh Môn, hắn ta vẫn chống đỡ được trong chốc lát.Trong lúc hai bên đánh nhau, một bóng dáng lặng lẽ lướt qua, men theo kim sơn chạy vào trong dãy núi, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu.Quá dễ đoán, bóng dáng đó chính là Mục Vỹ!Nếu như những người này chỉ đứng đây đấu với bọn thủ hộ kim sử thì hắn chả cần mạo hiểm xông vào làm gì. Nhưng giờ đã có người hành động, hắn đành liều lĩnh xông vào thăm dò thôi!"Ta từng thấy Vĩnh Hằng Chi Kim nhưng chỉ một miếng nhỏ thôi. Nó giống chất lỏng nhưng rất nặng. Nếu dùng Vĩnh Hằng Chi Kim để chế tạo thì thần binh lợi khí sẽ có tính dẻo dai và sắc bén hơn bình thường".Mục Vỹ lên tiếng: "Chẳng qua là không biết rốt cuộc trên kim sơn này có bao nhiêu Vĩnh Hằng Chi Kim thôi".Hắn vừa dứt lời thì một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Ngọn núi cao vạn dặm phía trước bùng nổ, phát ra âm thanh long trời lở đất.Khung cảnh trước mắt hệt như một người khổng lồ tỉnh dậy sau giấc mộng nghìn năm. Gã đã đứng lên rồi.Hóa ra xưa này ngọn núi ấy đang... nằm!Phía trước, đám người Thạch Xà, Phần Lạc Thiên đang bay lướt trên người khổng lồ kim sắc thì gã thình lình đứng dậy. Mấy người bọn họ buộc phải lùi lại gấp."Vỹ Mộc!"Thấy Vỹ Mộc, những người khác tái mặt.Họ không ngờ Vỹ Mộc sẽ xuất hiện ở đây."Xem ra đục nước béo cò không phải chỉ có mình ngươi thôi đâu Phần Lạc Thiên"."Trước khi nói người ta đục nước béo cò thì tự nghĩ lại xem bản thân có bản lĩnh lấy được Vĩnh Hằng Chi Kim không đã".Đám người vừa cạnh khóe lẫn nhau vừa liên tục thăm dò bốn phía.Bọn họ không biết Vĩnh Hằng Chi Kim đang ở đâu cả."Nhìn phía trên!"Tru Tiên Đồ quát.Mục Vỹ ngẩng phắt lên nhìn đầu của người khổng lồ vừa ngồi dậy. Tại nơi đó là đôi mắt của gã, hai con ngươi lóe lên tia sáng màu vàng kì lạ.Vĩnh Hằng Chi Kim!Ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt của người khổng lồ.Không người nào nghĩ tới chuyện Vĩnh Hằng Chi Kim nằm trong mắt của kim nhân.
Chương 732: Đục nước béo cò
Trong núi, mấy người vừa xuất hiện đều nhìn nhau với vẻ cảnh giác.
"Phần Lạc Thiên, Tinh Bắc, không ngờ hai ngươi cũng tới đây góp vui đấy!"
Thạch Phi Du hừ lạnh nhìn những người ở phía đối diện.
"Ai giỏi hơn thì lấy được bảo vật thôi, từ khi nào Vĩnh Hằng Chi Kim thành vật của các ngươi, không ai có quyền lấy vậy?"
"Giỏi hơn? Ngươi tự gộp mình trong số những người giỏi luôn à?", Thạch Phi Du mỉa mai: "Nếu người của Thất Tinh Môn tới đây là Tinh Tử Hàng thì Thạch Phi Du ta đây cam chịu nhường Vĩnh Hằng Chi Kim, còn ngươi thì..."
"Ngươi chán sống rồi!"
Tinh Bắc ghét nhất là nghe người khác nhắc đến Tinh Tử Hàng.
Tinh Tử Hàng, lúc nào cũng Tinh Tử Hàng! Ai nhắc đến Thất Tinh Môn bao giờ cũng nghĩ đến đệ nhất thiên tài là Tinh Tử Hàng, Tinh Bắc hắn ta thì chỉ là phông nền phụ họa mà thôi.
Điều này làm lòng hắn ta bức bối vô cùng!
Ngay lúc Tinh Bắc muốn xông lên đánh Thạch Phi Du thì cả dãy núi thình lình xảy ra cơn địa chấn dữ dội. Những ngọn kim sơn xung quanh ngọn núi cao trăm mét cũng lắc lư như sắp đổ, sau đó hóa thành một đám thủ hộ kim sử cao chót vót, có kẻ cao đến khoảng một nghìn mét.
"Giờ khoan tính sổ với ngươi, lát nữa ta nhất định sẽ giết ngươi!"
"Đồ chỉ biết nói miệng là giỏi. Thất Tinh Môn các ngươi lấy được cái danh đệ nhất nhờ vào Tinh Tử Hàng chứ có phải Tinh Bắc ngươi đâu mà làm như tài giỏi lắm!"
Ầm...
Một cú bạo tạc nổ ra cắt ngang cuộc tranh chấp của hai người.
Hết tiếng nổ này đến tiếng nổ khác vang lên, bụi bặm bay mù mịt.
Trong những tiếng "đùng đùng đùng" liên hồi, bọn thủ hộ kim sử cao trăm mét, ba bốn trăm mét hoặc bảy tám trăm mét, thậm chí gần một nghìn mét đều cầm trường thương, trường kiếm, đại đao ánh vàng xông tới chỗ của mọi người.
"Xông lên!"
Bị thủ hộ kim sử công kích, mọi người lập tức xông pha ra trận.
Trong nhóm họ phần lớn đều có cảnh giới Tam Chuyển và Vũ Tiên, vốn chẳng cần sợ hãi khi đối mặt với bọn thủ hộ kim sử này.
Vĩnh Hằng Chi Kim ở trong dãy núi mới là điều họ quan tâm nhất.
Kể cả khi trước mặt là cường giả Thiên Cương Chi Khí - Vũ Tiên tầng hai đi chăng nữa, họ cũng không muốn lùi bước.
Trận chém giết hỗn loạn diễn ra.
May thay, thủ hộ kim sử khổng lồ chỉ có thực lực Vũ Tiên tầng thứ nhất, hai mươi người ở đây vẫn ứng phó được.
Dù vậy, họ cũng đã kiệt sức rồi.
Khả năng phòng thủ của thủ hộ kim sử phải gọi là b**n th**, chẳng ai chống lại nổi.
"Thạch Xà, Kim Triết, hai ngươi vào núi tìm Vĩnh Hằng Chi Kim trước, bọn ta sẽ cầm chân bọn thủ hộ kim sử!", Thạch Phi Du lớn tiếng phân công.
Ba gia tộc bọn họ tổng cộng có đến mười mấy người, đoàn kết lại thì chiến đấu với bọn thủ hộ kim sử vẫn khá ung dung.
Trong khi phía Tinh Bắc và Phần Lạc Thiên chỉ có năm, sáu người, đối phó với bọn chúng khó hơn nhiều.
"Phần huynh, huynh đi đi. Tuyệt đối không được để bọn họ lấy được, nhất là nhà họ Kim!"
"Vậy huynh cẩn thận nhé!"
Phần Lạc Thiên đồng ý, nhanh chóng rời đi cùng một vài người.
Việc mất đi lực lượng của y làm Tinh Bắc phải gánh chịu áp lực rất lớn. Nhưng dẫu sao cũng là thiên chi kiêu tử của Thất Tinh Môn, hắn ta vẫn chống đỡ được trong chốc lát.
Trong lúc hai bên đánh nhau, một bóng dáng lặng lẽ lướt qua, men theo kim sơn chạy vào trong dãy núi, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu.
Quá dễ đoán, bóng dáng đó chính là Mục Vỹ!
Nếu như những người này chỉ đứng đây đấu với bọn thủ hộ kim sử thì hắn chả cần mạo hiểm xông vào làm gì. Nhưng giờ đã có người hành động, hắn đành liều lĩnh xông vào thăm dò thôi!
"Ta từng thấy Vĩnh Hằng Chi Kim nhưng chỉ một miếng nhỏ thôi. Nó giống chất lỏng nhưng rất nặng. Nếu dùng Vĩnh Hằng Chi Kim để chế tạo thì thần binh lợi khí sẽ có tính dẻo dai và sắc bén hơn bình thường".
Mục Vỹ lên tiếng: "Chẳng qua là không biết rốt cuộc trên kim sơn này có bao nhiêu Vĩnh Hằng Chi Kim thôi".
Hắn vừa dứt lời thì một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Ngọn núi cao vạn dặm phía trước bùng nổ, phát ra âm thanh long trời lở đất.
Khung cảnh trước mắt hệt như một người khổng lồ tỉnh dậy sau giấc mộng nghìn năm. Gã đã đứng lên rồi.
Hóa ra xưa này ngọn núi ấy đang... nằm!
Phía trước, đám người Thạch Xà, Phần Lạc Thiên đang bay lướt trên người khổng lồ kim sắc thì gã thình lình đứng dậy. Mấy người bọn họ buộc phải lùi lại gấp.
"Vỹ Mộc!"
Thấy Vỹ Mộc, những người khác tái mặt.
Họ không ngờ Vỹ Mộc sẽ xuất hiện ở đây.
"Xem ra đục nước béo cò không phải chỉ có mình ngươi thôi đâu Phần Lạc Thiên".
"Trước khi nói người ta đục nước béo cò thì tự nghĩ lại xem bản thân có bản lĩnh lấy được Vĩnh Hằng Chi Kim không đã".
Đám người vừa cạnh khóe lẫn nhau vừa liên tục thăm dò bốn phía.
Bọn họ không biết Vĩnh Hằng Chi Kim đang ở đâu cả.
"Nhìn phía trên!"
Tru Tiên Đồ quát.
Mục Vỹ ngẩng phắt lên nhìn đầu của người khổng lồ vừa ngồi dậy. Tại nơi đó là đôi mắt của gã, hai con ngươi lóe lên tia sáng màu vàng kì lạ.
Vĩnh Hằng Chi Kim!
Ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt của người khổng lồ.
Không người nào nghĩ tới chuyện Vĩnh Hằng Chi Kim nằm trong mắt của kim nhân.
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Chương 732: Đục nước béo còTrong núi, mấy người vừa xuất hiện đều nhìn nhau với vẻ cảnh giác."Phần Lạc Thiên, Tinh Bắc, không ngờ hai ngươi cũng tới đây góp vui đấy!"Thạch Phi Du hừ lạnh nhìn những người ở phía đối diện."Ai giỏi hơn thì lấy được bảo vật thôi, từ khi nào Vĩnh Hằng Chi Kim thành vật của các ngươi, không ai có quyền lấy vậy?""Giỏi hơn? Ngươi tự gộp mình trong số những người giỏi luôn à?", Thạch Phi Du mỉa mai: "Nếu người của Thất Tinh Môn tới đây là Tinh Tử Hàng thì Thạch Phi Du ta đây cam chịu nhường Vĩnh Hằng Chi Kim, còn ngươi thì...""Ngươi chán sống rồi!"Tinh Bắc ghét nhất là nghe người khác nhắc đến Tinh Tử Hàng.Tinh Tử Hàng, lúc nào cũng Tinh Tử Hàng! Ai nhắc đến Thất Tinh Môn bao giờ cũng nghĩ đến đệ nhất thiên tài là Tinh Tử Hàng, Tinh Bắc hắn ta thì chỉ là phông nền phụ họa mà thôi.Điều này làm lòng hắn ta bức bối vô cùng!Ngay lúc Tinh Bắc muốn xông lên đánh Thạch Phi Du thì cả dãy núi thình lình xảy ra cơn địa chấn dữ dội. Những ngọn kim sơn xung quanh ngọn núi cao trăm mét cũng lắc lư như sắp đổ, sau đó hóa thành một đám thủ hộ kim sử cao chót vót, có kẻ cao đến khoảng một nghìn mét."Giờ khoan tính sổ với ngươi, lát nữa ta nhất định sẽ giết ngươi!""Đồ chỉ biết nói miệng là giỏi. Thất Tinh Môn các ngươi lấy được cái danh đệ nhất nhờ vào Tinh Tử Hàng chứ có phải Tinh Bắc ngươi đâu mà làm như tài giỏi lắm!"Ầm...Một cú bạo tạc nổ ra cắt ngang cuộc tranh chấp của hai người.Hết tiếng nổ này đến tiếng nổ khác vang lên, bụi bặm bay mù mịt.Trong những tiếng "đùng đùng đùng" liên hồi, bọn thủ hộ kim sử cao trăm mét, ba bốn trăm mét hoặc bảy tám trăm mét, thậm chí gần một nghìn mét đều cầm trường thương, trường kiếm, đại đao ánh vàng xông tới chỗ của mọi người."Xông lên!"Bị thủ hộ kim sử công kích, mọi người lập tức xông pha ra trận.Trong nhóm họ phần lớn đều có cảnh giới Tam Chuyển và Vũ Tiên, vốn chẳng cần sợ hãi khi đối mặt với bọn thủ hộ kim sử này.Vĩnh Hằng Chi Kim ở trong dãy núi mới là điều họ quan tâm nhất.Kể cả khi trước mặt là cường giả Thiên Cương Chi Khí - Vũ Tiên tầng hai đi chăng nữa, họ cũng không muốn lùi bước.Trận chém giết hỗn loạn diễn ra.May thay, thủ hộ kim sử khổng lồ chỉ có thực lực Vũ Tiên tầng thứ nhất, hai mươi người ở đây vẫn ứng phó được.Dù vậy, họ cũng đã kiệt sức rồi.Khả năng phòng thủ của thủ hộ kim sử phải gọi là b**n th**, chẳng ai chống lại nổi."Thạch Xà, Kim Triết, hai ngươi vào núi tìm Vĩnh Hằng Chi Kim trước, bọn ta sẽ cầm chân bọn thủ hộ kim sử!", Thạch Phi Du lớn tiếng phân công.Ba gia tộc bọn họ tổng cộng có đến mười mấy người, đoàn kết lại thì chiến đấu với bọn thủ hộ kim sử vẫn khá ung dung.Trong khi phía Tinh Bắc và Phần Lạc Thiên chỉ có năm, sáu người, đối phó với bọn chúng khó hơn nhiều."Phần huynh, huynh đi đi. Tuyệt đối không được để bọn họ lấy được, nhất là nhà họ Kim!""Vậy huynh cẩn thận nhé!"Phần Lạc Thiên đồng ý, nhanh chóng rời đi cùng một vài người.Việc mất đi lực lượng của y làm Tinh Bắc phải gánh chịu áp lực rất lớn. Nhưng dẫu sao cũng là thiên chi kiêu tử của Thất Tinh Môn, hắn ta vẫn chống đỡ được trong chốc lát.Trong lúc hai bên đánh nhau, một bóng dáng lặng lẽ lướt qua, men theo kim sơn chạy vào trong dãy núi, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu.Quá dễ đoán, bóng dáng đó chính là Mục Vỹ!Nếu như những người này chỉ đứng đây đấu với bọn thủ hộ kim sử thì hắn chả cần mạo hiểm xông vào làm gì. Nhưng giờ đã có người hành động, hắn đành liều lĩnh xông vào thăm dò thôi!"Ta từng thấy Vĩnh Hằng Chi Kim nhưng chỉ một miếng nhỏ thôi. Nó giống chất lỏng nhưng rất nặng. Nếu dùng Vĩnh Hằng Chi Kim để chế tạo thì thần binh lợi khí sẽ có tính dẻo dai và sắc bén hơn bình thường".Mục Vỹ lên tiếng: "Chẳng qua là không biết rốt cuộc trên kim sơn này có bao nhiêu Vĩnh Hằng Chi Kim thôi".Hắn vừa dứt lời thì một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Ngọn núi cao vạn dặm phía trước bùng nổ, phát ra âm thanh long trời lở đất.Khung cảnh trước mắt hệt như một người khổng lồ tỉnh dậy sau giấc mộng nghìn năm. Gã đã đứng lên rồi.Hóa ra xưa này ngọn núi ấy đang... nằm!Phía trước, đám người Thạch Xà, Phần Lạc Thiên đang bay lướt trên người khổng lồ kim sắc thì gã thình lình đứng dậy. Mấy người bọn họ buộc phải lùi lại gấp."Vỹ Mộc!"Thấy Vỹ Mộc, những người khác tái mặt.Họ không ngờ Vỹ Mộc sẽ xuất hiện ở đây."Xem ra đục nước béo cò không phải chỉ có mình ngươi thôi đâu Phần Lạc Thiên"."Trước khi nói người ta đục nước béo cò thì tự nghĩ lại xem bản thân có bản lĩnh lấy được Vĩnh Hằng Chi Kim không đã".Đám người vừa cạnh khóe lẫn nhau vừa liên tục thăm dò bốn phía.Bọn họ không biết Vĩnh Hằng Chi Kim đang ở đâu cả."Nhìn phía trên!"Tru Tiên Đồ quát.Mục Vỹ ngẩng phắt lên nhìn đầu của người khổng lồ vừa ngồi dậy. Tại nơi đó là đôi mắt của gã, hai con ngươi lóe lên tia sáng màu vàng kì lạ.Vĩnh Hằng Chi Kim!Ai nấy đều ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt của người khổng lồ.Không người nào nghĩ tới chuyện Vĩnh Hằng Chi Kim nằm trong mắt của kim nhân.