Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 754: Bất Diệt Huyết Điển
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Hai bàn tay hệt như vỏ cây khô cằn, đầy rẫy những đường nứt nẻ có hình dạng giống như đường vân hằn trên thân cây.Mục Vỹ kéo gấu quần nhìn hai chân, chết trân tại chỗ.Thà nói đây là hai khúc gỗ còn đúng hơn là chân.Lúc này, trông hắn không khác gì một con khỉ. Không, hắn thậm chí còn gầy hơn cả khỉ, phải dùng từ da bọc xương luôn rồi."Chết tiệt, chuyện gì đây!"Mục Vỹ thầm chửi mắng.Nhưng chốc lát sau, hắn bỗng cảm giác được một dấu ấn lạ lẫm tồn tại trong đầu mình.Bất Diệt Huyết Điển!"Thiên địa thuở sơ khai, căn nguyên của vạn vật cùng muôn vàn các đạo võ giả, thần thú, Ma tộc đều xuất phát từ huyết đạo. Khởi nguồn của huyết đạo là khởi nguồn của võ giả. Võ giả tu thân, ngưng hồn, đều là luyện huyết!""Huyết mạch là căn bản của võ giả, là cội nguồn của sức mạnh. Tại nơi này, ta sáng lập ra Bất Diệt Huyết Điển, lấy máu của vạn vật nuôi dưỡng huyết mạch của bản thân!""Máu là gốc rễ của vạn vật, vạn nguyên. Huyết Điển này lấy huyết mạch của bản thân làm máu của vạn huyết, tước đoạt máu của vạn vật trong thế gian, bỏ đi mọi cặn bã, luyện tinh hoa, tu thành huyết mạch vô thượng!"Trong những âm thanh chấn động, một đoạn văn thình lình hiện ra trong đầu Mục Vỹ."Bất Diệt... Huyết Điển!"Mục Vỹ tặc lưỡi.Theo như lời giới thiệu, Bất Diệt Huyết Điển được chia làm chín tầng, mỗi tầng đều là một lần huyết mạch được tiến hóa. Đến tầng thứ chín, huyết mạch sẽ trở thành Bất Diệt Huyết Mạch, đạt đến trình độ bất tử bất diệt. Chỉ cần một giọt máu thậm chí một sợi tóc thôi cũng có thể trùng sinh!"Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển tầng thứ nhất!"Mục Vỹ ngẩn người.Lẽ nào đây chính là mục đích thật sự của bọn Trần Nhiễm khi vào núi Thiên Tuyển?Trần Nhiễm chẳng qua là vì thấy mình lấy được chí bảo ngũ hành nên muốn cướp thôi, còn mục đích cuối cùng của y e là Cửu Linh Đoạt Thiên Bia này.Nhưng y không ngờ trời xui đất khiến thế nào mình lại lấy được!"Trần Nhiễm, núi Huyền Không, chắc bản thân các ngươi cũng không nghĩ tới chuyện Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển sẽ bị Mục Vỹ này lấy được".Mục Vỹ thì thầm, nét mặt dữ tợn.Hắn chưa từng nghe đến cái tên Cửu Linh Đoạt Thiên Bia và Bất Diệt Huyết Điển kể cả ở kiếp trước.Sau khi Ngải Thanh ra thuyền lấy thức ăn về, Mục Vỹ vứt hết hình tượng, ăn như hổ đói.Thấy lối ăn của hắn, Ngải Thanh liên tục chậc lưỡi."Ăn từ từ thôi, không đủ thì còn đây mà. Ngươi bị đói mấy ngày rồi thế?", Ngải Thanh chậc chậc nói, thở dài: "Chẳng lẽ ngươi chưa chết nhưng người thân tưởng ngươi chết rồi nên chôn? Xem ngươi đói chưa kìa!""Còn không?""Hả?""Còn cơm không?", Mục Vỹ hỏi."Muốn ăn nữa sao? Trời đất, ăn gì dễ sợ!"Ngải Thanh nhìn Mục Vỹ với vẻ mặt kỳ lạ rồi xoay người, lại đi lấy thức ăn.Nhưng dù ăn nhiều cách mấy, Mục Vỹ vẫn không thấy no.Đạt đến cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tư, võ giả sẽ không cần ăn uống, chỉ dựa vào chân nguyên để tự thỏa mãn nhu cầu ăn uống của bản thân.Hiện giờ Mục Vỹ vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó.Nhưng chẳng hiểu sao hắn ăn kiểu này mà chả no bụng nổi."No chưa?""Cũng tàm tạm rồi!", Mục Vỹ cười khổ.Hắn dần hiểu ra rằng cảm giác đói bụng này không phải do ăn không đủ no mà vì mất quá nhiều tinh huyết.Mặc dù không rõ cụ thể nhưng Mục Vỹ vẫn đoán ra được.Có lẽ khi nằm trong quan tài, Cửu Linh Đoạt Thiên Bia hút máu của hắn nên mới khiến hắn trở nên như bây giờ.Kể cả Bất Diệt Huyết Điển!"Suýt thì toi mạng rồi, do ngươi hết. Để xem ngươi là cái giống gì!"Trong lúc nói chuyện, Mục Vỹ mở Bất Diệt Huyết Điển trong đầu ra. Từng ký tự xuất hiện.Theo như Bất Diệt Huyết Điển đã giới thiệu, Huyết Điển được chia làm chín tầng tất cả. Mỗi tầng cảnh giới là một lần biến hóa, đến tầng chín sẽ tu thành Bất Tử Huyết Mạch.Mục Vỹ bắt đầu tập trung vào việc tu luyện.Nhưng đã hơn mười ngày, hắn vẫn không lần mò ra được manh mối gì."Lạ quá, lạ quá, nếu đúng như trong Huyết Điển thì dòng máu trong cơ thể mình phải có biến hóa chứ!""Do ngươi đần quá thôi!", Tru Tiên Đồ bỗng phun ra một câu.Đần?Mục Vỹ không phục.Tốc độ tu luyện của hắn vượt xa đám thiên tài của tiểu thế giới Tam Thiên luôn cơ mà.Còn ai có thể nhảy cái chóc thành võ giả cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất chỉ trong hơn hai mươi năm chứ?Bọn thiên tài kia ai cũng trông khoảng hai mươi tuổi vậy thôi nhưng thực tế đều đã sống bảy, tám mươi năm rồi!
Hai bàn tay hệt như vỏ cây khô cằn, đầy rẫy những đường nứt nẻ có hình dạng giống như đường vân hằn trên thân cây.
Mục Vỹ kéo gấu quần nhìn hai chân, chết trân tại chỗ.
Thà nói đây là hai khúc gỗ còn đúng hơn là chân.
Lúc này, trông hắn không khác gì một con khỉ. Không, hắn thậm chí còn gầy hơn cả khỉ, phải dùng từ da bọc xương luôn rồi.
"Chết tiệt, chuyện gì đây!"
Mục Vỹ thầm chửi mắng.
Nhưng chốc lát sau, hắn bỗng cảm giác được một dấu ấn lạ lẫm tồn tại trong đầu mình.
Bất Diệt Huyết Điển!
"Thiên địa thuở sơ khai, căn nguyên của vạn vật cùng muôn vàn các đạo võ giả, thần thú, Ma tộc đều xuất phát từ huyết đạo. Khởi nguồn của huyết đạo là khởi nguồn của võ giả. Võ giả tu thân, ngưng hồn, đều là luyện huyết!"
"Huyết mạch là căn bản của võ giả, là cội nguồn của sức mạnh. Tại nơi này, ta sáng lập ra Bất Diệt Huyết Điển, lấy máu của vạn vật nuôi dưỡng huyết mạch của bản thân!"
"Máu là gốc rễ của vạn vật, vạn nguyên. Huyết Điển này lấy huyết mạch của bản thân làm máu của vạn huyết, tước đoạt máu của vạn vật trong thế gian, bỏ đi mọi cặn bã, luyện tinh hoa, tu thành huyết mạch vô thượng!"
Trong những âm thanh chấn động, một đoạn văn thình lình hiện ra trong đầu Mục Vỹ.
"Bất Diệt... Huyết Điển!"
Mục Vỹ tặc lưỡi.
Theo như lời giới thiệu, Bất Diệt Huyết Điển được chia làm chín tầng, mỗi tầng đều là một lần huyết mạch được tiến hóa. Đến tầng thứ chín, huyết mạch sẽ trở thành Bất Diệt Huyết Mạch, đạt đến trình độ bất tử bất diệt. Chỉ cần một giọt máu thậm chí một sợi tóc thôi cũng có thể trùng sinh!
"Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển tầng thứ nhất!"
Mục Vỹ ngẩn người.
Lẽ nào đây chính là mục đích thật sự của bọn Trần Nhiễm khi vào núi Thiên Tuyển?
Trần Nhiễm chẳng qua là vì thấy mình lấy được chí bảo ngũ hành nên muốn cướp thôi, còn mục đích cuối cùng của y e là Cửu Linh Đoạt Thiên Bia này.
Nhưng y không ngờ trời xui đất khiến thế nào mình lại lấy được!
"Trần Nhiễm, núi Huyền Không, chắc bản thân các ngươi cũng không nghĩ tới chuyện Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển sẽ bị Mục Vỹ này lấy được".
Mục Vỹ thì thầm, nét mặt dữ tợn.
Hắn chưa từng nghe đến cái tên Cửu Linh Đoạt Thiên Bia và Bất Diệt Huyết Điển kể cả ở kiếp trước.
Sau khi Ngải Thanh ra thuyền lấy thức ăn về, Mục Vỹ vứt hết hình tượng, ăn như hổ đói.
Thấy lối ăn của hắn, Ngải Thanh liên tục chậc lưỡi.
"Ăn từ từ thôi, không đủ thì còn đây mà. Ngươi bị đói mấy ngày rồi thế?", Ngải Thanh chậc chậc nói, thở dài: "Chẳng lẽ ngươi chưa chết nhưng người thân tưởng ngươi chết rồi nên chôn? Xem ngươi đói chưa kìa!"
"Còn không?"
"Hả?"
"Còn cơm không?", Mục Vỹ hỏi.
"Muốn ăn nữa sao? Trời đất, ăn gì dễ sợ!"
Ngải Thanh nhìn Mục Vỹ với vẻ mặt kỳ lạ rồi xoay người, lại đi lấy thức ăn.
Nhưng dù ăn nhiều cách mấy, Mục Vỹ vẫn không thấy no.
Đạt đến cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tư, võ giả sẽ không cần ăn uống, chỉ dựa vào chân nguyên để tự thỏa mãn nhu cầu ăn uống của bản thân.
Hiện giờ Mục Vỹ vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó.
Nhưng chẳng hiểu sao hắn ăn kiểu này mà chả no bụng nổi.
"No chưa?"
"Cũng tàm tạm rồi!", Mục Vỹ cười khổ.
Hắn dần hiểu ra rằng cảm giác đói bụng này không phải do ăn không đủ no mà vì mất quá nhiều tinh huyết.
Mặc dù không rõ cụ thể nhưng Mục Vỹ vẫn đoán ra được.
Có lẽ khi nằm trong quan tài, Cửu Linh Đoạt Thiên Bia hút máu của hắn nên mới khiến hắn trở nên như bây giờ.
Kể cả Bất Diệt Huyết Điển!
"Suýt thì toi mạng rồi, do ngươi hết. Để xem ngươi là cái giống gì!"
Trong lúc nói chuyện, Mục Vỹ mở Bất Diệt Huyết Điển trong đầu ra. Từng ký tự xuất hiện.
Theo như Bất Diệt Huyết Điển đã giới thiệu, Huyết Điển được chia làm chín tầng tất cả. Mỗi tầng cảnh giới là một lần biến hóa, đến tầng chín sẽ tu thành Bất Tử Huyết Mạch.
Mục Vỹ bắt đầu tập trung vào việc tu luyện.
Nhưng đã hơn mười ngày, hắn vẫn không lần mò ra được manh mối gì.
"Lạ quá, lạ quá, nếu đúng như trong Huyết Điển thì dòng máu trong cơ thể mình phải có biến hóa chứ!"
"Do ngươi đần quá thôi!", Tru Tiên Đồ bỗng phun ra một câu.
Đần?
Mục Vỹ không phục.
Tốc độ tu luyện của hắn vượt xa đám thiên tài của tiểu thế giới Tam Thiên luôn cơ mà.
Còn ai có thể nhảy cái chóc thành võ giả cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất chỉ trong hơn hai mươi năm chứ?
Bọn thiên tài kia ai cũng trông khoảng hai mươi tuổi vậy thôi nhưng thực tế đều đã sống bảy, tám mươi năm rồi!
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Hai bàn tay hệt như vỏ cây khô cằn, đầy rẫy những đường nứt nẻ có hình dạng giống như đường vân hằn trên thân cây.Mục Vỹ kéo gấu quần nhìn hai chân, chết trân tại chỗ.Thà nói đây là hai khúc gỗ còn đúng hơn là chân.Lúc này, trông hắn không khác gì một con khỉ. Không, hắn thậm chí còn gầy hơn cả khỉ, phải dùng từ da bọc xương luôn rồi."Chết tiệt, chuyện gì đây!"Mục Vỹ thầm chửi mắng.Nhưng chốc lát sau, hắn bỗng cảm giác được một dấu ấn lạ lẫm tồn tại trong đầu mình.Bất Diệt Huyết Điển!"Thiên địa thuở sơ khai, căn nguyên của vạn vật cùng muôn vàn các đạo võ giả, thần thú, Ma tộc đều xuất phát từ huyết đạo. Khởi nguồn của huyết đạo là khởi nguồn của võ giả. Võ giả tu thân, ngưng hồn, đều là luyện huyết!""Huyết mạch là căn bản của võ giả, là cội nguồn của sức mạnh. Tại nơi này, ta sáng lập ra Bất Diệt Huyết Điển, lấy máu của vạn vật nuôi dưỡng huyết mạch của bản thân!""Máu là gốc rễ của vạn vật, vạn nguyên. Huyết Điển này lấy huyết mạch của bản thân làm máu của vạn huyết, tước đoạt máu của vạn vật trong thế gian, bỏ đi mọi cặn bã, luyện tinh hoa, tu thành huyết mạch vô thượng!"Trong những âm thanh chấn động, một đoạn văn thình lình hiện ra trong đầu Mục Vỹ."Bất Diệt... Huyết Điển!"Mục Vỹ tặc lưỡi.Theo như lời giới thiệu, Bất Diệt Huyết Điển được chia làm chín tầng, mỗi tầng đều là một lần huyết mạch được tiến hóa. Đến tầng thứ chín, huyết mạch sẽ trở thành Bất Diệt Huyết Mạch, đạt đến trình độ bất tử bất diệt. Chỉ cần một giọt máu thậm chí một sợi tóc thôi cũng có thể trùng sinh!"Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển tầng thứ nhất!"Mục Vỹ ngẩn người.Lẽ nào đây chính là mục đích thật sự của bọn Trần Nhiễm khi vào núi Thiên Tuyển?Trần Nhiễm chẳng qua là vì thấy mình lấy được chí bảo ngũ hành nên muốn cướp thôi, còn mục đích cuối cùng của y e là Cửu Linh Đoạt Thiên Bia này.Nhưng y không ngờ trời xui đất khiến thế nào mình lại lấy được!"Trần Nhiễm, núi Huyền Không, chắc bản thân các ngươi cũng không nghĩ tới chuyện Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, Bất Diệt Huyết Điển sẽ bị Mục Vỹ này lấy được".Mục Vỹ thì thầm, nét mặt dữ tợn.Hắn chưa từng nghe đến cái tên Cửu Linh Đoạt Thiên Bia và Bất Diệt Huyết Điển kể cả ở kiếp trước.Sau khi Ngải Thanh ra thuyền lấy thức ăn về, Mục Vỹ vứt hết hình tượng, ăn như hổ đói.Thấy lối ăn của hắn, Ngải Thanh liên tục chậc lưỡi."Ăn từ từ thôi, không đủ thì còn đây mà. Ngươi bị đói mấy ngày rồi thế?", Ngải Thanh chậc chậc nói, thở dài: "Chẳng lẽ ngươi chưa chết nhưng người thân tưởng ngươi chết rồi nên chôn? Xem ngươi đói chưa kìa!""Còn không?""Hả?""Còn cơm không?", Mục Vỹ hỏi."Muốn ăn nữa sao? Trời đất, ăn gì dễ sợ!"Ngải Thanh nhìn Mục Vỹ với vẻ mặt kỳ lạ rồi xoay người, lại đi lấy thức ăn.Nhưng dù ăn nhiều cách mấy, Mục Vỹ vẫn không thấy no.Đạt đến cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ tư, võ giả sẽ không cần ăn uống, chỉ dựa vào chân nguyên để tự thỏa mãn nhu cầu ăn uống của bản thân.Hiện giờ Mục Vỹ vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó.Nhưng chẳng hiểu sao hắn ăn kiểu này mà chả no bụng nổi."No chưa?""Cũng tàm tạm rồi!", Mục Vỹ cười khổ.Hắn dần hiểu ra rằng cảm giác đói bụng này không phải do ăn không đủ no mà vì mất quá nhiều tinh huyết.Mặc dù không rõ cụ thể nhưng Mục Vỹ vẫn đoán ra được.Có lẽ khi nằm trong quan tài, Cửu Linh Đoạt Thiên Bia hút máu của hắn nên mới khiến hắn trở nên như bây giờ.Kể cả Bất Diệt Huyết Điển!"Suýt thì toi mạng rồi, do ngươi hết. Để xem ngươi là cái giống gì!"Trong lúc nói chuyện, Mục Vỹ mở Bất Diệt Huyết Điển trong đầu ra. Từng ký tự xuất hiện.Theo như Bất Diệt Huyết Điển đã giới thiệu, Huyết Điển được chia làm chín tầng tất cả. Mỗi tầng cảnh giới là một lần biến hóa, đến tầng chín sẽ tu thành Bất Tử Huyết Mạch.Mục Vỹ bắt đầu tập trung vào việc tu luyện.Nhưng đã hơn mười ngày, hắn vẫn không lần mò ra được manh mối gì."Lạ quá, lạ quá, nếu đúng như trong Huyết Điển thì dòng máu trong cơ thể mình phải có biến hóa chứ!""Do ngươi đần quá thôi!", Tru Tiên Đồ bỗng phun ra một câu.Đần?Mục Vỹ không phục.Tốc độ tu luyện của hắn vượt xa đám thiên tài của tiểu thế giới Tam Thiên luôn cơ mà.Còn ai có thể nhảy cái chóc thành võ giả cảnh giới Tam Chuyển Hợp Nhất chỉ trong hơn hai mươi năm chứ?Bọn thiên tài kia ai cũng trông khoảng hai mươi tuổi vậy thôi nhưng thực tế đều đã sống bảy, tám mươi năm rồi!