Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 861: Con đi đi!
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Chương 861: Con đi đi!Người đàn ông trung niên hừ lạnh rồi trả lời: "Đừng lo, hắn không thoát được đâu. Dám cầm cả chín vảy rồng, hắn phải chết!"Ông ta vung tay, một yêu quái lông xanh muốn bỏ chạy tức thì bị bắt."Ta hỏi ngươi, có thấy nam tử nào như vậy không!"Người đàn ông trung niên vừa hỏi vừa nhấc tay vẽ dung mạo Mục Vỹ ra."Chưa, chưa thấy bao giờ!"Yêu quái lông xanh này là người được Chu Vân Văn sắp xếp ra đây.Bao năm qua, họ luôn ở đây, người núi Huyền Không biết chuyện ít dần, nghĩ rằng họ bị sói lông đỏ ăn hết rồi nên cũng chẳng ngó ngàng.Thế là bọn họ cử một nhóm người ra ngoài hoạt động thường xuyên cho núi Huyền Không biết họ không chết sạch, tránh cho những kẻ có địa vị trong núi Huyền Không nghi ngờ."Biến!"Người đàn ông trung niên đánh bay yêu quái lông xanh nọ."Tam thúc, kế hoạch Huyết Thi thất bại suốt bao năm qua làm núi Huyền Không ta tổn thất hơn mười nghìn người. Tần Mộng Dao và Mục Vỹ sở hữu huyết mạch thần thú, có hai kẻ đó, nhất định chúng ta sẽ thành công!"Huyền Vô Tâm phấn khởi nói."Ta hiểu. Tần Mộng Dao thì không dễ động vào do có lão hồ ly Hàn Thiên Nhẫn một bụng âm mưu kia, nhưng Mục Vỹ thì không sợ!", người đàn ông trung niên nói tiếp: "Nhưng cường giả tên Diệp Thu hay đi với Mục Vỹ có thực lực rất cao, đến Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên cũng không làm gì được y. Nếu Mục Vỹ để y kè kè bên mình thì khó giết lắm!""Tam thúc cũng không chắc chắn giết được hắn sao ạ?""Đúng là vậy!"Người đàn ông trung niên thở dài: "Nhưng người này dù mạnh cách mấy vẫn chỉ có một mình, vẫn có cách để giết Mục Vỹ"."Tam thúc, xem ra Mục Vỹ không ở đây rồi. Lúc nãy con định giết hắn thì bị ai cản, nhưng người đó đứng trong đám đông nên con không thấy được là ai!""Có thể dễ dàng cản con lại ít nhất cũng là cường giả tầng chín, có vẻ nhiều người tâm tư khó dò lắm đây!"Người đàn ông trung niên khoát tay, nói: "Đi thôi, đám chuột bạch thất bại này chẳng được tích sự gì, để lại đây tự sinh tự diệt cũng đáng!""Dạ!"Trong lúc nói chuyện, hai người hoàn toàn không nhận ra hơn một nghìn yêu quái đủ màu lông trên một ngọn núi cách đó chưa đến mười mét đang nhìn mình chòng chọc, đằng đằng sát khí."Huyền Âm Đức!"Thấy những người kia đi rồi, Chu Vân Văn mới nói một cách căm hận."Văn lão biết ông ta à?""Tất nhiên! Ông ta chính là người phụ trách kế hoạch Huyết Thi, Huyền Vô Tâm là cháu ông ta. Huyền Vô Tâm hồi đó không bằng Huy Nhi nên sinh lòng ghen ghét, bắt tay với Huyền Âm Đức biến nó thành vật thí nghiệm!"Chu Vân Văn hằm hằm thì thào: "Sau đó bị ta điều tra ra việc này, nhưng ta chưa kịp bẩm báo về cho gia tộc đã bị tóm"."Mục tiểu huynh đệ, xem ra núi Huyền Không sắp bị cậu liệt vào danh sách phải giết rồi!""Ờ, Trần Nhiễm bị ta xử rồi!""Trần Nhiễm ư?"Nghe thấy lời này, Chu Á Huy sững sờ. Y biết Trần Nhiễm thuộc mười người mạnh nhất trên bảng Thiên Mệnh, mấy chục năm qua, Trần Nhiễm ít nhất đã đến tầng năm của cảnh giới Vũ Tiên rồi, thế mà bị Mục Vỹ giết ư?Bấy giờ Chu Á Huy mới thực sự xem trọng Mục Vỹ.Chu Vân Văn nghe được đoạn đối thoại giữa Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm cũng có một ấn tượng mới về Mục Vỹ.Diệp Thu?Cường giả sánh bằng Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên mà là cận vệ của Mục Vỹ?Có vẻ như hắn không đơn giản như ông ta thấy!"Văn lão, lần này ta quay về một phần là vì tránh khỏi bị truy đuổi, một phần là vì ta chắc chắn có thể chữa trị huyết độc cho một trong những người ở đây. Nhưng tốt nhất đó phải là người có tầm quan trọng, chứ nếu ta đưa người đó ra khỏi di chỉ Cổ Long, nhà họ Chu có thấy Tru Thần Lệnh cũng chưa chắc đã tin ta!""Không thành vấn đề!"Chu Vân Văn nhìn Mục Vỹ đầy hào hứng.Không ngờ Mục Vỹ mới đi có nửa ngày đã quay về nói là có cách chữa!"Huy Nhi, con đi đi!""Nhị gia gia mới là người nên đi!", Chu Á Huy nghiêm túc nói: "Người về sẽ thảo luận được nhiều với cha và những người khác hơn. Rồi phụ thân sẽ có cách!""Nói bậy, ta ở đây mấy trăm năm chán chê rồi, đợi thêm chút nữa có sao đâu? Con đi đi!"Chu Vân Văn mắng: "Bấy lâu nay cha mẹ con không nhận được tin gì về con nên lo sốt vó đó kìa. Đã mấy chục năm, chắc hai đứa nó tưởng con chết rồi!"Mục Vỹ thấy hai người cãi nhau bèn ngán ngẩm can ngăn: "Hai vị, bây giờ ta đã tới cảnh giới Vũ Tiên tầng ba, ai trong hai vị có cảnh giới gần ta nhất thì đi đi!"Nghe vậy, Chu Vân Văn đắc chí: "Nghe chưa nhãi con kia? Con đang là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ sáu, Bất Tử Chi Thân, hợp lý quá chừng!"Chu Á Huy nghe xong rưng rưng nói: "Nhị gia gia đừng lo, con nhất định sẽ cứu người, cứu mọi người ra khỏi đây!""Bắt đầu thôi!"Mục Vỹ biết không còn nhiều thời gian nữa!Núi Huyền Không còn rất nhiều thủ đoạn, có lẽ bọn chúng sẽ truy vết, tìm được mối quan hệ giữa hắn và hai cha con Huyết Vô Tình, Huyết Nhất sớm thôi.Nếu như để chúng phát hiện bí mật của đảo Huyết Sát - Vạn Cổ Huyết Điển thì chẳng biết hậu quả khôn lường gì sẽ xảy ra.Chưa kể hai người đó là con cháu của Huyết Kiêu, hắn càng không muốn họ gặp chuyện không may.Ngồi xếp bằng, Mục Vỹ đặt tay vào lưng Chu Á Huy.Y dần dần trở về với hình người.Đôi mắt sáng tỏ, mày kiếm, thật sự là một thanh niên tuấn mỹ.Lần này, Mục Vỹ loại bỏ huyết độc trong cơ thể Chu Á Huy luôn chứ không áp chế nữa.
Chương 861: Con đi đi!
Người đàn ông trung niên hừ lạnh rồi trả lời: "Đừng lo, hắn không thoát được đâu. Dám cầm cả chín vảy rồng, hắn phải chết!"
Ông ta vung tay, một yêu quái lông xanh muốn bỏ chạy tức thì bị bắt.
"Ta hỏi ngươi, có thấy nam tử nào như vậy không!"
Người đàn ông trung niên vừa hỏi vừa nhấc tay vẽ dung mạo Mục Vỹ ra.
"Chưa, chưa thấy bao giờ!"
Yêu quái lông xanh này là người được Chu Vân Văn sắp xếp ra đây.
Bao năm qua, họ luôn ở đây, người núi Huyền Không biết chuyện ít dần, nghĩ rằng họ bị sói lông đỏ ăn hết rồi nên cũng chẳng ngó ngàng.
Thế là bọn họ cử một nhóm người ra ngoài hoạt động thường xuyên cho núi Huyền Không biết họ không chết sạch, tránh cho những kẻ có địa vị trong núi Huyền Không nghi ngờ.
"Biến!"
Người đàn ông trung niên đánh bay yêu quái lông xanh nọ.
"Tam thúc, kế hoạch Huyết Thi thất bại suốt bao năm qua làm núi Huyền Không ta tổn thất hơn mười nghìn người. Tần Mộng Dao và Mục Vỹ sở hữu huyết mạch thần thú, có hai kẻ đó, nhất định chúng ta sẽ thành công!"
Huyền Vô Tâm phấn khởi nói.
"Ta hiểu. Tần Mộng Dao thì không dễ động vào do có lão hồ ly Hàn Thiên Nhẫn một bụng âm mưu kia, nhưng Mục Vỹ thì không sợ!", người đàn ông trung niên nói tiếp: "Nhưng cường giả tên Diệp Thu hay đi với Mục Vỹ có thực lực rất cao, đến Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên cũng không làm gì được y. Nếu Mục Vỹ để y kè kè bên mình thì khó giết lắm!"
"Tam thúc cũng không chắc chắn giết được hắn sao ạ?"
"Đúng là vậy!"
Người đàn ông trung niên thở dài: "Nhưng người này dù mạnh cách mấy vẫn chỉ có một mình, vẫn có cách để giết Mục Vỹ".
"Tam thúc, xem ra Mục Vỹ không ở đây rồi. Lúc nãy con định giết hắn thì bị ai cản, nhưng người đó đứng trong đám đông nên con không thấy được là ai!"
"Có thể dễ dàng cản con lại ít nhất cũng là cường giả tầng chín, có vẻ nhiều người tâm tư khó dò lắm đây!"
Người đàn ông trung niên khoát tay, nói: "Đi thôi, đám chuột bạch thất bại này chẳng được tích sự gì, để lại đây tự sinh tự diệt cũng đáng!"
"Dạ!"
Trong lúc nói chuyện, hai người hoàn toàn không nhận ra hơn một nghìn yêu quái đủ màu lông trên một ngọn núi cách đó chưa đến mười mét đang nhìn mình chòng chọc, đằng đằng sát khí.
"Huyền Âm Đức!"
Thấy những người kia đi rồi, Chu Vân Văn mới nói một cách căm hận.
"Văn lão biết ông ta à?"
"Tất nhiên! Ông ta chính là người phụ trách kế hoạch Huyết Thi, Huyền Vô Tâm là cháu ông ta. Huyền Vô Tâm hồi đó không bằng Huy Nhi nên sinh lòng ghen ghét, bắt tay với Huyền Âm Đức biến nó thành vật thí nghiệm!"
Chu Vân Văn hằm hằm thì thào: "Sau đó bị ta điều tra ra việc này, nhưng ta chưa kịp bẩm báo về cho gia tộc đã bị tóm".
"Mục tiểu huynh đệ, xem ra núi Huyền Không sắp bị cậu liệt vào danh sách phải giết rồi!"
"Ờ, Trần Nhiễm bị ta xử rồi!"
"Trần Nhiễm ư?"
Nghe thấy lời này, Chu Á Huy sững sờ. Y biết Trần Nhiễm thuộc mười người mạnh nhất trên bảng Thiên Mệnh, mấy chục năm qua, Trần Nhiễm ít nhất đã đến tầng năm của cảnh giới Vũ Tiên rồi, thế mà bị Mục Vỹ giết ư?
Bấy giờ Chu Á Huy mới thực sự xem trọng Mục Vỹ.
Chu Vân Văn nghe được đoạn đối thoại giữa Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm cũng có một ấn tượng mới về Mục Vỹ.
Diệp Thu?
Cường giả sánh bằng Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên mà là cận vệ của Mục Vỹ?
Có vẻ như hắn không đơn giản như ông ta thấy!
"Văn lão, lần này ta quay về một phần là vì tránh khỏi bị truy đuổi, một phần là vì ta chắc chắn có thể chữa trị huyết độc cho một trong những người ở đây. Nhưng tốt nhất đó phải là người có tầm quan trọng, chứ nếu ta đưa người đó ra khỏi di chỉ Cổ Long, nhà họ Chu có thấy Tru Thần Lệnh cũng chưa chắc đã tin ta!"
"Không thành vấn đề!"
Chu Vân Văn nhìn Mục Vỹ đầy hào hứng.
Không ngờ Mục Vỹ mới đi có nửa ngày đã quay về nói là có cách chữa!
"Huy Nhi, con đi đi!"
"Nhị gia gia mới là người nên đi!", Chu Á Huy nghiêm túc nói: "Người về sẽ thảo luận được nhiều với cha và những người khác hơn. Rồi phụ thân sẽ có cách!"
"Nói bậy, ta ở đây mấy trăm năm chán chê rồi, đợi thêm chút nữa có sao đâu? Con đi đi!"
Chu Vân Văn mắng: "Bấy lâu nay cha mẹ con không nhận được tin gì về con nên lo sốt vó đó kìa. Đã mấy chục năm, chắc hai đứa nó tưởng con chết rồi!"
Mục Vỹ thấy hai người cãi nhau bèn ngán ngẩm can ngăn: "Hai vị, bây giờ ta đã tới cảnh giới Vũ Tiên tầng ba, ai trong hai vị có cảnh giới gần ta nhất thì đi đi!"
Nghe vậy, Chu Vân Văn đắc chí: "Nghe chưa nhãi con kia? Con đang là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ sáu, Bất Tử Chi Thân, hợp lý quá chừng!"
Chu Á Huy nghe xong rưng rưng nói: "Nhị gia gia đừng lo, con nhất định sẽ cứu người, cứu mọi người ra khỏi đây!"
"Bắt đầu thôi!"
Mục Vỹ biết không còn nhiều thời gian nữa!
Núi Huyền Không còn rất nhiều thủ đoạn, có lẽ bọn chúng sẽ truy vết, tìm được mối quan hệ giữa hắn và hai cha con Huyết Vô Tình, Huyết Nhất sớm thôi.
Nếu như để chúng phát hiện bí mật của đảo Huyết Sát - Vạn Cổ Huyết Điển thì chẳng biết hậu quả khôn lường gì sẽ xảy ra.
Chưa kể hai người đó là con cháu của Huyết Kiêu, hắn càng không muốn họ gặp chuyện không may.
Ngồi xếp bằng, Mục Vỹ đặt tay vào lưng Chu Á Huy.
Y dần dần trở về với hình người.
Đôi mắt sáng tỏ, mày kiếm, thật sự là một thanh niên tuấn mỹ.
Lần này, Mục Vỹ loại bỏ huyết độc trong cơ thể Chu Á Huy luôn chứ không áp chế nữa.
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Chương 861: Con đi đi!Người đàn ông trung niên hừ lạnh rồi trả lời: "Đừng lo, hắn không thoát được đâu. Dám cầm cả chín vảy rồng, hắn phải chết!"Ông ta vung tay, một yêu quái lông xanh muốn bỏ chạy tức thì bị bắt."Ta hỏi ngươi, có thấy nam tử nào như vậy không!"Người đàn ông trung niên vừa hỏi vừa nhấc tay vẽ dung mạo Mục Vỹ ra."Chưa, chưa thấy bao giờ!"Yêu quái lông xanh này là người được Chu Vân Văn sắp xếp ra đây.Bao năm qua, họ luôn ở đây, người núi Huyền Không biết chuyện ít dần, nghĩ rằng họ bị sói lông đỏ ăn hết rồi nên cũng chẳng ngó ngàng.Thế là bọn họ cử một nhóm người ra ngoài hoạt động thường xuyên cho núi Huyền Không biết họ không chết sạch, tránh cho những kẻ có địa vị trong núi Huyền Không nghi ngờ."Biến!"Người đàn ông trung niên đánh bay yêu quái lông xanh nọ."Tam thúc, kế hoạch Huyết Thi thất bại suốt bao năm qua làm núi Huyền Không ta tổn thất hơn mười nghìn người. Tần Mộng Dao và Mục Vỹ sở hữu huyết mạch thần thú, có hai kẻ đó, nhất định chúng ta sẽ thành công!"Huyền Vô Tâm phấn khởi nói."Ta hiểu. Tần Mộng Dao thì không dễ động vào do có lão hồ ly Hàn Thiên Nhẫn một bụng âm mưu kia, nhưng Mục Vỹ thì không sợ!", người đàn ông trung niên nói tiếp: "Nhưng cường giả tên Diệp Thu hay đi với Mục Vỹ có thực lực rất cao, đến Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên cũng không làm gì được y. Nếu Mục Vỹ để y kè kè bên mình thì khó giết lắm!""Tam thúc cũng không chắc chắn giết được hắn sao ạ?""Đúng là vậy!"Người đàn ông trung niên thở dài: "Nhưng người này dù mạnh cách mấy vẫn chỉ có một mình, vẫn có cách để giết Mục Vỹ"."Tam thúc, xem ra Mục Vỹ không ở đây rồi. Lúc nãy con định giết hắn thì bị ai cản, nhưng người đó đứng trong đám đông nên con không thấy được là ai!""Có thể dễ dàng cản con lại ít nhất cũng là cường giả tầng chín, có vẻ nhiều người tâm tư khó dò lắm đây!"Người đàn ông trung niên khoát tay, nói: "Đi thôi, đám chuột bạch thất bại này chẳng được tích sự gì, để lại đây tự sinh tự diệt cũng đáng!""Dạ!"Trong lúc nói chuyện, hai người hoàn toàn không nhận ra hơn một nghìn yêu quái đủ màu lông trên một ngọn núi cách đó chưa đến mười mét đang nhìn mình chòng chọc, đằng đằng sát khí."Huyền Âm Đức!"Thấy những người kia đi rồi, Chu Vân Văn mới nói một cách căm hận."Văn lão biết ông ta à?""Tất nhiên! Ông ta chính là người phụ trách kế hoạch Huyết Thi, Huyền Vô Tâm là cháu ông ta. Huyền Vô Tâm hồi đó không bằng Huy Nhi nên sinh lòng ghen ghét, bắt tay với Huyền Âm Đức biến nó thành vật thí nghiệm!"Chu Vân Văn hằm hằm thì thào: "Sau đó bị ta điều tra ra việc này, nhưng ta chưa kịp bẩm báo về cho gia tộc đã bị tóm"."Mục tiểu huynh đệ, xem ra núi Huyền Không sắp bị cậu liệt vào danh sách phải giết rồi!""Ờ, Trần Nhiễm bị ta xử rồi!""Trần Nhiễm ư?"Nghe thấy lời này, Chu Á Huy sững sờ. Y biết Trần Nhiễm thuộc mười người mạnh nhất trên bảng Thiên Mệnh, mấy chục năm qua, Trần Nhiễm ít nhất đã đến tầng năm của cảnh giới Vũ Tiên rồi, thế mà bị Mục Vỹ giết ư?Bấy giờ Chu Á Huy mới thực sự xem trọng Mục Vỹ.Chu Vân Văn nghe được đoạn đối thoại giữa Huyền Âm Đức và Huyền Vô Tâm cũng có một ấn tượng mới về Mục Vỹ.Diệp Thu?Cường giả sánh bằng Lãm Thắng Thiên và Tần Nghịch Thiên mà là cận vệ của Mục Vỹ?Có vẻ như hắn không đơn giản như ông ta thấy!"Văn lão, lần này ta quay về một phần là vì tránh khỏi bị truy đuổi, một phần là vì ta chắc chắn có thể chữa trị huyết độc cho một trong những người ở đây. Nhưng tốt nhất đó phải là người có tầm quan trọng, chứ nếu ta đưa người đó ra khỏi di chỉ Cổ Long, nhà họ Chu có thấy Tru Thần Lệnh cũng chưa chắc đã tin ta!""Không thành vấn đề!"Chu Vân Văn nhìn Mục Vỹ đầy hào hứng.Không ngờ Mục Vỹ mới đi có nửa ngày đã quay về nói là có cách chữa!"Huy Nhi, con đi đi!""Nhị gia gia mới là người nên đi!", Chu Á Huy nghiêm túc nói: "Người về sẽ thảo luận được nhiều với cha và những người khác hơn. Rồi phụ thân sẽ có cách!""Nói bậy, ta ở đây mấy trăm năm chán chê rồi, đợi thêm chút nữa có sao đâu? Con đi đi!"Chu Vân Văn mắng: "Bấy lâu nay cha mẹ con không nhận được tin gì về con nên lo sốt vó đó kìa. Đã mấy chục năm, chắc hai đứa nó tưởng con chết rồi!"Mục Vỹ thấy hai người cãi nhau bèn ngán ngẩm can ngăn: "Hai vị, bây giờ ta đã tới cảnh giới Vũ Tiên tầng ba, ai trong hai vị có cảnh giới gần ta nhất thì đi đi!"Nghe vậy, Chu Vân Văn đắc chí: "Nghe chưa nhãi con kia? Con đang là cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ sáu, Bất Tử Chi Thân, hợp lý quá chừng!"Chu Á Huy nghe xong rưng rưng nói: "Nhị gia gia đừng lo, con nhất định sẽ cứu người, cứu mọi người ra khỏi đây!""Bắt đầu thôi!"Mục Vỹ biết không còn nhiều thời gian nữa!Núi Huyền Không còn rất nhiều thủ đoạn, có lẽ bọn chúng sẽ truy vết, tìm được mối quan hệ giữa hắn và hai cha con Huyết Vô Tình, Huyết Nhất sớm thôi.Nếu như để chúng phát hiện bí mật của đảo Huyết Sát - Vạn Cổ Huyết Điển thì chẳng biết hậu quả khôn lường gì sẽ xảy ra.Chưa kể hai người đó là con cháu của Huyết Kiêu, hắn càng không muốn họ gặp chuyện không may.Ngồi xếp bằng, Mục Vỹ đặt tay vào lưng Chu Á Huy.Y dần dần trở về với hình người.Đôi mắt sáng tỏ, mày kiếm, thật sự là một thanh niên tuấn mỹ.Lần này, Mục Vỹ loại bỏ huyết độc trong cơ thể Chu Á Huy luôn chứ không áp chế nữa.