Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 980: Chiến tranh ngầm
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.Đây là một căn phòng vô cùng sạch sẽ, đồ đạc được bày trí đơn giản với một chiếc giường cùng vài ba chiếc ghế.Có hai người đang ở trong phòng.Một người trong số đó có gương mặt hoà nhã, nhưng lại đang có vẻ thương xót.Người còn lại thì có phần sắc sảo hơn, nhưng cũng trong sự sắc sảo ấy có xen lẫn vẻ mệt mỏi.“Đây là ông nội của ta - Vu Thiên Hành, còn đây là đại cổ sư Trĩ Điêu của nhánh Cổ thuật!”Vu Vũ giới thiệu: “Hai người họ là đại vu sư và đại cổ sư của Vu tộc ta”.“Chào hai vị tiền bối!”“Ừm!”“Ừm!”Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu cùng gật đầu, sau đó đầy vẻ thăm dò quan sát Mục Vỹ.Còn ông lão đang nằm dựa trên giường nhìn thấy Mục Vỹ thì ngước mắt lên rồi gật đầu, coi như chào hỏi.Mục Vỹ không dám qua quýt, vội khom người xuống.Ông lão này trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại là người chèo chống cả Vu tộc.Dù hiện giờ trông lão như đang hấp hối, nhưng Mục Vỹ tin rằng nếu bây giờ núi Huyền Không tới tấn công Vu tộc, chắc ông lão này sẽ lập tức bật dậy rồi đại chiến vài trăm trận với núi Huyền Không ngay!“Mọi người lui hết đi!”Vu tổ ngước lên nhìn Mục Vỹ rồi nói.“Vâng!”Vu Vũ, Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn lui ra ngoài.Dẫu sao Vu tổ cũng là người đứng đầu Vu tộc, điều này không có gì để bàn cãi.“Vu Vũ, con tìm đâu ra tiểu tử này thế?”Sau khi đi ra ngoài, Vu Thiên Hành nhìn cháu trai mình rồi hỏi.“Huyết Minh ở bảy mươi hai hải đảo của Nam Hải thành lập vào năm năm trước là của hắn đấy ạ, bây giờ họ cũng có thể coi là thuộc tầng lớp hạng trung trong các thế lực hạng hai của tiểu thế giới Tam Thiên rồi!”, Vu Vũ đáp: “Hơn nữa người này tinh thông cả luyện đan và luyện khí, hơn nữa còn lập nên Huyết Minh để đối đầu với núi Huyền Không, thuộc hạ đều là thiên tài cả, nổi tiếng lắm ạ!”“À!”Trĩ Điêu ở bên cạnh cười nói: “Thế cậu đã hứa hẹn gì với hắn?”“Ta…”“Vũ Nhi!”Vũ Thiên Hành nói: “Ông nội và Trĩ Điêu phải đi có chút việc, con hãy canh chừng ở đây, rõ chưa?”“Vâng!”Vu Vũ ngẩn ra khi nhìn bóng lưng rời đi của ông nội mình và Trĩ Điêu, không biết phải làm sao.Từ khi nào ông nội và Trĩ Điêu lại trở nên thân thiết như vậy?Hai người sóng vai rời khỏi tổng đàn rồi đi thẳng tới Thập Vạn Đại Sơn.Sau khi khuất mắt mọi người, hai người họ lập tức tách nhau ra rồi nhìn chòng chọc vào đối phương.“Vu Thiên Hành, đừng tưởng ta không biết ông đang tính toán điều gì!”, Trĩ Điêu nhìn Vu Thiên Hành có vẻ mặt hoà nhã rồi mắng: “Toàn bộ bảo bối của lão tổ tông đều nằm ở Long Uyên mà bộ tộc Cổ Long trấn thủ, ông chẳng muốn có bảo bối trong Long Uyên còn gì?”“Trĩ Điêu, ông ngậm máu phun người!”Vu Thiên Hành mắng lại: “Lão tổ tông có lệnh, Long Uyên muôn đời do người của bộ tộc Cổ Long canh phòng, không ai được can thiệp. Nhưng ông lại cưỡng chế lôi léo bộ tộc Cổ Long về phe mình, như vậy là làm trái lời của lão tổ tông!”“Mỗi một thế hệ người thừa kế của Cổ tộc ta đều muốn đi vào Long Uyên, Vu Thiên Hành, ông tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, lão tổ tông sẽ truyền vị trí Vu tổ cho nên không phải lo lắng gì ư? Nhưng giờ Long Uyên là của ta rồi, ông muốn tới đó thì phải có ta!”“Thử xem!”“Thử thì thử!”Hai đại vu sư và đại cổ sư không còn hoà thuận như lúc ở trong tổng đàn nữa, mà lại lườm nguýt nhau và chỉ muốn phân cao thấp với đối phương.“Bây giờ, Vu tộc ta đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, các ma đầu ở Trung Vực, Tây Vực, Nam Vực hay thậm chí là Bắc Vực của tiểu thế giới Tam Thiên đều đang nhăm nhe nên ta không thèm so đo với ông!”Vu Thiên Hành hừ nói: “Nhưng ông hãy nhớ một điều, Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các chỉ có mối quan hệ làm ăn với chúng ta thôi, những gì không nên nói thì đừng nói!”“Vu Thiên Hành, ông với Thiên Bảo Các làm ăn rất nhiều với nhau nên người nói câu này phải là ta mới đúng, bơn bớt cái mồm đi!”“Ông…”Hai đại trưởng lão hậm hực nhìn nhau, cuối cùng đều phất ống tay áo bỏ đi.Nhánh Vu thuật thường qua lại làm ăn với Thiên Bảo Các, còn nhánh Cổ thuật thì hợp tác với Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các.Hai nhánh này vốn bất hoà nên đương nhiên phương diện kinh doanh cũng không chung đụng.Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.Mục Vỹ đứng cạnh giường nhìn ông lão đang gần đất xa trời mà không khỏi thấy đau lòng.Dù có là cường giả mạnh đến mấy, hay có tuổi thọ dài tới đâu thì cũng không thể tránh được cái chết.Nhiều năm về trước, chắc chắn Vu tổ này là một thiên tài của Vu tộc, nên cuối cùng mới ngồi được vào vị trí này.Nhưng bây giờ, lão đang hấp hối rồi!
Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.
Đây là một căn phòng vô cùng sạch sẽ, đồ đạc được bày trí đơn giản với một chiếc giường cùng vài ba chiếc ghế.
Có hai người đang ở trong phòng.
Một người trong số đó có gương mặt hoà nhã, nhưng lại đang có vẻ thương xót.
Người còn lại thì có phần sắc sảo hơn, nhưng cũng trong sự sắc sảo ấy có xen lẫn vẻ mệt mỏi.
“Đây là ông nội của ta - Vu Thiên Hành, còn đây là đại cổ sư Trĩ Điêu của nhánh Cổ thuật!”
Vu Vũ giới thiệu: “Hai người họ là đại vu sư và đại cổ sư của Vu tộc ta”.
“Chào hai vị tiền bối!”
“Ừm!”
“Ừm!”
Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu cùng gật đầu, sau đó đầy vẻ thăm dò quan sát Mục Vỹ.
Còn ông lão đang nằm dựa trên giường nhìn thấy Mục Vỹ thì ngước mắt lên rồi gật đầu, coi như chào hỏi.
Mục Vỹ không dám qua quýt, vội khom người xuống.
Ông lão này trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại là người chèo chống cả Vu tộc.
Dù hiện giờ trông lão như đang hấp hối, nhưng Mục Vỹ tin rằng nếu bây giờ núi Huyền Không tới tấn công Vu tộc, chắc ông lão này sẽ lập tức bật dậy rồi đại chiến vài trăm trận với núi Huyền Không ngay!
“Mọi người lui hết đi!”
Vu tổ ngước lên nhìn Mục Vỹ rồi nói.
“Vâng!”
Vu Vũ, Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn lui ra ngoài.
Dẫu sao Vu tổ cũng là người đứng đầu Vu tộc, điều này không có gì để bàn cãi.
“Vu Vũ, con tìm đâu ra tiểu tử này thế?”
Sau khi đi ra ngoài, Vu Thiên Hành nhìn cháu trai mình rồi hỏi.
“Huyết Minh ở bảy mươi hai hải đảo của Nam Hải thành lập vào năm năm trước là của hắn đấy ạ, bây giờ họ cũng có thể coi là thuộc tầng lớp hạng trung trong các thế lực hạng hai của tiểu thế giới Tam Thiên rồi!”, Vu Vũ đáp: “Hơn nữa người này tinh thông cả luyện đan và luyện khí, hơn nữa còn lập nên Huyết Minh để đối đầu với núi Huyền Không, thuộc hạ đều là thiên tài cả, nổi tiếng lắm ạ!”
“À!”
Trĩ Điêu ở bên cạnh cười nói: “Thế cậu đã hứa hẹn gì với hắn?”
“Ta…”
“Vũ Nhi!”
Vũ Thiên Hành nói: “Ông nội và Trĩ Điêu phải đi có chút việc, con hãy canh chừng ở đây, rõ chưa?”
“Vâng!”
Vu Vũ ngẩn ra khi nhìn bóng lưng rời đi của ông nội mình và Trĩ Điêu, không biết phải làm sao.
Từ khi nào ông nội và Trĩ Điêu lại trở nên thân thiết như vậy?
Hai người sóng vai rời khỏi tổng đàn rồi đi thẳng tới Thập Vạn Đại Sơn.
Sau khi khuất mắt mọi người, hai người họ lập tức tách nhau ra rồi nhìn chòng chọc vào đối phương.
“Vu Thiên Hành, đừng tưởng ta không biết ông đang tính toán điều gì!”, Trĩ Điêu nhìn Vu Thiên Hành có vẻ mặt hoà nhã rồi mắng: “Toàn bộ bảo bối của lão tổ tông đều nằm ở Long Uyên mà bộ tộc Cổ Long trấn thủ, ông chẳng muốn có bảo bối trong Long Uyên còn gì?”
“Trĩ Điêu, ông ngậm máu phun người!”
Vu Thiên Hành mắng lại: “Lão tổ tông có lệnh, Long Uyên muôn đời do người của bộ tộc Cổ Long canh phòng, không ai được can thiệp. Nhưng ông lại cưỡng chế lôi léo bộ tộc Cổ Long về phe mình, như vậy là làm trái lời của lão tổ tông!”
“Mỗi một thế hệ người thừa kế của Cổ tộc ta đều muốn đi vào Long Uyên, Vu Thiên Hành, ông tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, lão tổ tông sẽ truyền vị trí Vu tổ cho nên không phải lo lắng gì ư? Nhưng giờ Long Uyên là của ta rồi, ông muốn tới đó thì phải có ta!”
“Thử xem!”
“Thử thì thử!”
Hai đại vu sư và đại cổ sư không còn hoà thuận như lúc ở trong tổng đàn nữa, mà lại lườm nguýt nhau và chỉ muốn phân cao thấp với đối phương.
“Bây giờ, Vu tộc ta đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, các ma đầu ở Trung Vực, Tây Vực, Nam Vực hay thậm chí là Bắc Vực của tiểu thế giới Tam Thiên đều đang nhăm nhe nên ta không thèm so đo với ông!”
Vu Thiên Hành hừ nói: “Nhưng ông hãy nhớ một điều, Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các chỉ có mối quan hệ làm ăn với chúng ta thôi, những gì không nên nói thì đừng nói!”
“Vu Thiên Hành, ông với Thiên Bảo Các làm ăn rất nhiều với nhau nên người nói câu này phải là ta mới đúng, bơn bớt cái mồm đi!”
“Ông…”
Hai đại trưởng lão hậm hực nhìn nhau, cuối cùng đều phất ống tay áo bỏ đi.
Nhánh Vu thuật thường qua lại làm ăn với Thiên Bảo Các, còn nhánh Cổ thuật thì hợp tác với Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các.
Hai nhánh này vốn bất hoà nên đương nhiên phương diện kinh doanh cũng không chung đụng.
Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.
Mục Vỹ đứng cạnh giường nhìn ông lão đang gần đất xa trời mà không khỏi thấy đau lòng.
Dù có là cường giả mạnh đến mấy, hay có tuổi thọ dài tới đâu thì cũng không thể tránh được cái chết.
Nhiều năm về trước, chắc chắn Vu tổ này là một thiên tài của Vu tộc, nên cuối cùng mới ngồi được vào vị trí này.
Nhưng bây giờ, lão đang hấp hối rồi!
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.Đây là một căn phòng vô cùng sạch sẽ, đồ đạc được bày trí đơn giản với một chiếc giường cùng vài ba chiếc ghế.Có hai người đang ở trong phòng.Một người trong số đó có gương mặt hoà nhã, nhưng lại đang có vẻ thương xót.Người còn lại thì có phần sắc sảo hơn, nhưng cũng trong sự sắc sảo ấy có xen lẫn vẻ mệt mỏi.“Đây là ông nội của ta - Vu Thiên Hành, còn đây là đại cổ sư Trĩ Điêu của nhánh Cổ thuật!”Vu Vũ giới thiệu: “Hai người họ là đại vu sư và đại cổ sư của Vu tộc ta”.“Chào hai vị tiền bối!”“Ừm!”“Ừm!”Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu cùng gật đầu, sau đó đầy vẻ thăm dò quan sát Mục Vỹ.Còn ông lão đang nằm dựa trên giường nhìn thấy Mục Vỹ thì ngước mắt lên rồi gật đầu, coi như chào hỏi.Mục Vỹ không dám qua quýt, vội khom người xuống.Ông lão này trông có vẻ yếu ớt, nhưng lại là người chèo chống cả Vu tộc.Dù hiện giờ trông lão như đang hấp hối, nhưng Mục Vỹ tin rằng nếu bây giờ núi Huyền Không tới tấn công Vu tộc, chắc ông lão này sẽ lập tức bật dậy rồi đại chiến vài trăm trận với núi Huyền Không ngay!“Mọi người lui hết đi!”Vu tổ ngước lên nhìn Mục Vỹ rồi nói.“Vâng!”Vu Vũ, Vu Thiên Hành và Trĩ Điêu tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn lui ra ngoài.Dẫu sao Vu tổ cũng là người đứng đầu Vu tộc, điều này không có gì để bàn cãi.“Vu Vũ, con tìm đâu ra tiểu tử này thế?”Sau khi đi ra ngoài, Vu Thiên Hành nhìn cháu trai mình rồi hỏi.“Huyết Minh ở bảy mươi hai hải đảo của Nam Hải thành lập vào năm năm trước là của hắn đấy ạ, bây giờ họ cũng có thể coi là thuộc tầng lớp hạng trung trong các thế lực hạng hai của tiểu thế giới Tam Thiên rồi!”, Vu Vũ đáp: “Hơn nữa người này tinh thông cả luyện đan và luyện khí, hơn nữa còn lập nên Huyết Minh để đối đầu với núi Huyền Không, thuộc hạ đều là thiên tài cả, nổi tiếng lắm ạ!”“À!”Trĩ Điêu ở bên cạnh cười nói: “Thế cậu đã hứa hẹn gì với hắn?”“Ta…”“Vũ Nhi!”Vũ Thiên Hành nói: “Ông nội và Trĩ Điêu phải đi có chút việc, con hãy canh chừng ở đây, rõ chưa?”“Vâng!”Vu Vũ ngẩn ra khi nhìn bóng lưng rời đi của ông nội mình và Trĩ Điêu, không biết phải làm sao.Từ khi nào ông nội và Trĩ Điêu lại trở nên thân thiết như vậy?Hai người sóng vai rời khỏi tổng đàn rồi đi thẳng tới Thập Vạn Đại Sơn.Sau khi khuất mắt mọi người, hai người họ lập tức tách nhau ra rồi nhìn chòng chọc vào đối phương.“Vu Thiên Hành, đừng tưởng ta không biết ông đang tính toán điều gì!”, Trĩ Điêu nhìn Vu Thiên Hành có vẻ mặt hoà nhã rồi mắng: “Toàn bộ bảo bối của lão tổ tông đều nằm ở Long Uyên mà bộ tộc Cổ Long trấn thủ, ông chẳng muốn có bảo bối trong Long Uyên còn gì?”“Trĩ Điêu, ông ngậm máu phun người!”Vu Thiên Hành mắng lại: “Lão tổ tông có lệnh, Long Uyên muôn đời do người của bộ tộc Cổ Long canh phòng, không ai được can thiệp. Nhưng ông lại cưỡng chế lôi léo bộ tộc Cổ Long về phe mình, như vậy là làm trái lời của lão tổ tông!”“Mỗi một thế hệ người thừa kế của Cổ tộc ta đều muốn đi vào Long Uyên, Vu Thiên Hành, ông tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, lão tổ tông sẽ truyền vị trí Vu tổ cho nên không phải lo lắng gì ư? Nhưng giờ Long Uyên là của ta rồi, ông muốn tới đó thì phải có ta!”“Thử xem!”“Thử thì thử!”Hai đại vu sư và đại cổ sư không còn hoà thuận như lúc ở trong tổng đàn nữa, mà lại lườm nguýt nhau và chỉ muốn phân cao thấp với đối phương.“Bây giờ, Vu tộc ta đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, các ma đầu ở Trung Vực, Tây Vực, Nam Vực hay thậm chí là Bắc Vực của tiểu thế giới Tam Thiên đều đang nhăm nhe nên ta không thèm so đo với ông!”Vu Thiên Hành hừ nói: “Nhưng ông hãy nhớ một điều, Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các chỉ có mối quan hệ làm ăn với chúng ta thôi, những gì không nên nói thì đừng nói!”“Vu Thiên Hành, ông với Thiên Bảo Các làm ăn rất nhiều với nhau nên người nói câu này phải là ta mới đúng, bơn bớt cái mồm đi!”“Ông…”Hai đại trưởng lão hậm hực nhìn nhau, cuối cùng đều phất ống tay áo bỏ đi.Nhánh Vu thuật thường qua lại làm ăn với Thiên Bảo Các, còn nhánh Cổ thuật thì hợp tác với Lãm Kim Lâu và Ám Ảnh Các.Hai nhánh này vốn bất hoà nên đương nhiên phương diện kinh doanh cũng không chung đụng.Trong tổng đàn của Vu tộc lúc này.Mục Vỹ đứng cạnh giường nhìn ông lão đang gần đất xa trời mà không khỏi thấy đau lòng.Dù có là cường giả mạnh đến mấy, hay có tuổi thọ dài tới đâu thì cũng không thể tránh được cái chết.Nhiều năm về trước, chắc chắn Vu tổ này là một thiên tài của Vu tộc, nên cuối cùng mới ngồi được vào vị trí này.Nhưng bây giờ, lão đang hấp hối rồi!