Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 287

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 287“Chứ sao mới phải?” Đường Tùng mắng: “Rành rành ra đó còn không phải là không phải thế nào? Bọn tôi mà không về kịp, chắc hai người c** q**n áo ra âu yếm tại chỗ luôn rồi hả?Giang Thần không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như này.Tuy nhiên, anh cũng không giải thích nhiều.Ngô Mẫn đi tới và ngồi xuống sofa, cô ta xụ mặt nhìn hai người rồi mắng: “Tiểu Tâm, cô đúng là không biết xấu hổ. Nhìn thì lễ giáo ngoan hiền, tôi còn tưởng cô đoan trang biết giữ mình lắm cơ, ai dè lại là thứ hư thân mất nết, đến cả anh rễ cũng không tha… Lại thêm cái tội gu mặn, phế vật mà cũng đi thích cho được.”“Em… Em”Hà Tâm mở miệng, nhưng không biết giải thích thế nào.Cô ta nhìn Giang Thần với vẻ mặt khẩn cầu: “Anh rể, anh giải thích đi, chuyện không phải như vậy mà.”Giang Thần thản nhiên nói: “Cây ngay không sợ chết đứng, không cần giải thích.”“Giang Thần, anh chết chắc rồi, tôi sẽ mách chị, bảo chị ấy ly dị anh.” Đường Tùng hung hăng quát.Cậu ta vốn đã gai mắt Giang Thần.Tên này mở mồm nói lung tung trong buổi họp gia đình, làm hại Đường Sở Sở ôm rắc rối lớn.Nếu ông nội vì vậy mà lấy lại cổ phần, thì đúng là tổn thất nghiêm trọng.Vẻ mặt Giang Thần như thể chẳng hề gì.Đường Sở Sở cũng không giống họ.Sở Sở tự biết chừng mực và phán đoán.“Tôi đi mua đồ về nấu cơm đây.” Thấy sắp đến giờ, Giang Thần đứng dậy ra ngoài.Sau khi anh đi, Hà Tâm lại bắt đầu giải thích.Tuy nhiên, Đường Tùng và Ngô Mẫn không thèm nghe.Vậy nên, Hà Tâm không còn lựa chọn nào khác.Sao cũng được.Mách thì mách đi, ai sợ gì.Cô ta cũng mong Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn, để cô ta có thể ngang nhiên theo đuổi Giang Thần.Đường Sở Sở ở trong công ty cả ngày hôm nay.Đầu tiên là tham gia buổi họp báo với phóng viên, sau đó là tiếp nhận công ty, kế đến là làm quen với công việc của công ty, và cả chuẩn bị tư liệu để nộp xin vào trung tâm thương mại trong thành phố.Trong lúc bận rộn, cô đã quên mất những gì đã thấy đêm qua.Cô bận đến 8 giờ tối mới về nhà.Vào đến nhà, cô cảm thấy rất mệt, muốn đi tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng lại thấy cả nhà đang ngồi trong phòng với vẻ mặt đăm chiêu, cô hỏi: “Gì vậy?”Hà Diễm Mai liếc sang Giang Thần, rồi lạnh lùng nói: “Con đi mà hỏi nó ấy, hỏi coi nó đã làm chuyện tốt gì.”Đường Tùng đã kể chuyện Hà Tâm và Giang Thần mèo mả gà đồng cho Hà Diễm Mai nghe.Vốn dĩ bà ta cũng muốn cho Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn.Tuy nhiên, bà ta không ngờ Giang Thần và Hà Tâm lại…Hà Tâm là con gái của anh cả bà ta, nói thế nào cũng là người nhà.Đúng là gia môn bất hạnh.

Chương 287

“Chứ sao mới phải?” Đường Tùng mắng: “Rành rành ra đó còn không phải là không phải thế nào? Bọn tôi mà không về kịp, chắc hai người c** q**n áo ra âu yếm tại chỗ luôn rồi hả?

Giang Thần không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như này.

Tuy nhiên, anh cũng không giải thích nhiều.

Ngô Mẫn đi tới và ngồi xuống sofa, cô ta xụ mặt nhìn hai người rồi mắng: “Tiểu Tâm, cô đúng là không biết xấu hổ. Nhìn thì lễ giáo ngoan hiền, tôi còn tưởng cô đoan trang biết giữ mình lắm cơ, ai dè lại là thứ hư thân mất nết, đến cả anh rễ cũng không tha… Lại thêm cái tội gu mặn, phế vật mà cũng đi thích cho được.”

“Em… Em”

Hà Tâm mở miệng, nhưng không biết giải thích thế nào.

Cô ta nhìn Giang Thần với vẻ mặt khẩn cầu: “Anh rể, anh giải thích đi, chuyện không phải như vậy mà.”

Giang Thần thản nhiên nói: “Cây ngay không sợ chết đứng, không cần giải thích.”

“Giang Thần, anh chết chắc rồi, tôi sẽ mách chị, bảo chị ấy ly dị anh.” Đường Tùng hung hăng quát.

Cậu ta vốn đã gai mắt Giang Thần.

Tên này mở mồm nói lung tung trong buổi họp gia đình, làm hại Đường Sở Sở ôm rắc rối lớn.

Nếu ông nội vì vậy mà lấy lại cổ phần, thì đúng là tổn thất nghiêm trọng.

Vẻ mặt Giang Thần như thể chẳng hề gì.

Đường Sở Sở cũng không giống họ.

Sở Sở tự biết chừng mực và phán đoán.

“Tôi đi mua đồ về nấu cơm đây.” Thấy sắp đến giờ, Giang Thần đứng dậy ra ngoài.

Sau khi anh đi, Hà Tâm lại bắt đầu giải thích.

Tuy nhiên, Đường Tùng và Ngô Mẫn không thèm nghe.

Vậy nên, Hà Tâm không còn lựa chọn nào khác.

Sao cũng được.

Mách thì mách đi, ai sợ gì.

Cô ta cũng mong Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn, để cô ta có thể ngang nhiên theo đuổi Giang Thần.

Đường Sở Sở ở trong công ty cả ngày hôm nay.

Đầu tiên là tham gia buổi họp báo với phóng viên, sau đó là tiếp nhận công ty, kế đến là làm quen với công việc của công ty, và cả chuẩn bị tư liệu để nộp xin vào trung tâm thương mại trong thành phố.

Trong lúc bận rộn, cô đã quên mất những gì đã thấy đêm qua.

Cô bận đến 8 giờ tối mới về nhà.

Vào đến nhà, cô cảm thấy rất mệt, muốn đi tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng lại thấy cả nhà đang ngồi trong phòng với vẻ mặt đăm chiêu, cô hỏi: “Gì vậy?”

Hà Diễm Mai liếc sang Giang Thần, rồi lạnh lùng nói: “Con đi mà hỏi nó ấy, hỏi coi nó đã làm chuyện tốt gì.”

Đường Tùng đã kể chuyện Hà Tâm và Giang Thần mèo mả gà đồng cho Hà Diễm Mai nghe.

Vốn dĩ bà ta cũng muốn cho Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn.

Tuy nhiên, bà ta không ngờ Giang Thần và Hà Tâm lại…

Hà Tâm là con gái của anh cả bà ta, nói thế nào cũng là người nhà.

Đúng là gia môn bất hạnh.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 287“Chứ sao mới phải?” Đường Tùng mắng: “Rành rành ra đó còn không phải là không phải thế nào? Bọn tôi mà không về kịp, chắc hai người c** q**n áo ra âu yếm tại chỗ luôn rồi hả?Giang Thần không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như này.Tuy nhiên, anh cũng không giải thích nhiều.Ngô Mẫn đi tới và ngồi xuống sofa, cô ta xụ mặt nhìn hai người rồi mắng: “Tiểu Tâm, cô đúng là không biết xấu hổ. Nhìn thì lễ giáo ngoan hiền, tôi còn tưởng cô đoan trang biết giữ mình lắm cơ, ai dè lại là thứ hư thân mất nết, đến cả anh rễ cũng không tha… Lại thêm cái tội gu mặn, phế vật mà cũng đi thích cho được.”“Em… Em”Hà Tâm mở miệng, nhưng không biết giải thích thế nào.Cô ta nhìn Giang Thần với vẻ mặt khẩn cầu: “Anh rể, anh giải thích đi, chuyện không phải như vậy mà.”Giang Thần thản nhiên nói: “Cây ngay không sợ chết đứng, không cần giải thích.”“Giang Thần, anh chết chắc rồi, tôi sẽ mách chị, bảo chị ấy ly dị anh.” Đường Tùng hung hăng quát.Cậu ta vốn đã gai mắt Giang Thần.Tên này mở mồm nói lung tung trong buổi họp gia đình, làm hại Đường Sở Sở ôm rắc rối lớn.Nếu ông nội vì vậy mà lấy lại cổ phần, thì đúng là tổn thất nghiêm trọng.Vẻ mặt Giang Thần như thể chẳng hề gì.Đường Sở Sở cũng không giống họ.Sở Sở tự biết chừng mực và phán đoán.“Tôi đi mua đồ về nấu cơm đây.” Thấy sắp đến giờ, Giang Thần đứng dậy ra ngoài.Sau khi anh đi, Hà Tâm lại bắt đầu giải thích.Tuy nhiên, Đường Tùng và Ngô Mẫn không thèm nghe.Vậy nên, Hà Tâm không còn lựa chọn nào khác.Sao cũng được.Mách thì mách đi, ai sợ gì.Cô ta cũng mong Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn, để cô ta có thể ngang nhiên theo đuổi Giang Thần.Đường Sở Sở ở trong công ty cả ngày hôm nay.Đầu tiên là tham gia buổi họp báo với phóng viên, sau đó là tiếp nhận công ty, kế đến là làm quen với công việc của công ty, và cả chuẩn bị tư liệu để nộp xin vào trung tâm thương mại trong thành phố.Trong lúc bận rộn, cô đã quên mất những gì đã thấy đêm qua.Cô bận đến 8 giờ tối mới về nhà.Vào đến nhà, cô cảm thấy rất mệt, muốn đi tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng lại thấy cả nhà đang ngồi trong phòng với vẻ mặt đăm chiêu, cô hỏi: “Gì vậy?”Hà Diễm Mai liếc sang Giang Thần, rồi lạnh lùng nói: “Con đi mà hỏi nó ấy, hỏi coi nó đã làm chuyện tốt gì.”Đường Tùng đã kể chuyện Hà Tâm và Giang Thần mèo mả gà đồng cho Hà Diễm Mai nghe.Vốn dĩ bà ta cũng muốn cho Giang Thần và Đường Sở Sở ly hôn.Tuy nhiên, bà ta không ngờ Giang Thần và Hà Tâm lại…Hà Tâm là con gái của anh cả bà ta, nói thế nào cũng là người nhà.Đúng là gia môn bất hạnh.

Chương 287