Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 316

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 316Từ khi nào mà Đường Thiên Long ông ta lại có thể diện lớn đến như vậy?Quản lý của Thương Minh Năm Tỉnh tự mình dẫn người đến tận cửa nhận lỗi, hơn nữa đây còn là người nhà họ Hứa, thành viên của Thương Minh Năm Tỉnh, lại có thể quỳ dưới mặt đất như vậy sao?Đường Hải, Đường Lỗi và mấy người nhà họ Đường khác cũng chạy ra.Nhìn thấy đám người Hứa Chí quỳ ngoài cửa ra vào, bọn họ cũng sững sờ, há to miệng.Dường như vừa nhìn thấy chuyện gì rất đáng sợ.“Chuyện này, ông nội?” Đường Lỗi có chút không hiểu.Ngụy Quang thấy Đường Thiên Long rất lâu sau vẫn không nói năng gì, ông ta lập tức nắm tóc Hứa Chí, kéo anh ta dưới đất đứng dậy, vung tay lên tát cho anh ta mấy cái.“Bốp bốp bốp.”Tiếng tát giòn giã vang dội.Hứa Chí bị đánh đến mức khóe miệng hộc máu.Anh ta chẳng dám phản đối câu nào, khóc lóc cầu xin tha thứ: “Cụ Đường, tôi sai rồi, tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, không biết là ông quen biết với tướng quân, ông hãy coi tôi như một cái rắm, tha cho tôi đi.”“Tướng quân?”Lúc này Đường Thiên Long mới chợt hiểu ra.Thần Bắc đi theo lại càng mặt mũi rạng rỡ hơn.Anh ta cho rằng việc anh ta gọi điện thoại đã có tác dụng rồi, chú anh ta ra mặt thay anh ta.Anh ta bước đến, đá lên người Hứa Chí một cái.Anh ta vốn dĩ xuất thân là lính đặc công, đá một cái cũng khá mạnh.Thân thể Hứa Chí lăn mấy vòng.Nhưng mà anh ta không dám oán hận một câu nào, lại bò dậy lần nữa, quỳ xuống mặt đất.Đường Lỗi cũng ra oai, kiêu căng ngạo mạn bước đến, đi tới trước mặt Thu Lộ, ngồi xổm xuống, nâng cằm Thu Lộ lên, để cô ta ngẩng đầu lên.Trên mặt anh ta lộ ra vẻ đắc ý khó mà che giấu được: “Thu Lộ, lúc trước là cô nhổ nước bọt lên người tôi đúng không?”Thu Lộ sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, trên mặt cô ta lộ vẻ cầu xin tha thứ, nói: “Anh, anh Lỗi, tôi sai rồi, cầu xin anh tha cho tôi lần này.”Đường Lỗi đứng dậy, quát to: “Bảo vệ.”Hai bảo vệ nhà họ Đường đi tới, kêu lên: “Cậu Lỗi, có gì dặn dò.”Đường Lỗi chỉ mười mấy bảo vệ đang quỳ dưới mặt đất, nói: “Đánh cho tôi.”“Dạ.”Hai người bảo vệ nhà họ Đường xắn tay áo lên, đấm đá một trận với mười mấy bảo vệ cùng với Hứa Chí và Thu Lộ đang quỳ dưới mặt đất.Cửa chính biệt thự nhà họ Đường không ngừng có tiếng k** r*n vang lên.Giờ phút này, Đường Lỗi rất oai phong.Thần Bắc lại càng kiêu ngạo ngẩng cao đầu.Đường Uyển Tâm làm vợ của Thần Bắc, cũng cảm thấy vô cùng tự hào.

Chương 316

Từ khi nào mà Đường Thiên Long ông ta lại có thể diện lớn đến như vậy?

Quản lý của Thương Minh Năm Tỉnh tự mình dẫn người đến tận cửa nhận lỗi, hơn nữa đây còn là người nhà họ Hứa, thành viên của Thương Minh Năm Tỉnh, lại có thể quỳ dưới mặt đất như vậy sao?

Đường Hải, Đường Lỗi và mấy người nhà họ Đường khác cũng chạy ra.

Nhìn thấy đám người Hứa Chí quỳ ngoài cửa ra vào, bọn họ cũng sững sờ, há to miệng.

Dường như vừa nhìn thấy chuyện gì rất đáng sợ.

“Chuyện này, ông nội?” Đường Lỗi có chút không hiểu.

Ngụy Quang thấy Đường Thiên Long rất lâu sau vẫn không nói năng gì, ông ta lập tức nắm tóc Hứa Chí, kéo anh ta dưới đất đứng dậy, vung tay lên tát cho anh ta mấy cái.

“Bốp bốp bốp.”

Tiếng tát giòn giã vang dội.

Hứa Chí bị đánh đến mức khóe miệng hộc máu.

Anh ta chẳng dám phản đối câu nào, khóc lóc cầu xin tha thứ: “Cụ Đường, tôi sai rồi, tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, không biết là ông quen biết với tướng quân, ông hãy coi tôi như một cái rắm, tha cho tôi đi.”

“Tướng quân?”

Lúc này Đường Thiên Long mới chợt hiểu ra.

Thần Bắc đi theo lại càng mặt mũi rạng rỡ hơn.

Anh ta cho rằng việc anh ta gọi điện thoại đã có tác dụng rồi, chú anh ta ra mặt thay anh ta.

Anh ta bước đến, đá lên người Hứa Chí một cái.

Anh ta vốn dĩ xuất thân là lính đặc công, đá một cái cũng khá mạnh.

Thân thể Hứa Chí lăn mấy vòng.

Nhưng mà anh ta không dám oán hận một câu nào, lại bò dậy lần nữa, quỳ xuống mặt đất.

Đường Lỗi cũng ra oai, kiêu căng ngạo mạn bước đến, đi tới trước mặt Thu Lộ, ngồi xổm xuống, nâng cằm Thu Lộ lên, để cô ta ngẩng đầu lên.

Trên mặt anh ta lộ ra vẻ đắc ý khó mà che giấu được: “Thu Lộ, lúc trước là cô nhổ nước bọt lên người tôi đúng không?”

Thu Lộ sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, trên mặt cô ta lộ vẻ cầu xin tha thứ, nói: “Anh, anh Lỗi, tôi sai rồi, cầu xin anh tha cho tôi lần này.”

Đường Lỗi đứng dậy, quát to: “Bảo vệ.”

Hai bảo vệ nhà họ Đường đi tới, kêu lên: “Cậu Lỗi, có gì dặn dò.”

Đường Lỗi chỉ mười mấy bảo vệ đang quỳ dưới mặt đất, nói: “Đánh cho tôi.”

“Dạ.”

Hai người bảo vệ nhà họ Đường xắn tay áo lên, đấm đá một trận với mười mấy bảo vệ cùng với Hứa Chí và Thu Lộ đang quỳ dưới mặt đất.

Cửa chính biệt thự nhà họ Đường không ngừng có tiếng k** r*n vang lên.

Giờ phút này, Đường Lỗi rất oai phong.

Thần Bắc lại càng kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

Đường Uyển Tâm làm vợ của Thần Bắc, cũng cảm thấy vô cùng tự hào.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 316Từ khi nào mà Đường Thiên Long ông ta lại có thể diện lớn đến như vậy?Quản lý của Thương Minh Năm Tỉnh tự mình dẫn người đến tận cửa nhận lỗi, hơn nữa đây còn là người nhà họ Hứa, thành viên của Thương Minh Năm Tỉnh, lại có thể quỳ dưới mặt đất như vậy sao?Đường Hải, Đường Lỗi và mấy người nhà họ Đường khác cũng chạy ra.Nhìn thấy đám người Hứa Chí quỳ ngoài cửa ra vào, bọn họ cũng sững sờ, há to miệng.Dường như vừa nhìn thấy chuyện gì rất đáng sợ.“Chuyện này, ông nội?” Đường Lỗi có chút không hiểu.Ngụy Quang thấy Đường Thiên Long rất lâu sau vẫn không nói năng gì, ông ta lập tức nắm tóc Hứa Chí, kéo anh ta dưới đất đứng dậy, vung tay lên tát cho anh ta mấy cái.“Bốp bốp bốp.”Tiếng tát giòn giã vang dội.Hứa Chí bị đánh đến mức khóe miệng hộc máu.Anh ta chẳng dám phản đối câu nào, khóc lóc cầu xin tha thứ: “Cụ Đường, tôi sai rồi, tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, không biết là ông quen biết với tướng quân, ông hãy coi tôi như một cái rắm, tha cho tôi đi.”“Tướng quân?”Lúc này Đường Thiên Long mới chợt hiểu ra.Thần Bắc đi theo lại càng mặt mũi rạng rỡ hơn.Anh ta cho rằng việc anh ta gọi điện thoại đã có tác dụng rồi, chú anh ta ra mặt thay anh ta.Anh ta bước đến, đá lên người Hứa Chí một cái.Anh ta vốn dĩ xuất thân là lính đặc công, đá một cái cũng khá mạnh.Thân thể Hứa Chí lăn mấy vòng.Nhưng mà anh ta không dám oán hận một câu nào, lại bò dậy lần nữa, quỳ xuống mặt đất.Đường Lỗi cũng ra oai, kiêu căng ngạo mạn bước đến, đi tới trước mặt Thu Lộ, ngồi xổm xuống, nâng cằm Thu Lộ lên, để cô ta ngẩng đầu lên.Trên mặt anh ta lộ ra vẻ đắc ý khó mà che giấu được: “Thu Lộ, lúc trước là cô nhổ nước bọt lên người tôi đúng không?”Thu Lộ sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, trên mặt cô ta lộ vẻ cầu xin tha thứ, nói: “Anh, anh Lỗi, tôi sai rồi, cầu xin anh tha cho tôi lần này.”Đường Lỗi đứng dậy, quát to: “Bảo vệ.”Hai bảo vệ nhà họ Đường đi tới, kêu lên: “Cậu Lỗi, có gì dặn dò.”Đường Lỗi chỉ mười mấy bảo vệ đang quỳ dưới mặt đất, nói: “Đánh cho tôi.”“Dạ.”Hai người bảo vệ nhà họ Đường xắn tay áo lên, đấm đá một trận với mười mấy bảo vệ cùng với Hứa Chí và Thu Lộ đang quỳ dưới mặt đất.Cửa chính biệt thự nhà họ Đường không ngừng có tiếng k** r*n vang lên.Giờ phút này, Đường Lỗi rất oai phong.Thần Bắc lại càng kiêu ngạo ngẩng cao đầu.Đường Uyển Tâm làm vợ của Thần Bắc, cũng cảm thấy vô cùng tự hào.

Chương 316