Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 335
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 335Giang Thần tỏ vẻ mù mịt, thắc mắc hỏi: “Chuyện gì thế?”“Trong điện thoại nói không tiện, anh… Anh tới đây trước đã.”“Ò, vậy anh qua đó.”Giang Thần cúp máy, sau đó khoái chí nói: “Tiểu Hắc, tôi đi đây.”Giang Thần lái xe điện tới biệt thự nhà họ Đường.Vừa vào tới đã thấy mảnh vụn của đồ cổ, tranh chữ tạp nham trên đất.Đường Thiên Long ngồi trên ghế sô pha hút thuốc tẩu, cùng với vài người chủ chốt trong nhà họ Đường đang ngồi ra thì còn lại đều đứng.Anh đi vào, thoáng kinh ngạc: “Úi chà, không phải ở Đế Vương Cư có tiệc mừng thọ tám mươi tuổi sao, làm sao trong nhà lại ngổn ngang như này, bị sao thế?”Anh nhìn thấy Đường Uyển Tâm đang ngồi trên ghế sô pha khóc nức nở, nói: “Đây không phải là em gái Uyển Tâm à, sao thế? Chồng em đâu? Cái người tên Thần Bắc là đội phó đội cảnh hình sự đó sao lại không thấy đâu vậy?”Ánh nói xong còn nhìn quanh bốn phía.Sắc mặt của người nhà họ Đường cũng không tốt chút nào.Giang Thần hiện tại, dáng vẻ quá đỗi là thèm đòn rồi.Nhưng mà, bây giờ bọn họ có chuyện nhờ vả anh, cho nên cũng không tiện nổi giận.Đường Lỗi thấp giọng nói: “Giang Thần, không phải cậu với Hà Tâm có mối quan hệ rất không bình thường hay sao, bây giờ cô ta đi theo tổng giám đốc Bạch của Thời Đại Khoa, cậu có thể ra mặt đứng ra mà bảo tổng giám đốc Bạch tha cho nhà họ Đường không?”“Hả?”Giang Thần đi qua ngồi xuống bên cạnh Đường Sở Sở.Đường Sở Sở có hơi nhích người qua bên kia, duy trì khoảng cách nhất định với anh.Giang Thần bày ra vẻ mặt đầy thắc mắc, hỏi: “Sao thế?”Anh nhìn người nhà họ Đường.Nhưng mà, không có ai mở miệng nói.“Mấy người không ai nói gì thì tôi giúp thế nào được? Sở Sở, em nói đi.”Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, sau đó khẽ nói: “Hôm nay ở Đế Vương Cư…”Cô kể lại mọi chuyện xảy ra rõ ràng.“Ha ha…”Giang Thần không nghĩ gì nhiều bật cười lớn: “Còn mang theo thư ký quân đoàn, cả đội phó đội cảnh sát hình sự à. Tôi đã bảo thư ký tướng quân đó sẽ ngã ngựa rồi, không ngờ thật sự là nói trúng. Quả báo, đây đúng thật là quả báo mà.”Người nhà họ Đường ai cũng bày ra vẻ mặt khó coi.Đường Hải lạnh lùng nói: “Giang Thần, cậu cũng là người nhà họ Đường, sao lại có thể thêm dầu vào lửa như vậy?”“Tôi cứ thích thêm dầu vào lửa thế đấy thì sao hả, không ưa à? Được, vậy tôi đi.”Giang Thần đứng lên toan bỏ đi.Đường Sở Sở kịp thời kéo anh lại, vẻ mặt mang theo nét cầu khẩn: “Giang Thần, coi như tôi cầu xin anh được không?”
Chương 335
Giang Thần tỏ vẻ mù mịt, thắc mắc hỏi: “Chuyện gì thế?”
“Trong điện thoại nói không tiện, anh… Anh tới đây trước đã.”
“Ò, vậy anh qua đó.”
Giang Thần cúp máy, sau đó khoái chí nói: “Tiểu Hắc, tôi đi đây.”
Giang Thần lái xe điện tới biệt thự nhà họ Đường.
Vừa vào tới đã thấy mảnh vụn của đồ cổ, tranh chữ tạp nham trên đất.
Đường Thiên Long ngồi trên ghế sô pha hút thuốc tẩu, cùng với vài người chủ chốt trong nhà họ Đường đang ngồi ra thì còn lại đều đứng.
Anh đi vào, thoáng kinh ngạc: “Úi chà, không phải ở Đế Vương Cư có tiệc mừng thọ tám mươi tuổi sao, làm sao trong nhà lại ngổn ngang như này, bị sao thế?”
Anh nhìn thấy Đường Uyển Tâm đang ngồi trên ghế sô pha khóc nức nở, nói: “Đây không phải là em gái Uyển Tâm à, sao thế? Chồng em đâu? Cái người tên Thần Bắc là đội phó đội cảnh hình sự đó sao lại không thấy đâu vậy?”
Ánh nói xong còn nhìn quanh bốn phía.
Sắc mặt của người nhà họ Đường cũng không tốt chút nào.
Giang Thần hiện tại, dáng vẻ quá đỗi là thèm đòn rồi.
Nhưng mà, bây giờ bọn họ có chuyện nhờ vả anh, cho nên cũng không tiện nổi giận.
Đường Lỗi thấp giọng nói: “Giang Thần, không phải cậu với Hà Tâm có mối quan hệ rất không bình thường hay sao, bây giờ cô ta đi theo tổng giám đốc Bạch của Thời Đại Khoa, cậu có thể ra mặt đứng ra mà bảo tổng giám đốc Bạch tha cho nhà họ Đường không?”
“Hả?”
Giang Thần đi qua ngồi xuống bên cạnh Đường Sở Sở.
Đường Sở Sở có hơi nhích người qua bên kia, duy trì khoảng cách nhất định với anh.
Giang Thần bày ra vẻ mặt đầy thắc mắc, hỏi: “Sao thế?”
Anh nhìn người nhà họ Đường.
Nhưng mà, không có ai mở miệng nói.
“Mấy người không ai nói gì thì tôi giúp thế nào được? Sở Sở, em nói đi.”
Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, sau đó khẽ nói: “Hôm nay ở Đế Vương Cư…”
Cô kể lại mọi chuyện xảy ra rõ ràng.
“Ha ha…”
Giang Thần không nghĩ gì nhiều bật cười lớn: “Còn mang theo thư ký quân đoàn, cả đội phó đội cảnh sát hình sự à. Tôi đã bảo thư ký tướng quân đó sẽ ngã ngựa rồi, không ngờ thật sự là nói trúng. Quả báo, đây đúng thật là quả báo mà.”
Người nhà họ Đường ai cũng bày ra vẻ mặt khó coi.
Đường Hải lạnh lùng nói: “Giang Thần, cậu cũng là người nhà họ Đường, sao lại có thể thêm dầu vào lửa như vậy?”
“Tôi cứ thích thêm dầu vào lửa thế đấy thì sao hả, không ưa à? Được, vậy tôi đi.”
Giang Thần đứng lên toan bỏ đi.
Đường Sở Sở kịp thời kéo anh lại, vẻ mặt mang theo nét cầu khẩn: “Giang Thần, coi như tôi cầu xin anh được không?”
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 335Giang Thần tỏ vẻ mù mịt, thắc mắc hỏi: “Chuyện gì thế?”“Trong điện thoại nói không tiện, anh… Anh tới đây trước đã.”“Ò, vậy anh qua đó.”Giang Thần cúp máy, sau đó khoái chí nói: “Tiểu Hắc, tôi đi đây.”Giang Thần lái xe điện tới biệt thự nhà họ Đường.Vừa vào tới đã thấy mảnh vụn của đồ cổ, tranh chữ tạp nham trên đất.Đường Thiên Long ngồi trên ghế sô pha hút thuốc tẩu, cùng với vài người chủ chốt trong nhà họ Đường đang ngồi ra thì còn lại đều đứng.Anh đi vào, thoáng kinh ngạc: “Úi chà, không phải ở Đế Vương Cư có tiệc mừng thọ tám mươi tuổi sao, làm sao trong nhà lại ngổn ngang như này, bị sao thế?”Anh nhìn thấy Đường Uyển Tâm đang ngồi trên ghế sô pha khóc nức nở, nói: “Đây không phải là em gái Uyển Tâm à, sao thế? Chồng em đâu? Cái người tên Thần Bắc là đội phó đội cảnh hình sự đó sao lại không thấy đâu vậy?”Ánh nói xong còn nhìn quanh bốn phía.Sắc mặt của người nhà họ Đường cũng không tốt chút nào.Giang Thần hiện tại, dáng vẻ quá đỗi là thèm đòn rồi.Nhưng mà, bây giờ bọn họ có chuyện nhờ vả anh, cho nên cũng không tiện nổi giận.Đường Lỗi thấp giọng nói: “Giang Thần, không phải cậu với Hà Tâm có mối quan hệ rất không bình thường hay sao, bây giờ cô ta đi theo tổng giám đốc Bạch của Thời Đại Khoa, cậu có thể ra mặt đứng ra mà bảo tổng giám đốc Bạch tha cho nhà họ Đường không?”“Hả?”Giang Thần đi qua ngồi xuống bên cạnh Đường Sở Sở.Đường Sở Sở có hơi nhích người qua bên kia, duy trì khoảng cách nhất định với anh.Giang Thần bày ra vẻ mặt đầy thắc mắc, hỏi: “Sao thế?”Anh nhìn người nhà họ Đường.Nhưng mà, không có ai mở miệng nói.“Mấy người không ai nói gì thì tôi giúp thế nào được? Sở Sở, em nói đi.”Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, sau đó khẽ nói: “Hôm nay ở Đế Vương Cư…”Cô kể lại mọi chuyện xảy ra rõ ràng.“Ha ha…”Giang Thần không nghĩ gì nhiều bật cười lớn: “Còn mang theo thư ký quân đoàn, cả đội phó đội cảnh sát hình sự à. Tôi đã bảo thư ký tướng quân đó sẽ ngã ngựa rồi, không ngờ thật sự là nói trúng. Quả báo, đây đúng thật là quả báo mà.”Người nhà họ Đường ai cũng bày ra vẻ mặt khó coi.Đường Hải lạnh lùng nói: “Giang Thần, cậu cũng là người nhà họ Đường, sao lại có thể thêm dầu vào lửa như vậy?”“Tôi cứ thích thêm dầu vào lửa thế đấy thì sao hả, không ưa à? Được, vậy tôi đi.”Giang Thần đứng lên toan bỏ đi.Đường Sở Sở kịp thời kéo anh lại, vẻ mặt mang theo nét cầu khẩn: “Giang Thần, coi như tôi cầu xin anh được không?”